Đại Náo Học Đường - S.I.N.E

Chương 15: "Niềm vui nho nhỏ"




Sáng thức dậy, mở mắt ra, bước xuống giường, nhìn vào gương

-Trời, con gì đây_Nó hét toán lên, vừa lúc mẹ nó bước vào

-Con Vãn Tình ham ngủ, thích đấm đá đấy_mẹ nó che miệng cười

-Con đâu đến nỗi vậy, híc_nó bước nhanh vào nhà tắm

-------Trường học--------

Xa xa một dán vóc quen thuộc đang dần bước đến, nhìn thấy nó đã nỗi giận đùng đùng, nhưng cố tỏ ra bình tỉnh. Nét mặt lạnh hơn thương ngày, bước đi một cách nhanh chóng như có điều gì đó đang đuổi theo và sắp nuốt chửng nó.

-Chào em gái thân thương_Lan Hương lên tiếng đểu

Nó chẳng quan tâm gì, cứ đường đi mà thẳng tiến. Cứ y như là vịt nghe sấm, ả Lan Hương tức giận điên cuồng.

-Tân Phàm à, chúng ta đi ăn sáng nhé_Lan Hương cố tình nói lớn hơn để nó nghe thấy

Nó chẳng phản ứng gì. Phía ngoài bọn con gái túm tụm lại, Một dáng người con trai quen thuộc tiến đến bàn nó.

-Chúng ta đi ăn sáng nhá Tình_Phương Khánh lên tiếng

-À…ừ được chứ anh_nó trả lời, cười buồn

Ra đến căn tin, chưa kịp ngồi xuống ghế, một cốc nước ngọt đã bay thẳng vào người nó.

-Chị xin lỗi Vãn Tình, chị bị vấp ngã_nói xong Lan Hương nhếch miệng cười chỉ để nó thấy.

Nó chẳng nói năng gì, mặt đanh lại, bước thẳng về phía bồn rửa tay sau nhà ăn. Lan Hương đi theo và cố tình chọc tức nó, khi biết ở đây chẳng ai đi ngang qua.

-Sao, có tức giận không khi chẳng làm gì được tao?_Lan Hương cất tiếng, nó vẫn yên lặng

-Tao nghĩ là mày rất tức giận nhưng chẳng làm gì được, có ai tin mày đâu chứ, ai cũng tẩy chay mày và xem mày là một đứa đần độn, độc ác và gian xảo_nói xong ả cất tiếng cười hô hố đáng sợ

-Tại sao mày không nói gì, tức quá nên không nói thành lời à, hay mày sợ phải nói chuyện với chị, sợ rằng mình không cãi lại nỗi à_Ả tiếp tục nói mặc dù nó không trả lời

-Sao chị cứ phải quanh quẩn quanh tôi và kêu ẳng ẳng vậy_nó nói, khi lấy khăn lau tay và vết bẩn

-Mày… cái thứ như mày mà dám nói tao như vậy sao, mày bị bạn bè bỏ rơi, không ai chơi với mày, mày là một đứa cô lập, có tao đứng đây nói chuyện với mày là mày đã vinh hạnh lắm rồi_ả tức tối

-Cảm phiền chị quá, nhưng tôi không cần, những thứ chị vừa liệt kê ra là do chị ban tặng cho tôi mà, nếu không có nhưng âm mưu đen tối đó thì sao tôi có thể bị mọi người xa lánh được chứ_nó nói bình thản, nét mặt thỏa mãn những gì mình đang nói

-Hừm, mày nói cũng phải her, nhưng dù sao thì chẳng ai biết được ngoài tao với mày cả_Lan Hương mạnh miệng nói

-Cả chúng tôi nữa đây_Tân Phàm, Minh Kiều, Phùng Hy cùng Phương Khánh đồng thanh, nét mặt ả Hương hốt hoảng vô cùng

-Không không phải như mọi người nghĩ đâu, Hương chỉ nói như vậy xem thái độ của nó thế nào thôi_Hương chối ngay

-Vậy sao, đây là bằng chứng_Minh Kiều đưa cho ả Hương xem

-Vãn Tĩnh vào năm lớp 9 đã thi đạt giải nhất môn toán, hóa, văn, anh văn toàn quốc, lý nào lại đi quay cóp một bài kiểm trả tập trung dễ xơi như thế_Phương Khánh lên tiếng

-Cô cũng dã man rợ thật nhĩ, cô có thể qua mắt được mọi người nhưng chúng tôi thì không. Chúng tôi chỉ lập ra kế hoạch này để cô tự thú nhận tội thôi, bây giờ thì đã thành công rồi, đúng không_Tân Phàm cười với nó

Nó thì đứng ngây người ra cứ như từ trên trời rớt xuống.

-Xin lỗi mày nha, thời gian qua tao luôn lơ mày, không nói chuyện với mày tao buồn biết mấy_Minh Kiều lên tiếng, giọng thú tội

-Em cũng vậy nữa, em xin lỗi chị_Phùng Hy vừa nói vừa đưa cho nó loại nước uống nó thích nhất

-Không sao đâu, cảm ơn vì luôn tin tưởng Tình nhá_vừa nói nó vừa cầm lấy lon nước và cười tươi

Tân Phàm nhìn nó cười ấm ấp, nó thì cảm nhận được một niềm vui và một sự ấm áp lạ thường, chính nó cũng chẳng hiểu tại sao nhìn hắn cười nó lại vui như thế. Nó bây giờ muốn hiểu hắn nhiều hơn mọi lúc. Cả nhóm dừng ngay buổi học, bình thản đi về trước sự ngẩn ngơ của giáo viên và các học sinh. Buổi chiều ấy cả bọn cùng vui chơi thỏa thích, đi đến đâu náo nhiệt đến đó.

Lan Hương ngay ngày hôm đó, lập tức qua Úc tiếp tục du học khi chẳng còn mặt mũi nào đối mặt với bọn nó.