Đại Nịnh Thần

Quyển 3 - Chương 8: Ba người [1]




Chương thứ tám – Ba người [1]



“Có ý gì?” Dạ Vị Ương không phải không hiểu lời của Tịch Thiên Thương, hắn chẳng qua không có biện pháp tin tưởng hoàng đế này cư nhiên nói ra những lời như thế.

“Ngốc hồ ly, ngươi không phải luôn muốn như vậy sao?” Tịch Thiên Thương đưa tay xoa đầu Dạ Vị Ương.

Nói người này thông minh, quả thực là rất thông minh, có kiến thức xây dựng đập nước, có kiến thức về kinh tế, thông minh đến làm cho người ta yêu thích. Có lẽ ở thời điểm này, tiểu hồ ly có chút trì độn, nhưng vẫn đáng yêu không chịu được.

Hiện tại chưa đến một năm, Tịch Thiên Thương đối với Dạ Vị Ương đã không còn coi khinh như ban đầu, mà thật sự động tâm động tình, mỗi khi nhìn thấy đại hồ ly hắn liền muốn tiến lên ôm vào trong ngực mà xoa nắn.

“Ngươi muốn thích ai liền thích người đó, từ nay về sau ta sẽ không tái bức ngươi, cũng không cưỡng bách ngươi việc gì nữa, chỉ cần ngươi đừng tính toán bỏ ta là được.”

Gặp Dạ Vị Ương lăng lăng nhìn mình, Tịch Thiên Thương tựa đầu ra phía sau ra vẻ tiêu sái giương khóe môi:” Thế nào? Có phải bị ta làm cảm động rồi không? Trước kia ta cũng không nghĩ sẽ vì tình yêu mà hy sinh, nhưng nam nhân ôn nhu chu đáo lại anh tuấn như ta, lúc này phát hiện cũng chưa muộn.”

“Ngươi nói cứ như là hiện tại ngươi có thể khi dễ ta, nhưng hôm nay bất đồng với ngày xưa, muốn khi dễ ta cũng phải xem khả năng ngươi tới đâu.” Đại hồ ly quyết đoán tặng cái khinh thường, xú hoàng đế này da mặt vẫn dày như trước.

“Ta thích khi dễ ai liền khi dễ, có muốn thử xem một chút?” Trên mặt biểu tình biến đổi, Tịch Thiên Thương cười tà cầm lấy tay Vị Ương.

Quân cờ trong tay Đại hồ ly “đang” một tiếng đặt xuống bàn cờ, khoảnh khắc Tịch Thiên Thương chạm vào hắn, Dạ Vị Ương chợt có cảm giác tê dại không nói nên lời.

Hắn vội rụt tay về, ghét bỏ dùng lực xoa mu bàn tay.

Tịch Thiên Thương không phát hiện Dạ Vị Ương dị thường, cười khổ lắc đầu, nửa đùa giỡn nói: “Hồ ly ngươi a, vì cớ gì chán ghét ta như vậy?”

“Được rồi, ra ngoài đi, không chơi cờ nữa, Lưu Bá Hề đang ở bên ngoài chờ ngươi.” Tịch Thiên Thương không tiếp tục đề tài kia, cố ý dẫn sang chuyện khác.

“Đại tướng quân ở bên ngoài?” Dạ Vị Ương cũng thức thời không truy vấn.

“Hắn có thể yên tâm để ngươi một mình gặp riêng ta sao? Nhanh ra ngoài, miễn cho Lưu Bá Hề nghĩ ta khi dễ ngươi, đến lúc luận bàn lại cố ý đánh ta.” Tịch Thiên Thương không kiên nhẫn phất tay, “Đi đi đi, nhanh, đừng ở trước mặt ta tú ân ái, khó coi chết được.”

“Hoàng thượng, ta đi đây.”

Tình huống hiện tại thật dễ khiến người ta xấu hổ, Dạ Vị Ương không dám lưu lại lâu, đang chuẩn bị mang hài rời đi, chỉ thấy Tịch Thiên Thương bước xuống ải tháp, nửa quỳ trước mặt hắn.

Dạ Vị Ương nhất thời kinh hô: “Hoàng thượng?”

Thời gian một năm cũng đủ làm cho một người của thế kỷ hai mươi mốt như hắn thích ứng với cuộc sống cổ đại, chính là lễ nghi tôn ti khác biệt, quân thần khác biệt, Dạ Vị Ương là thần tử sao có thể để Tịch Thiên Thương quỳ trước mặt hắn, mà Tịch Thiên Thương giống như không việc gì giúp hắn mang hài, động tác lưu loát.

“Được rồi, đi đi.” Đỡ Dạ Vị Ương xuống ải tháp, Tịch Thiên Thương cười nói: “Trên tóc ta còn dính nước ô mai ngươi phun, lát nữa phải đi tẩy.”

“Hoàng thượng, ngươi hà tất phải như vậy.”

“Đừng cả ngày gọi Hoàng thượng Hoàng thượng, thật xa cách, khi chỉ có ta với ngươi, ta không xưng trẫm, ngươi sau này cũng đừng gọi ta Hoàng thượng nữa.” Tịch Thiên Thương không để Dạ Vị Ương có cơ hội phản đối, đem người đẩy ra cửa.

“Nếu còn không đi, ta hôm nay liền bắt ngươi lại làm ấm giường!”

Nhìn Dạ Vị Ương ra cửa, nụ cười treo trên mặt Tịch Thiên Thương dần phai nhạt xuống, xen lẫn vài phần mất mác thản nhiên.

Hắn cả đời này, luôn cầu mà không được.

,,,,,,,

,,,,,,,

,,,,,,,

Xuất môn không bao lâu Dạ Vị Ương quả nhiên bắt gặp Lưu Bá Hề giống như cây cột đứng chờ ở phụ cận, một thân thanh y trong gió mùa hè bay phất phới, tựa như bức tranh tùng bách sừng sững bên rìa thiên nhai, tuấn tú vĩ ngạn, tuyệt thế bất phàm.

“Ta tiễn ngươi về.” Lưu Bá Hề xoay người nhìn nam nhân.

Bọn họ lúc đến là cưỡi ngựa, khi về cũng là cưỡi ngựa.

Dựa vào lồng ngực dày rộng của Đại tướng quân, Dạ Vị Ương đột nhiên cảm khái, cả đời có thể tìm được một người thật tâm thật ý yêu mình đã khó, hắn thế nhưng không ngừng gặp một người lại một người.

“Tiễn ta đến đây được rồi.”

Tới lối vào hoàng cung, Dạ Vị Ương thấy đám người Chước Hoa vẫn đang chờ ở đó.

“Hảo.” Lưu Bá Hề cũng không nhiều lời, thả chậm tốc độ để Ô Vân đứng ở bên cạnh xe ngựa, bắt lấy thắt lưng Dạ Vị Ương, trực tiếp ôm người nhảy xuống.

“Đại nhân.” Chước Hoa đi tới thay Dạ Vị Ương mở cửa xe ngựa.

Thời điểm sắp sửa đi, Dạ Vị Ương ngừng lại, hắn quay đầu nhìn Lưu Bá Hề bên cạnh, bỗng dưng cười: “Ngày đó lời ngươi nói trên thuyền hoa còn tính không?”

Song mâu bình tĩnh như thanh tuyền nhất thời lộ ra kinh ngạc khó có thể kiềm chế, Lưu Bá Hề cười gật đầu: “Còn tính.”

Nhận được câu trả lời vừa ý, Dạ Vị Ương tâm tình thư sướng đi lên xe ngựa, sau khi đã ngồi trong xe hai tay nhẹ nhàng vỗ bụng, tưởng tượng đến đứa nhỏ là hài tử của Đại tướng quân trong lòng liền dâng lên từng trận ngọt ngào.

Ba ngày sau đi Ngọc Hành sơn, khi đó cũng là thời cơ tốt nói với Lưu Bá Hề chuyện này.

Cúi đầu thoáng nhìn mu bàn tay, Dạ vị Ương nhớ lại một màn vừa rồi cùng Tịch Thiên Thương, khi người nọ nắm tay hắn, mu bàn tay đột nhiên có cảm giác tê dại, vừa nóng vừa quái dị.

Khẽ xoa tay, nghĩ đến lời nói và hành động của Tịch Thiên Thương, tươi cười cao hứng trên mặt Dạ Vị Ương cũng dần nhạt xuống, nhiều thêm vài phần bất đắc dĩ và phiền muộn.

,,,,,,,

,,,,,,,

,,,,,,,

“Đại nhân, ngài ở trong cung có làm chuyện gì đặc biệt không?”

Dạ Vị Ương hồi phủ lập tức gọi Thường Thiếu Điển đến, đem sự tình bụng đau vừa rồi ở trong cung nói ra.

Lúc này nằm tựa trên giường nghe Thường Thiếu Điển hỏi, Dạ Vị Ương lắc đầu, nói: “Không có gì đặc biệt, thời điểm tiến cung ta cùng Đại tướng quân cưỡi ngựa, lúc ấy bụng đột nhiên đau quặng, giống như có vật gì đó trong bụng đá ta.”

“Sau đó ta ở Thiên Nguyên điện cùng Hoàng thượng uống nước ô mai, đúng rồi, vừa nếm phải vị chua kia ta liền khó chịu ghê tởm.”

Dạ Vị Ương cảm thấy rất kỳ quái, nữ tử bình thường mang thai không phải đều thích ăn chua sao, như thế nào hắn lại ăn không được, chỉ có thể ăn ngọt?

Hôm nay nếu không phun nước ô mai, Dạ Vị Ương cũng không phát hiện dạo gần đây ở trong phủ hắn chỉ toàn uống canh ngọt, nhất định là có quan hệ tới tiểu hồ ly trong bụng.

“Đại nhân, thai nhi trước kia giống như đang ngủ, luôn im lặng rất khó làm người ta cảm giác được sự tồn tại của nó, vừa rồi ta thay ngươi bắt mạch, phát hiện hơi thở của nó đã mạnh hơn một ít.”

Ngày hôm qua Thường Thiếu Điển bắt mạch cho Dạ Vị Ương, vẫn như bình thường có chút suy yếu, hôm nay thì ngược lại, tựa như ngọn lửa nhỏ biến thành cây đuốc nhỏ, hơi thở so với trước kia càng mãnh liệt hơn.

Nghe như là tin tức tốt, chẳng qua Dạ Vị Ương không rõ tiểu hồ ly trong bụng là tự nhiên lớn lên, hay là hôm nay bởi vì cùng Lưu Bá Hề tiếp cận mới như thế.

Đáp án còn phải chờ đến ba ngày sau theo Lưu Bá Hề bọn họ đi Ngọc Hành mới có thể biết được.

Ba ngày sau, dựa theo ước định ban đầu, Dạ Vị Ương cùng đám người Tịch Thiên Thương tụ họp, sau đó hướng Ngọc Hành sơn xuất phát.

Trước mắt tuy rằng có đứa nhỏ, nhưng trừ bỏ ngẫu nhiên mệt mỏi, thì ở bên ngoài thoạt nhìn Dạ Vị Ương không có biến hóa rõ ràng.

Ngoại trừ ba người có thể đi lên Ngọc Hành sơn, Chước Hoa cùng Thường Thiếu Điển đều ở trấn trên dưới chân núi chờ đợi, mấy ngày ở Bạch Mã tự Dạ Vị Ương chung quy vẫn phải cẩn thận một chút, nếu không sẽ bị Tịch Thiên Lâu nhìn ra hắn có hài tử.

Về sự tình hắn có hài tử Dạ Vị Ương tạm thời không muốn tiết lộ ra ngoài, mặt khác, Dạ Vị Ương cũng muốn lặng lẽ hỏi Tịch Thiên Lâu vài chuyện.

Dù sao, y thuật của Tịch Thiên Lâu so với Thường Thiếu Điển vẫn lợi hại hơn.

Những chuyện cần lo lắng còn nhiều lắm, nhìn Ngọc Hành sơn phía xa xa đầu Dạ Vị Ương lập tức có điểm đau, trực tiếp ở trong xe ngựa nhắm mắt ngủ, mãi cho đến dưới chân núi mới tỉnh dậy.

Ba người ngồi chung một chiếc xe ngựa lên núi, Tịch Thiên Thương cùng Lưu Bá Hề ở bên ngoài vừa điều khiển ngựa vừa nói chuyện.

Trên đường Dạ Vị Ương còn chưa ngủ đủ đương nhiên ngồi trong xe liền híp mắt muốn ngủ, thời tiết ở Ngọc Hành sơn so với Thiên kinh tốt hơn rất nhiều, hai bên đều có bóng râm che đi ánh mặt trời nóng cháy, lúc này đã sắp chạng vạng, trong không khí chỉ còn lại ánh tà dương ấm áp hồng đượm, cùng tiếng chim hót êm tai.

Địa phương thoải mái như vậy, đối với Dạ Vị Ương mà nói đúng là rất thích hợp để ngủ.

Kết quả chờ Tịch Thiên Thương bọn họ đến Bạch Mã tự, vừa mở cửa xe đã thấy, người trong xe ngựa đã biến mất, chỉ còn lại một đại hồ ly tuyết bạch lười biếng híp mắt nằm trong xe ngựa.

Tịch Thiên Thương cùng Lưu Bá Hề ngây người một lát, không nghĩ tới Dạ Vị Ương đột nhiên biến thành bộ dáng hồ ly, bọn họ thử đánh thức Dạ Vị Ương, đại hồ ly chỉ ô ô hai tiếng rồi dùng đuôi bịt kín đầu vù vù ngủ tiếp.

Nghĩ rằng Dạ Vị Ương bị ốm, Lưu Bá Hề vội vàng ôm đại hồ ly xuống, nhanh chóng đưa vào Bạch Mã tự.

“Sư phụ, Vị Ương không sao chứ?”

Trong phòng, Lưu Bá Hề cùng Tịch Thiên Thương đứng ở bên giường nhìn đại hồ ly vẫn chưa tỉnh lại tràn đầy lo lắng, lúc nãy vẫn còn hoàn hảo, hiện tại liền hôn mê bất tỉnh.

“Hắn không có việc gì, chỉ là mệt mỏi cần ngủ một lát, phỏng chừng ngày mai có thể tỉnh.” Nhìn đại hồ ly trên giường, trong mắt Tịch Thiên Lâu hiện lên tia dị sắc, thời điểm quay đầu nhìn Lưu Bá Hề bọn họ liền khôi phục lại bộ dáng bình tĩnh ban đầu.

“Thật không có việc gì?” Tịch Thiên Thương nghi hoặc, Dạ Vị Ương ngủ như chết, còn biến thành hồ ly. Chỉ là bởi vì mệt mỏi?

“Như thế nào, ngươi hoài nghi y thuật của ta?” Mục quang Tịch Thiên Lâu lập tức bắn tới.

Tịch Thiên Thương vội sửa miệng: “Đương nhiên không phải, sư phụ.”

“Nơi này không có ngoại nhân, đừng luôn gọi ta sư phụ như vậy, các ngươi chiếu cố hắn đi.” Lưu lại một câu, Tịch Thiên Lâu liền xoay người ly khai phòng.

Tịch Thiên Thương thoáng sửng sốt, trên mặt lập tức tràn ra ý cười.

Hết chương thứ tám