Đại Niết Bàn

Quyển 2 - Chương 48: Lớ Ngớ




Cha mẹ lại bàn vấn đề hàng hóa, gần đây số đơn vị tới bàn chuyện ngày càng nhiều, làm mẹ giật mình là nhận được đơn đặt hàng của khách sạn Bát Nhất Khải Toàn - Hạ Hải, đây là khách sạn chuyên dụng của quân khu, thuộc chuỗi đại khách sạn Bát Nhất Khải Toàn, sánh ngang với khách sạn Khải Lai, một tọa trấn nội thành, một đứng sừng sững bên hồ ngoại thành.

Có điều Khách sạn Bát Nhất Khải Toàn tiếp đãi người quân khu và cán bộ lãnh đạo huyện thị, cũng có quân nhân nghỉ hưu tới đó nghỉ ngơi, đối với người bình thường mà nói, còn tương đối thần bí, nên không nổi tiếng bằng Khách sạn Khải Lai.

Danh sách hàng không nhiều, mấy người lính đi xe jeep tới, mua hơn 300 đồng, gồm ba mươi sổ ghi chép, năm mươi cái bút, mấy cái gọt bút chì, vốn định để Lý Ngọc Liên giao hàng, nhưng Tô Xán lại xung phong.

Chuyện này đáng lẽ không thể để Tô Xán làm, có điều nhìn con trai càng ngày càng hiểu chuyện, Tằng Kha cũng yên tâm, đưa địa chỉ đối phương lưu lại, cùng với tuyến xe bus.

Tô Xán xách túi ni lông chứa hàng lên xe bus.

Rời nội thành, thôn nhỏ ngoại ô dần hiện ra trước mắt, ngồi trên cái xe bus cũ đong đưa, Tô Xán rút ra địa chỉ Lâm Lạc Nhiên ghi cho mình:" Khách sạn Bát Nhất Khải Toàn, số 88 đường Tân Hải, Phone: 1856432.”

Dọc đường đi qua toàn là thôn cá bên hồ, trấn nhỏ nông thôn, đường vanh đai quanh hồ còn chưa mở rộng, xóc tới ê cả mông, đột nhiên trước mắt thoáng đạt hẳn, so với nói là khách sạn, chẳng bằng nói nó là sơn trang nghỉ ngơi bên hồ, được xây dựa vào triền dốc, khá đơn giản chất phác, nhưng thêm vài phần trang trọng, ở cửa có cảnh sát vũ trang đứng gác, một chiếc xe đen đi vào, đứng nghiêm giơ tay thi lễ.

Tô Xán xách túi hàng đi tới, không bị tra hỏi như tưởng tượng, cũng chẳng phải lấy giấy giao hàng ra, cứ thoải mái đi vào, nơi này tuy không mở cửa với bên ngoài, đại khái cũng không nghiêm khắc cấm chỉ người ngoài vào, đặc biệt với thiếu niên bộ dạng học sinh như Tô Xán.

Hàng cây, bãi cỏ, thấp thoáng tiểu lâu mái trắng, tạo nên một hoàn cảnh cực kỳ u tĩnh, xe hơi từ cửa chính đi vào đều đi chậm men theo con đường nhỏ biến mất, có vẻ hôm nay không phải là một ngày bình thường, vì xe đi vào rất nhiều, thi thoảng có nhóm dăm ba quân nhân đi ra, cười sang sảng, phá vỡ không khí tĩnh mịch.

Tất nhiên chẳng ai chú ý tới Tô Xán, y đi thẳng tới lầu chính của khách sạn, đại sảnh đá cẩm thạch sang bong, bên trong là cô gái tiếp khách mặc sườn xám xếp thành hình vòng cung, cô nào cô nấy mặt mũi thanh tú, chiều cao sàn sàn nhau, trông rất thích mắt. Ghế sô pha da để ngồi nghỉ, bàn bày rất nhiều hoa quả. Có điều lúc này không có vị khách nào, trông rất vắng vẻ, người khách sạn như sắp đón đại dịch.

Tô Xán đi vào, hình đơn bóng chiếc.

Tô Xán có hơi thấp thỏm, vốn định gọi điện cho Lâm Lạc Nhiên cũng tạm gác sang một bên, Lâm Lạc Nhiên ở nơi này tất nhiên không phải cô gái bình thường, hôm nay hình như có hoạt động tiếp đãi gì đó, có lẽ cô ấy đang ở cạnh người lớn, lúc này không rảnh để ý tới mình.

Giám đốc tiếp đãi là cô gái trên 20, đi tới hơi cúi xuống, hỏi Tô Xán:

- Em trai, có việc gì thế? Không tìm được trưởng bối à?

Cô cũng đang bối rối, sắp tới giờ tiếp khách rồi, sao đột nhiên có thiếu niên tùy tiện đi vào, mỗi chi tiết đều được an bài tỉ mỉ, bên trên nói không được có sai sót, tới lúc đón tiếp còn chụp ảnh đưa vào tư liệu.

Giọng của cô gái rất ngọt, nghe dễ chịu vô cùng, Tô Xán rất muốn nói nếu cô cúi thấp xuống chút nữa tôi nhìn thấy cả nhãn hiệu áo lót rồi, đương nhiên loại lời này không thể nói, vừa hưởng thụ cảnh đẹp thấp thoáng vừa dùng ánh mắt đặc biệt ngây thơ:

- Em tới đưa hàng.

Cô gái thầm bất mãn:" Đám phòng tài vụ làm ăn kiểu gì thế!" Có điều vẫn tươi cười vô Tô Xán, chỉ vị trí phòng tài vụ:

- Em trai, phía đó đấy, đi mau đi.

Đem hàng vào phòng tài vụ, một nữ tử trên ba mươi, mặt khó đăm đăm nói:

- Sao bây giờ mới tới, gọi điện cho các người từ lâu rồi mà, hiệu suất quá thấp, bên này đang đợi mở hội đây, các người làm ăn như vậy đấy hả?

Tô Xán cũng hiểu sự bực tức của cô ta, bình thường nói ra làm việc ở khách sạn Bát Nhất Khải Toàn có vẻ vinh dự lắm, thực ra tiếp đãi toàn nhân vật không đắc tội nổi, nhẫn nhịn đè nén quá nhiều, nên tính cách khó chịu chẳng phải chuyện lạ, đại khái thấy Tô Xán còn ít tuổi nên kiềm chế phần nào, nếu không còn có những lời khó nghe hơn nhiều.

Cô gái nói xong cũng hối hận, nhớ tới con gái mình, nếu ở ngoài bị người ta mắng mỏ như thế, mình sẽ rất đau lòng, vậy cha mẹ người ta nghĩ sao?

- Lần sau nhanh nhẹn một chút nhé, nếu không lần sau chúng tôi không mua hàng nữa đâu.

Cô gái ký hóa đơn cho Tô Xán, còn không quên uy hiếp một câu.

Tô Xán thu hóa đơn xong liền đi ra ngoài, cô gái lại tập trung vào sổ sách trước mặt, đột nhiên nhớ tới điều gì, ngẩng đầu nhìn hướng Tô Xán đi, vội vàng đứng dậy đuổi theo.

Tô Xán đi trên một cái hành lang dài gặp đúng đỉnh cao lễ tiếp đãi, các cô gái tiếp tân xinh đẹp đứng thành hai hàng, có người cầm máy ảnh chụp, phụ trách khách sạn đứng một loạt ở đại sảnh đón khách, có người khẩn trương nắm chặt bàn tay.

Ở đây vốn có một lối đi khác, nhưng không ai nói với Tô Xán, nên đi đi tới thẳng đại sảnh, lúc này tổng giám đốc đang cầm micro đứng ở bục nói chuyện, hoan nghênh các vị thủ trưởng tới khách sạn, chúc hội đàm thành công mỹ mãn, một đống lời nghe đã quá nhàm tai.

Quân khu địa phương Hạ Hải và bên ngoài quan hệ phức tạp, quân khu ở đây có tính đặc thù, khác rất nhiều quân nhân bình thường.

Do năm 1981 qua quốc vụ viện, quân ủy quốc gia phê chuẩn thành lập căn cứ quân sự chiến lược của tổng bộ hậu cần Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc (PLA), tạo thành một mắt xích trọng yếu trong hệ thế phòng ngự chiến lược quốc gia, thậm chí trong toàn quốc đều có tiếng tăm.

Đương nhiên cái căn cứ quân sự này không phải ở ngoại ô Hạ Hải mà cách thành phố tới 100km.

Vì thế thường có nhân vật lớn xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ, liên quan tới quân sự, nên không kinh động tới chính phủ địa phương.

Vào đại sảnh là Giang Lăng Độ chính quỷ quân khu Hạ Hải, bên cạnh là bí thư thành ủy Lưu Lam, cùng một số đầu não của quân khu, đảng ủy, cũng có một số cán bộ Hạ Hải và con cái họ, mặt trang trọng nghe những lời phấn khích của tổng giám đốc khách sạn.

Thời đó một số đơn vị cơ quan tụ hội đều mang theo con cháu mình, một là lập nên mối quan hệ tốt cho đời sau, hai nữa là để con cái tiếp xúc va chạm nhiều hơn, con cái một số gia đình cán bộ cấp cao giáo dục nghiêm khắc, tư tưởng cha truyền con nối ở Trung Quốc còn rất nghiêm trọng, muốn con cái mình tiếp xúc với nhau, tạo thành vòng tròn, phục vụ cho tương lai sau này.

Tô Xán đột ngột xuất hiện phía sau tổng giám đốc.

Vị tổng giám đốc đang vung vẩy nói chuyện, đột nhiên phát hiện bên cạnh không đúng lắm, nhìn thấy Tô Xán, đầu bị đứt mạch, thế là bài phát biểu trôi chảy khựng lại.

Cô gái phòng tại vụ đuổi theo sau hối hận vô cùng, quên không nhắc Tô Xán đi ra lối đi khác.

Vị tổng giám đốc tức tới sắp xì khói đỉnh đầu rồi, trước mắt toàn là những nhân vật có trọng lượng, rất sợ họ có cái nhìn về Khách sạn Bát Nhất, trước đó ông ta còn đặc biệt tổ chức đại hội toàn thể nhân viên, dặn trọng điểm công tác, phải đảm bảo "chuẩn bị tích cực, tổ chức chu đáo, đảm bảo công tác tiếp đãi hoàn thành viên mãn!"

Vậy mà giờ xảy ra thiếu sót lớn như vậy, chức tổng giám đốc của ông ta được bổ nhiệm từ quân bộ cấp trên, nơi này lại có đầu não cơ quan, đôi khi một ấn tượng nhỏ trong mắt lãnh đạo, có thể kết thúc sự nghiệp của ông ta.