Đại Quốc Tặc

Chương 140: Khinh tha




Nghe được mệnh lệnh của Giang Long,vài hộ vệ cầm dây thừng,xông lên trước,Vưu Đại và Vưu Nhị ý thức được không ổn,không để ý đau xót,liều mạng giãy dụa.

Nhóm hộ vệ Cảnh phủ xông lên trước lập tức không chút khách khí nhấc chân đá một trận thật mạnh.

Từ sau khi dấn thân vào An Nhạc Hầu phủ,ba huynh đệ Vưu thị vẫn động thủ đi đánh người,còn chưa từng bị người đánh.

Hôm nay Vưu Đại và Vưu Nhị rốt cục nếm được tư vị bị người đánh.

Tại niên đại này,du côn vô lại thật ra cũng không dễ sinh tồn,nguyên nhân chủ yếu,là bất kể gia tộc lớn hay nhỏ,mỗi gia tộc đều có tộc quy,tộc quy đối với con cháu không học hành tốt có sức trói buộc rất lớn,hơn nữa có thể không cần quan phủ tán thành,cũng có thể trực tiếp động hình phạt riêng,chặt tay chặt chân.

Tỷ như có con cháu trong tộc thường xuyên mượn gió bẻ măng trộm đồ vật này nọ,dạy mãi không sửa,lại quơ được,tộc trưởng và các tộc lão thảo luận xong,là có thể chém một bàn tay của gã.

Hay hoặc là có ai thường xuyên trèo tường nhập thất trộm cướp,tộc trưởng cũng có thể đánh gãy chân gã.

Loại hành vi này,tộc trưởng và các tộc lão là không phạm pháp.

Bọn họ có quyền lực này!

Có thể tưởng tượng,có sự trói buộc nghiêm khắc như vậy,người bình thường thật không dám làm trộm và du côn vô lại.

Trong nhà ba huynh đệ Vưu thị trước kia,chính là không học hành cẩn thận,sau khi làm sai,lại thường xuyên bị phạt quỳ ở từ đường hoặc là bị ăn gậy,đến cuối cùng,bởi vì ba người lỡ tay đánh người thành trọng thương,tộc trưởng và các tộc lão thậm chí muốn đánh chết ba người bọn họ.

Là cha mẹ ba huynh đệ Vưu thị quỳ xuống dập đầu đau khổ cầu xin,cuối cùng tộc trưởng và các tộc lão thảo luận,mới thay đổi chủ ý,đem bọn họ đuổi ra khỏi nhà,xóa tên khỏi gia phả.

Chỉ có điều tộc trưởng và các tộc lão Vưu thị tuyệt đối không ngờ,chính là vì nhất thời mềm lòng,đã mang đến mối họa cực lớn cho bọn họ!

Về sau ba huynh đệ Vưu thị đầu phục An Nhạc Hầu phủ,liền diễu võ dương oai,hoành hành ngang ngược.

Nhớ tới năm đó bị tộc trưởng và các tộc lão trừng phạt,trong lòng phẫn nộ,dẫn theo một bang người trở về,trực tiếp đem cả nhà tộc trưởng,mặc kệ già trẻ,toàn bộ đánh hôn mê,không vài ngày,tộc trưởng Vưu thị tuổi cao liền buông tay nhân gian.

Vài vị tộc lão cũng bị khi phụ sỉ nhục không nhẹ.

Nhưng bất đắc dĩ ba huynh đệ Vưu thị có An Nhạc Hầu phủ chỗ dựa,quan phủ căn bản không dám quản.

Sau đó ba huynh đệ Vưu thị còn thường xuyên trở về đùa giỡn mẹ con nhà tộc trưởng và nhà vài vị tộc lão đã qua đời.

Thậm chí bởi vì cháu gái một vị tộc lão vô cùng xinh đẹp,còn bị ba người dẫn một đám người cứng rắn cướp đi,đưa tới An Nhạc Hầu phủ.

Nói thật,ba người bọn họ là sự thật đã lâu không bị đánh.

Hộ vệ Cảnh phủ là động thật,xuống tay không lưu tình chút nào,cho nên không có mấy đá đi xuống,hai người đã rên rỉ đau đớn không dám phản kháng lần nữa.

Vì thế hộ vệ Cảnh phủ trói chặt hai người giống như là buộc bánh chưng.

- Ngươi...dGJhXPbqQj5a2mwZrkp0tIgLM - Các ngươi tốt nhất bỏ qua chúng ta,bằng không Hầu gia nếu phát hỏa,các ngươi chịu không nổi.

- Hầu gia rất trọng thị ba huynh đệ chúng ta đấy!

Bị gắt gao trói chặt rồi,Vưu Đại và Vưu Nhị thẳng tắp nằm trên mặt đất lên,nhìn qua quần áo chất liệu coi như không tệ dính đầy vết máu và tro bụi,khi mở miệng lần nữa,mặc dù là uy hiếp nhưng có vẻ khí lực không đủ rồi.

Vưu Ngũ lúc này co rút cái đầu lại,giả bộ như đà điểu.

Người ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra Cảnh phủ lúc này đang cứng rắn,huống chi Vưu Ngũ cũng không ngốc.

- Không phải chết năm người sao? Hung thủ còn có ai?

Giang Long đặt câu hỏi.

Điền Đại Tráng lập tức đi vào trong đám người lại đẩy ra ngoài hai người.

Hai người này cũng bị trói gô lại,Giang Long bảo Điền Đại Tráng đi gọi toàn bộ người thân tá điền chết đi tới.

Nghe Giang Long chỉ bảo,người An Nhạc Hầu phủ bên này làm sao còn không rõ Giang Long muốn làm cái gì?

Đây là tính toán có oan báo oan,có cừu oán báo thù a!

Rất nhiều người đều là bị hù run lên.

Mặt Vưu Đại và Vưu Nhị càng không còn huyết sắc,khuôn mặt tái nhợt.

Kế tiếp,Giang Long chỉ huy nhóm hộ vệ Cảnh phủ hỗ trợ đám người Điền Đại Tráng,đào mở con đường,Hà Thủy lạnh lẽo chảy xiết liền lập tức theo kênh dẫn nước,chảy đến đất nông trang Cảnh phủ bên này

Trịnh Trị và Dương Cường đều là người giỏi làm ruộng,tùy tay lấy cuốc xẻng của bọn tôi tớ An Nhạc Hầu phủ trước đó làm vũ khí,chạy vào trong ruộng,khơi rãnh để dẫn nước tưới,đợi cho bảy tám mẫu đất vườn được nước sông cấp tưới xong,từ hướng nông trang đi tới một đám người.

Đi ở phía trước,đúng là Điền Đại Tráng.

Hoá ra rất nhiều tá điền nghe tin tức Giang Long đánh tất cả lũ tôi tớ của An Nhạc Hầu phủ,sau đó trói lại,đều tới xem náo nhiệt,đương nhiên,nếu có cơ hội,bọn họ không ngại cũng hoạt động tay chân một chút.

Thật sự là trước kia đám người này,quá mức đáng hận!

Một chút đạo lý cũng không nói,mang theo hung khí,muốn đánh người liền đánh người.

Hơn nữa ra tay độc ác,rất nhiều tá điền chịu thiệt vì bọn chúng.

- Tiểu thiếu gia,hai người này chính là cha mẹ lão Đại của Lam gia.

Dẫn theo mọi người đi tới gần đó,Điền Đại Tráng giới thiệu với Giang Long.

Đó là một đôi vợ chồng trung niên,lão Đại Lam gia là con lớn nhất của bọn họ.

- Tiểu thiếu gia!

Vợ chồng trung niên mặc quần áo rách nát,bùm một tiếng,liền quỳ xuống trước mặt Giang Long.

Nháy mắt,khóc không thành tiếng!

Lão Đại nhà bọn họ khi chết mới mười lăm tuổi,còn chưa thành thân cưới vợ a!

Nghĩ đi nghĩ lại,tiếng khóc phụ nhân dần dần thành lớn,cuối cùng biến thành tiếng gào thét.

Nơi khóe mắt nam tử,cũng chảy xuôi vài giọt nước mắt.

Rất nhiều tá điền cũng xúc động,vụng trộm lau nước mắt.

Đợi phụ nhân khóc một hồi,Giang Long rốt cục mới mở miệng lên tiếng:

- Khóc là biểu hiện của yếu đuối,dù các ngươi khóc thương tâm,kẻ thù cũng sẽ không rơi một khối thịt.

Sau đó nâng lên roi ngựa chỉ ra:

- Hai người này là kẻ thù giết chết con các ngươi,hiện tại liền trói ở nơi đó,các ngươi có thể đi lên báo thù.

Phụ nhân gào một tiếng,liền đánh tới,cấu xé Vưu Đại và Vưu Nhị.

Người đàn ông thì tìm kiếm xung quanh,sau khi nhấc lên một cái gậy,xông đi vụt thật mạnh vào người hai tên kia.

Cào cấu cho Vưu Đại và Vưu Nhị đang căn bản không thể hoạt động bị hủy dung.

Mà gậy trong tay người đàn ông vụt thật mạnh ở trên người của bọn chúng,vang lên từng đợt tiếng vang nặng nề,khiến bọn chúng lớn tiếng thét lên.

- Đừng đánh nữa,cầu các ngươi đừng đánh nữa.

- Tha chúng ta lần này.

- Chúng ta về sau cũng không dám nữa.

- Nhất định cải tà quy chính.

Hai người lớn tiếng cầu xin tha thứ.

Điền Đại Tráng nghe vậy chỉ hừ lạnh:

- Người đã bị các ngươi đánh chết,hiện tại cầu xin tha thứ,quá muộn.

Giang Long lại để cho thân nhân vài người chết khác,tự mình tiến lên động thủ báo thù.

Vưu Ngũ co rúm lại cổ,thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái đại ca nhị ca nhà mình,lúc này một chút thanh âm cũng không dám phát ra,trong ánh mắt lắng đọng đầy sợ hãi

Mối thù giết con,khắc cốt ghi tâm,không đội trời chung!

Vợ chồng trung niên giống như phát điên,không lưu tình chút nào,hạ thủ ngoan độc.

Một lát sau,Vưu Nhị đột nhiên hét thảm một tiếng,dụng hết toàn lực giống như cá mắc cạn,trốn tránh móng tay sắc nhọn của phụ nhân.

Roạt!

Đám tá điền theo sau tới,nghe tiếng bèn nhìn lại,đều không khỏi hít sâu một hơi.

Chỉ thấy tròng mắt bên trái Vưu Nhị,không ngờ bị Lam đại nương cứ thế móc ra.

Lũ tôi tớ An Nhạc Hầu phủ lúc trước còn vẫn kêu đau rên rỉ,sau khi thấy thế đều bị hù tới sắc mặt trắng bệch,không dám gây ra một chút thanh âm.

- Ta đây muốn giết ngươi,giết ngươi tên khốn kiếp này!

Mẫu thân Lam Đại giống như điên cuồng,vẫn đang nhào tới cào cấu mặt Vưu Nhị.

Giang Long thấy thế nhướn mày,tuy rằng đối với vợ chồng này xuống tay càng độc,hắn càng vừa lòng,nhưng nếu phụ nhân cứ như vậy đi xuống,sợ là sẽ điên mất.

Hắn đánh mắt sang Tưởng Quân,Tưởng Quân lập tức tiến lên,nhẹ nhàng vỗ chỗ cổ phụ nhân một cái.

Phụ nhân chớp mắt,té xỉu ở một bên.

- Nghe nói lão Đại Lam gia năm ấy chết đi,Tú Cầm tê liệt trên giường hơn mấy tháng,thiếu chút nữa cũng đi theo.

- Việc này ta cũng biết,Tú Cầm lúc ấy không ăn không uống đấy,còn nói cứ nhắm mắt lại,là thấy đứa con tìm đến nàng.

- Đáng thương a.

- Bọn ác ôn này,bị móc mắt là đáng đời.

- Thù này nhẫn nhịn đã nhiều năm,đã đến lúc báo.

- Dùng sức,dùng sức đánh,đánh chết bọn chúng!

Đám tá điền trong nông trang,sau khi ngắn ngủi yên tĩnh một hồi,đều nghị luận,cuối cùng,còn có mấy người quơ cánh tay,lớn tiếng trợ uy.

Phụ thân Lam Đại chịu ảnh hưởng của thê tử và đám tá điền trợ uy,lúc này mắt cũng đỏ ngầu,giơ cao gậy đánh vào người Vưu Đại.

Vưu Đại thân thể co quắp,miệng sùi bọt mép,hít vào thì ít,thở ra thì nhiều.

Mà phụ thân Lam Đại giật mình chưa tỉnh,vẫn không dừng tay.

Mãi đến Vưu Đại duỗi chân,thân thể cứng còng,một hộ vệ Cảnh phủ mới lên trước,đoạt lấy gậy trong tay phụ thân Lam Đại.

Vưu Nhị mù mắt trái,còn có Vưu Ngũ co rúm lại ở một bên,lúc này đều run rẩy.

Ở trước hôm nay,bọn họ làm sao từng nghĩ tới,những tá điền thành thật luôn bị bắt nạt này,lại điên cuồng hạ độc thủ đến không ngờ như thế?

Hai hung thủ bên kia,lúc này cũng đã bị đánh chết.

Trên người hai hung thủ đã chết không biết bị gẫy bao nhiêu đốt xương,miệng mũi xuất huyết,thậm chí một người còn bị đứt cả tai.

Đây là sức thù hận kinh người!

Bọn họ bình thường dễ bị bắt nạt,nhưng khi đã thật sự phát tác,sẽ cực kỳ điên cuồng.

- Vưu Ngũ.

Giang Long vẫn không có đổi sắc mặt,trầm mặc bàng quan,lúc này thanh âm lạnh lùng đột ngột vang lên,làm cho Vưu Ngũ đột nhiên run rẩy:;

- Hiện tại ngươi nói,ta có dám làm gì các ngươi hay không đây?

Vưu Ngũ không bị trói cả người,mà chỉ bị trói chặt hai tay.

Lập tức đứng lên cuống quít dập đầu đối với Giang Long:

- Van cầu ngài,van cầu ngài tha ta!

Bịch bịch bịch!

Đầu đập mạnh xuống mặt đất,chỉ chốc lát,đã thành một mảnh xanh tím.

Giang Long cười lạnh một tiếng.

Lúc trước hắn nhìn ra trong ba huynh đệ,Vưu Ngũ này là tên tàn nhẫn,to gan nhất.

Trong nông trang tổng cộng đã chết năm người,còn có ba người chết cùng có liên quan đến gã.

Trực tiếp lấy mạng,chẳng phải là dễ dàng cho gã?

Giang Long đưa mắt sang Đồ Đô,Đồ Đô gật đầu hiểu ý,rút ra từ sau lưng một đôi búa lớn,lập tức đi tới bên người Vưu Ngũ.

Vưu Ngũ quỳ trên mặt đất,đầu chạm đất,lạnh run.

Đồ Đô giơ búa lên cao,lưỡi búa sắc bén dưới ánh mặt trời sáng loáng.

Rất nhanh hạ xuống,phập một tiếng,Vưu Nhị còn chưa kịp kêu thảm một tiếng,đã đầu một nơi thân một nẻo.

Vưu Ngũ nghĩ đến Đồ Đô muốn giết mình,thân thể đột nhiên run rẩy vài cái,nhưng lại không sao,nghe thấy bên cạnh có tiếng trầm đục phát ra,hai mắt hàm chứa hoảng sợ,chậm rãi nghiêng đầu nhìn lại,lập tức thấy được cảnh Nhị ca đã chết rồi.

- A!

Chống lại ánh mắt Nhị ca trừng lớn,Vưu Ngũ rốt cục không chịu nổi.

Điên cuồng rống to.

Thấy Vưu Ngũ bị sợ đến sụp đổ,Giang Long mới ra hiệu cho Đồ Đô,lấy luôn tính mệnh của Vưu

gũ.

Năm cỗ thi thể yên tĩnh nằm trên mặt đất,có hai cỗ bị chém đứt đầu,máu tươi từ người chết chảy ra tụ thành một vũng lớn,thấm ướt đỏ cả mặt đất.

Cả vùng nhất thời an tĩnh lại.

Chỉ có một mình Đồ Đô như vô sự ở bên cạnh thi thể Vưu Ngũ,lau sạch búa lây dính máu tươi.

Một trận gió thổi tới,làm cho đám ác nô phủ An Nhạc Hầu,đều là phát lạnh từ đáy lòng!

----------oOo----------