Đại Ma Vương

Chương 138: Chúng ta có thể ở cùng chỗ rồi




o0o
Phất phất tay, sắc mặt Hahn nghiêm nghị nói:
- Ibra ngài không cần phải xin lỗi, ta sẽ không truy cứu trách nhiệm, việc này ngài cũng không cần phải điều tra, tự ta sẽ xử lý.
Hahn vừa nói vậy, Ibra trước tiên thở dài một hơi, sau đó kinh ngạc nói:
- Tại sao?
- Phụ thân đại nhân, Hahn gia gia nếu đã nói vây, người không cần lo nhiều đến vậy. - Sắc mặt Lawrence hơi âm trầm, nói với Ibra.
- Được rồi, Lawrence ngươi cũng đừng bận tâm, việc này là ai làm trong lòng ta đã có đáp án. - Hahn liếc Lawrence rồi nói, dường như đã biết gì đó.
Lawrence thản nhiên gật gật đầu, liếc nhìn Hàn Thạc cùng Phoebe, do dự một chút, rồi hỏi nàng:
- Cameron có phải bức bách muội gia nhập tổ chức thương minh của bọn họ không?
- Ừ, chỉ có điều muội đã cự tuyệt gã rồi - Phoebe trả lời.
- Rất tốt, muội ngàn vạn lần không thể thoả hiệp, nếu không Thương hội Boust các người sẽ lâm phải nguy cơ cực lớn. - Lawrence trầm ngâm một chút, khuyên Phoebe.
Nghe không sót lời đàm thoại nào của những người này, Hàn Thạc quan sát một hồi, từ lời nói chuyện của Hahn và Lawrence mà nói dường như đã nắm bắt được điểm gì đó. Thế nhưng bởi vì hai người đều không nói đến bất cứ nội dung cụ thể nào, bởi vậy hắn cũng không hỏi nhiều.
Đối với sự tình của người khác, Hàn Thạc không có lòng hiếu kỳ lớn vậy, mắt thấy bởi vì phát sinh vụ ám sát mà yến hội đã khó có thể tiếp tục, hắn uể oải duỗi người, nói với Phoebe:
- Ta nghĩ yến hội hôm nay đã kết thúc. Như vậy chúng ta có thể rời đi được chưa?
Lườm Hàn Thạc một cái, Phoebe khom người với Ibra cùng lão Hahn, mỉm cười nói:
- Chúng cháu còn có chút việc, nên xin cáo từ trước.
Để xảy ra tình huống thế này, Ibra cũng không còn lòng dạ nào giữ khách lại, thở dài một tiếng xin lỗi:
- Vậy được rồi, trên đường trở về các cháu cẩn thận một chút. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
- Bryan, nhớ kỹ chuyện chúng ta đã nói, ngày mai ta sẽ tới tìm ngươi. Ngươi không được lại biến mất vài ngày đấy! - Thấy Phoebe và Hàn Thạc muốn rời đi, Lawrence bỗng nhiên nhắc nhở hắn không được quên ước định trước đó giữa hai người.
Hàn Thạc gật đầu tỏ vẻ đã rõ, đang muốn rời đi thì Hahn lại nói:
- Nguyên lai ngươi tên là Bryan, hắc hắc, ta sẽ nhớ kỹ ngươi.
Cười không đáp lời, Hàn Thạc cùng Phoebe rời khỏi yến hội. Một số thương nhân cũng vội vàng lên xe ngựa của từng người rồi theo đường cũ trở về.
- Rốt cục là ai muốn giết lão Hahn vậy, ngay cả ta cũng biết Hahn lão tiên sinh đã có những cống hiến kiệt xuất cho tổ quốc, trong quân đội đế quốc hiện tại có rất nhiều quan quân trước kia đều là bộ hạ của tiên sinh. Với địa vị của người, cả đế quốc cũng không có mấy người dám động đến. - Vừa vào xe, Phoebe khẽ nhíu mày, thanh nhã nói.
Vì để chuẩn bị cho mọi tình huống, ba con Nguyên Ma luôn được phóng ra xung quanh, từng thời khắc đều chú ý đến dị động gần đó. Đợi Phoebe nói xong, Hàn Thạc suy nghĩ một chút rồi nói
- Hôm nay chúng ta giúp lão Hahn, nói không chừng đã chuốc lấy phiền toái, thế nhưng đối với thương hội chúng ta mà nói, có thể tạo được mối quan hệ tốt với lão thì tuyệt đối lợi nhiều hơn hại. Ừm, nhưng việc này với ta quan hệ không lớn, ngoài ra ta có một thân một mình tịnh không e ngại gì, nhưng nàng lại phải cẩn thận một chút.
Cười toe toét, Phoebe nói:
- Ngươi yên tâm đi, ta tự biết chừng mực.
- Vậy ta không nói nhiều nữa, thứ mà nàng đã đáp ứng ta, có thể đưa cho ta được không thì nói rõ đi. - Hàn Thạc trước là gật đầu, sau đó hơi ưỡn người lên, nhìn chằm chằm Phoebe hỏi.
- Được rồi được rồi, trông ngươi kìa. Cái đám tài bảo không biết ngươi lấy được từ địa phương nào, ta đã đặc biệt tìm người đánh giá, giá trị hơn bốn vạn kim tệ, hoàn toàn có thể đáp ứng việc thu mua cái đám vật liệu lung tung của ngươi. Ngoài ra một lượng lớn lương thực ta cũng đã giúp ngươi chuẩn bị thoả đáng, chỉ có điều không gian giới chỉ có dung lượng lớn hơn mà ngươi cần còn cần thêm chút thời gian, tạm thời trên thị trường chưa bán. - Dù ở yến hội gặp phải tập kích nhưng cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của Phoebe, lúc này thần tình khoái trá cười nhẹ nói.
Phoebe nói như vậy khiến Hàn Thạc cuối cùng cũng thở phào, vẻ mặt biểu lộ rất vui mừng, đùa cợt nói:
- Nàng làm việc ta yên tâm rồi, còn về việc không gian giới chỉ, ta vừa mới thu được một cái thể tích còn lớn hơn.
- Tới thương hội, ngươi có thể đem những thứ ngươi cần đi. Từ lúc ta không biết ngươi có đủ kim tệ hay không, ta đã mạo hiểm giúp ngươi thu thập toàn bộ những tài liệu ngươi cần, ngươi cứ yên tâm sẽ không có vấn đề gì. - Phoebe đắc ý vênh mặt nói.
Phoebe nói như thế làm cho Hàn Thạc rất cảm động,
Hắn hiểu rõ sở dĩ nàng làm vậy, hoàn toàn do xem trọng giao tình giữa hai người, đã nghĩ trợ cấp tiền cho mình, từ điểm này có thể thấy, Phoebe là bằng hữu rất đáng kết giao.
Ngay lúc hắn đang lòng đầy cảm kích thì Phoebe đã vươn tay nhéo đùi hắn, sau đó trừng mắt nói:
- Còn dám gạt ta không biết khiêu vũ, nhưng sau lại thuần thục như vậy, tên xấu xa ngươi.
Trời đất chứng giám, trước khi trải qua yến hội lần này, Hàn Thạc rõ rõ ràng ràng là không biết khiêu vũ, hoàn toàn là ngay tại đó mô phỏng rồi cố gắng bắt chước làm theo. Chỉ bởi vì não vực được khai phá, khiến cho tốc độ học tập của hắn nhanh đến biến thái, nên làm cho Phoebe hiểu nhầm là Hàn Thạc giả vờ.
- Oan uổng a, trước đó ta thực không biết, đều là nàng dạy giỏi! – Hàn Thạc oan khuất phàn nàn một câu, nịnh nọt Phoebe.
- Ngươi, ngươi thích khiêu vũ với ta chứ? - Bỗng nhiên, Phoebe cúi đầu hỏi nhỏ một câu, thoạt nhìn hơi ngượng ngùng.
Gật gật đầu, Hàn Thạc bèn trả lời:
- Ừ, cảm giác cũng không tệ lắm.
- Vậy được, ta muốn ngươi đáp ứng ta, lần sau làm bạn nhảy với ta, nếu không ta không giúp ngươi nữa. - Sắc mặt Phoebe vui vẻ, khoan khoái nói.
- Được được, đáp ứng nàng đáp ứng nàng. Chỉ cần nàng nghiêm túc giúp ta, nàng muốn ta đáp ứng nàng cái gì cũng có thể. Giết người phóng hoả cũng không thành vấn đề, huống chi chỉ là khiêu vũ.
Sự tình sau này phải làm phiền Phoebe khá nhiều, do đó Hàn Thạc không hề do dự đồng ý.
Trên đường hai người nói chuyện vui vẻ với nhau, cũng không gặp phải phiền toái gì. Khi trở về Thương hội Boust, Phoebe lấy những tài liệu Hàn Thạc cần ra, bao gồm cả mấy kho lương thực cùng vật dụng hàng ngày, cơ hồ nhét đầy không gian giới chỉ hắn đang có.
- Số kim tệ còn lại, nàng cứ giữ giùm ta. Đây là tài liệu khác ta cần nàng thu mua, nàng tiếp tục giúp ta thu thập cho đủ. - Mộc Giáp thi cùng Âm Ma đều cần phải luyện chế, bởi vậy Hàn Thạc sớm đã liệt kê danh sách, đưa sự tình cần tiến hành xử lý nói cho Phoebe.
Cầm danh sách Hàn Thạc đưa cho đảo qua một lượt, Phoebe giật mình nhìn Hàn Thạc, nói:
- Lương thực cho hơn trăm người, đủ thứ tài liệu cổ quái, ngươi rốt cuộc định làm gì?
- Hắc hắc, không có gì không có gì, nàng cứ giúp ta mua, lần tới ta sẽ đưa số kim tệ còn thiếu cho nàng. - Hàn Thạc không giải thích nhiều, nói xong liền rời khỏi Thương hội Boust, một mình trở về Babylon ma vũ học viện.
Đến khi Hàn Thạc quay lại Vong Linh hệ, sắc trời đã đen kịt, gió lạnh đêm đông thổi vù vù, cái lạnh thấu xương khiến cho người ta không muốn ra ngoài.
Nhưng tại cửa túc xá không xa, một bóng người đứng đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng rét cóng, đang không ngừng đi vòng quanh một pho thạch tượng không xa.
- Ngươi làm gì ở đây thế? - Hàn Thạc thấy bóng người đó chính là Lisa, không nhịn được hỏi.
- Ta đang đợi ngươi! - Lisa thấy Hàn Thạc xuất hiện, ánh mắt lộ rõ vẻ hoan hỉ, bước nhanh về phía hắn, vội vàng nói.
Khẽ nhướng mày, Hàn Thạc cởi cái áo khoác ngoài xuống, bước tới khoác lên người Lisa, nghi hoặc hỏi:
- Ban đêm lạnh thế này, một mình ngươi đợi ta ở đây làm gì?
Động tác của Hàn Thạc làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Lisa hiện vẻ vui mừng, sau lại mặt ủ mày chau nói:
- Mẫu thân ta ngã bệnh, ta phải về nhà một chuyến, khả năng phải lâu mới quay lại được, ta muốn từ biệt ngươi.
- Chỉ là tạm biệt, ngươi có thể mai tìm ta nói cũng được, vì sao đêm hôm phải đợi ở đây thế? - Hàn Thạc thấy Lisa lạnh run, do dự một chút rồi vận khởi "Huyền Băng Ma Diễm quyết", tay phải từ từ vung một cái, một luồng sóng nhiệt ấm áp tràn tới, sưởi ấm thân hình đang run rẩy của Lisa.
- Ngươi cứ luôn biến mất thần bí, bởi vì sáng mai ta phải đi rồi, e rằng không gặp được ngươi, cho nên mới chờ ngươi ở đây, cũng không biết ngươi có về hay không, nhưng mà cuối cùng ngươi cũng đã về. - Lisa được xoa dịu đôi chút, thoải mái thở ra một tiếng, nhẹ nhàng nói với Hàn Thạc.
- Ách, kỳ thật ngươi không cần phải đặc biệt cáo biệt ta. - Hàn Thạc cảm thấy bầu không khí không bình thường, kìm một lúc mới nói.
Lisa trầm mặc một chốc, ánh mắt nóng bỏng nhìn Hàn Thạc, hốt nhiên nói:
- Bryan, ngươi đã nói ngươi thích ta. Hiện tại ngươi đã không còn là tạp dịch hay nô lệ nữa, ngươi với ta cùng về nhà đi, chúng ta có thể ở cùng chỗ rồi.
Lời vừa nói ra, Hàn Thạc lấy làm kinh hãi, ngẩn ngơ sững sờ tại chỗ, nhìn thấy biểu tình chân thực của Lisa, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Đại Ma Vương