Đại Thợ Rèn Tiểu Mật Đào

Chương 37




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cơm nước xong, Hoắc Trầm chọn một kiện trường bào sạch sẽ, ở trong sân chuẩn bị xe ngựa, đưa hai tỷ muội về nhà.

Trần Mẫn Đạt ở đối diện ôm một tảng sườn lợn, thở hổn hển chạy vào cửa tiệm: " Đại Trầm ca, ngươi muốn sườn lợn, ta đưa tới cho ngươi."

" tốt!" Hoắc Trầm bước đi vào, dùng một tay nhấc thoải mái tảng sườn lớn: " vừa lúc, bây giờ ta đang muốn ra cửa."

Nhìn qua cửa sổ, Trần Mẫn Đạt thấy hai tỷ muội đang ở trong viện, liền có chút nghi hoặc, hai cô nương như thế nào lại ở trong hậu viện nhà thợ rèn đây?"

Hoắc Trầm xách theo tảng sườn đi quanh xe ngựa nửa vòng, phát hiện để chỗ nào cũng khong thích hợp. Nếu trực tiếp đặt ở trên xe, sẽ làm dơ thịt a, xe ngựa cũng không được. Vì thế hắn xoay người vào cửa, trước đem tảng xương lên thớt lại đi tiệm vải bên cạnh nhà một khối vải thô, đem tảng xương lớn bao lại lúc này mới đặt ra phía sau xe ngựa.

Tiểu Đào, Tiểu Liễu giật mình nhìn hắn bận việc, người ta chưa nói là làm gì, các nàng cũng không tiện mở miệng. Giờ phút này, thấy hắn đem tảng xương lên đặt vào xe, Tiểu Đào liền mở miệng hỏi: " huynh mang cái này theo làm gì?"

Hoắc Trầm cười: " chỉ mang hai bao điểm tâm, quá ít. Cha của muội không phải bị thương chân sao, mọi người đều nói, thương gân động cốt phải ăn nhiều xương sườn ta mua một phiến xương này, vừa rồi Trần gia không có chặt ra, để cho Trần Mẫn Đạt giết lợn trong phòng lấy ra, ta vừa mới nhìn thử thịt này còn rất tươi, nhìn không tồi."

Tiểu Đào cùng Tiểu Liễu cũng thấy rõ, thịt kia thập phần tươi mới, đương nhiên là không tồi, phỏng chừng giá lại càng không tồi theo. Đừng nói là Tiểu Đào, ngay cả da mặt Tiểu Liễu có dày hơn cũng cảm thấy ngượng ngùng: " thợ rèn đại ca, ngươi như thế này...cũng quá...quá hào phóng rồi, một tảng sườn như vậy lại còn rất nhiều thịt ở trên, cái này cũng phải mấy trăm văn tiền mới mua được đi."

"không có việc gì, không tính là gì cả, tỷ tỷ của muội biết ngày hôm qua ta bán một cây rìu sắt được 60 lượng bạc đấy, tiêu chút tiền này căn bản không sao cả." Hoắc Trầm không cố ý khoe ra, mà muốn chứng minh mình có thể tiêu được số tiền như vậy, đều không phải là dạng không trâu bắt chó đi cày, phồng má giả làm người mập.

Tiểu Liễu giật mình mà há to miệng: " trời a! Tỷ! Tỷ ở đâu tìm được cái cô gia như vậy? Đây là tìm thấy tòa kim sơn rồi a!"

Hoắc Trầm cười ha ha, Tiểu Đào ngượng ngùng  mà lôi kéo Tiểu Liễu lên xe: " được rồi, đi nhanh đi, đừng ở chỗ này ba hoa."

Hoắc Trầm tâm tình cực tốt, vững vàng ngồi trên xe hướng Điền gia thôn mà đi. Sau giờ ngọ thời tiết ấm áp hơn, trên đường không có người đi, đường đất bờ ruộng, chồi non lúa mạch một mảnh xanh bạt ngàn làm tâm tình càng thêm sảng khoái.

Vào đến cửa thôn, liền có tiểu hài tử xúm lại đây. Xe lừa trong thôn cũng không có được mấy cái huống hồ đây là xe ngựa lại càng không có thấy nhiều.

Nhóm hán tử trong thôn có đến Hoắc gia mua thiết khí, nhận ra Hoắc Trầm thấy hắn đánh xe ngựa đến thôn mình không khỏi có chút buồn bực. Mới đầu nghĩ hắn là đi rao bán thiết khí trên đường, nhưng khi đến gần, mọi người phát hiện ra Điền gia tỷ muội ngồi trên xe ngựa, trong lòng lại càng buồn bực. Tiểu Đào rũ mắt nhìn xuống không dám nhìn ai, cũng không dám cùng người trong thôn nói chuyện. Tiểu Liễu vẻ mặt lại không sao cả, nhìn thấy trưởng bối nên kêu thì kêu nên gọi liền gọi, giống như thường mà cười hì hì.

" Tiểu Liễu, hôm nay như thế nào lại ngồi xe ngựa?" có phụ nhân tò mò hỏi. Tiểu Liễu không ngốc việc chưa định ra, không thể nói bừa khắp nơi, liền nói như không nói: " đúng rồi, hôm nay ngồi xe ngựa."

Thôn cũng không phải rất lớn, rất nhanh liền đến cửa nhà Tiểu Đào, cổng quá nhỏ, xe ngựa không đi vào được, Tiểu Đào để cho hắn buộc xe ngựa ở cây hòe trước cửa nhà Thôi nãi nãi. Tiểu Liễu xách theo rổ, Tiểu Đào khoác tay nải, Hoắc Trầm tay trái xách hai bao điểm tâm, tay phải xách lên tảng xương cực lớn, đi phia sau hai tỷ muội vào cửa.

Anh tử ngồi xổm cạnh chuồng gà băm rau dại cho gà ăn. Xuất phát từ nghề nghiệp bản thân, Hoắc Trầm liếc mắt một cái liền nhìn thấy dao kia đã không dùng được nữa. Dao này quá cũ, lưỡi dao sứt mẻ, một dao băm xuống rau căn bản không đứt được mấy cây.

" đại tỷ, tỷ đã về rồi!" Anh tử nhìn thấy Tiểu Đào, ném dao xuống kinh hỉ chạy tới. Tiểu Đào sờ đầu tiểu muội cầm lấy tay nhỏ của tiểu muội đi vào trong nhà: " ừ, ta đã về, về sau, sẽ không đi vào thành làm nha hoàn nữa."

"thật tốt quá!" Anh tử rất luyến tiếc đại tỷ, hai ngày này không nhìn thấy tỷ tỷ đã rất nhớ. Chính là, đi theo đại tỷ nhị tỷ trở về còn có một tráng hán. Tiểu Anh tử không dám nói lời gì với hắn, rồi lại tò mòi ngó nghiêng nhìn hắn.

Diệp thị nghe được động tĩnh chạy ra cửa, giữ chặt lấy Tiểu Đào khẩn trương nhìn xem nàng một vòng: " Tiểu Đào, con không sao chứ?"

" nương, yên tâm đi con không sao, cha đâu? Cha sao rồi? Miệng vết thương còn đau sao?" Tiểu Đào bước nhanh vào buồng trong đi xem cha.

Theo sau, Tiểu Liễu vội vàng cùng mẫu thân giới thiệu: " nương, đây là thợ rèn đại ca mà hôm qua con nhắc tới, chính là hắn đem tỷ tỷ chuộc ra."

Diệp thị ngày hôm qua đã nghe chuyện của Tiểu Đào cùng thợ rèn, trong lòng cảm thấy cực kì áy náy. Suýt chút nữ làm lỡ nhân duyên của nhi nữ, chậm trễ hạnh phúc cả đời của hài tử.

Từ miệng của Tiểu Liễu biết được, Hoắc thwoj rèn là một người thành thật đã biết được việc trong nhà của mình, nhưng không vì vậy mà ghét bỏ Tiểu Đào, còn nguyện ý hỗ trợ nhà mình. Chưa thấy được người nhưng trong lòng đã nhận hắn.

Hôm nay vừa thấy, quả nhiên là một tiểu tử hàm hậu thành thật, chỉ là người này cũng quá tráng đi, vóc dáng so với Tiểu Đào còn cao hơn hẳn một cái đầu. Nhi nữ nhà mình không tính là thấp, nhưng đứng trước mặt thợ rèn lại có vẻ thập phần nhỏ bé.

Điền Mãn Thương hôm nay tinh thần không tồi, tuy là ở trên giường đất nằm, động cũng không thể động, nhưng sắc mặt đã không còn nhợt nhạt tái nhợt như trước nữa. Thấy Tiểu Đào tiến vào, ông thập phần kích động, hai vành mắt đều đỏ lên: " Tiểu Đào, thời điểm con đi, cha không biết, nếu biết, thà rằng không chữa chân, cũng không để con đi nhà kia làm nha hoàn chịu tội. Đều là tại cha không tốt không bản lĩnh một lòng nghĩ muốn kiếm nhiều chút tiền, rồi lại ngã gãy xương..."

Làm phụ thân của bốn hài tử, Điền Mãn Thương cũng giống như những nam tử khác kiếm nhiều tiền, cho bọn nhỏ trong nhà sống cuộc sống tốt hơn. Chính là không có biện pháp người có năng lực lớn nhỏ, ông đã nỗ lực rất nhiều, lại vẫn làm trong nhà thêm loạn, hại nữ nhi không thể không bán mình làm nô cho kẻ khác cứu ông. Một hán tử trung niên trung thực hai ngày nay, đã ở trong lòng nghẹn một tảng đá thật lớn, đặc biệt khó chịu, đặc biệt nghẹn khuất.

Ngày hôm qau nghe Tiểu Liễu nói, Hoắc thợ rèn muốn đi vào thành chuộc Tiểu Liễu ra khỏi. Trong lòng hắn nhẹ nhõm hơn không ít. Chính là, dù nhà Hoắc thợ rèn chịu ra tiền, nhà mình trong chốc lát cũng không vực dậy nổi. Chẳng sợ Hoắc thợ rèn không chi ra tiền này chỉ nghĩ muốn cưới Tiểu Đào chính là loại cảm giác này, giống như là muốn bán nữ nhi đi làm tâm trạng của ông không thoải mái.

"cha, đừng nói như vậy con gái không phải là đã trở lại rồi sao. Đại phu nói chân của cha có thể tốt không lưu lại di chứng gì hết, về sau, nhà chúng ta khẳng định sẽ càng tốt, cha an tâm dưỡng thương đi."

Nữ nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện Điền Mãn Thương lệ nóng gật gật đầu, tiếp đón Hoắc Trầm ngồi cạnh giường đất.

"đại thúc..." Hoắc Trầm căng thẳng mà gọi một tiếng, cũng không dám lên tiếng nói chuyện. Diệp thị nhiệt tình mà rót một chén nước lại cho hắn uống, Hoắc Trầm vội vàng đứng dậy, cung kính mà nhận lấy chén nước, liên tục nói lời cảm tạ. Điền Mãn Thương nhìn xem tiểu tử cao lớn cường tráng, không nhịn được gật đầu: " tiểu Hoắc, trước kia ta đã thấy ngươi, có lẽ ngươi không nhớ rõ, nahf của ngươi hiện tại chính là chúng ta xây. Khi đó ngươi còn nhỏ dáng dấp cao gầy, không nghĩ hiện tại lại tráng như vậy."

Hoắc Trầm chấn động, kinh hỉ mà nhìn Tiểu Đào: " nguyên lai, còn có chuyện này nha, Tiểu Đào sao muội không cùng ta nói a?"

Tiểu Đào thấy hắn cùng cha trò chuyện vui vẻ, liền ở bên cạnh khẽ cười: " có cái gì để nói đâu."

Anh tử cũng nhìn ra có chút manh mối, tránh ở phía sau đại tỷ, nhô đầu ra tò mò mà nhìn Hoắc Trầm. Hoắc Trầm đem đặt lên bàn bát tiên hai bao điểm tâm, mở giấy bao ra để ra trước mắt Anh tử: " đây là đồ ngày hôm qua ở trên thành mua, phỏng chừng không giống như đại nương tay nghề tốt, nhưng chính là đa dạng một chút. Tới đây, tiểu muội muội nếm thử đi." Anh tử vừa thấy đủ loại kiếu dáng điểm tâm, mắt đều sang lên rồi, dùng ánh mắt dò hỏi ý tử đại tỷ không biết chính mình có thể ăn hay không.

Tiểu Đào cầm lên một miếng bánh phù dung cho Anh tử: " tỷ thấy cái này giống như hoa phù dung vậy, hẳn là bánh phù dung đi, mới chỉ nghe nương nói qua thôi, vẫn chưa được ăn qua đâu, muội nếm thử đi."

Được đại tỷ cho phép ăn Anh tử vui vẻ mà tiếp nhận điểm tâm để ở lòng bàn tay, cẩn thận mà cắn một miếng nhỏ: " oa, ăn thật là ngon, vào trong miệng giống như tuyết tan trong miệng, thanh thanh ngọt ngào."

Tất cả mọi người đều nở nụ cười, Tiểu Đào lại chọn một khối đậu vàng cho tiểu đệ đệ ăn. Hoắc Trầm trong lòng nhẹ nhàng hơn không ít, xem ý tứ này, người Điền gia đều tiếp nhận mình. Cũng không hỏi tuổi của hắn, tảng đá đè nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng buông xuống được.

"người chạy đi đâu hết rồi? Gà cũng không thèm cho ăn, để chúng đói chết hay sao?" trong viện truyền đến âm thanh của nãi nãi Đinh thị, khuôn mặt tươi cười của Tiểu Đào lập tức liền biến mất, đứng dậy sợ hãi nhìn cửa.

Tiểu Đào khẩn trương, Hoắc Trầm trong lòng căng thẳng không biết bên ngoài là người nào đang tới, hắn vội vàng đứng dậy khẩn trương nhìn. Anh tử sợ bị mắng, cầm trong tay bánh phù dung, vừa ăn vừa chạy đến trong góc nhà trốn. Lại vừa vặn bị Đinh thị bước nhanh vào bắt được: " ăn, ăn,ăn cả ngày chỉ biết ăn, gà còn đói ở kia, ngươi lại mặc kệ? Đại tỷ, nhị tỷ ngươi đều không có ở nhà, ngươi cũng lớn rồi, một việc nhỏ cũng không làm nổi."

Anh tử ủy khuất mà mếu máo, miệng chứa điểm tâm mơ hồ không rõ mà nói: " cháu làm, ai nói cháu không làm. Dao kia không dễ làm băm nửa ngày, rau cũng không băm đứt, sau đại tỷ trở về mới, cháu mới vào cửa."

Đinh thị cũng thấy được Tiểu Đào, chấn động: " ngươi sao đã về rồi? Ngươi trở lại vậy phải mang 5 lượng bạc trả lại, vậy cha ngươi làm sao bậy giờ? Ngươi nha đầu chết tiệt kia!"

Điền Mãn Thương khụ khụ hai tiếng thanh giọng nói: " nương, còn có khách ở đây. Ngài đừng mắng Tiểu Đào như vậy, Tiểu Đào cũng không có làm sai cái gì."

Đinh thị lúc này mới phát hiện, bên cạnh là một tráng hán thập phần cao lớn. Bộ dáng lớn lên không kém, trên người ăn mặc một kiện trường bào sạch sẽ, chân đi đôi giày vải sạch sẽ. Nhìn sạch sẽ nhanh nhẹn, nhưng lại không giống bộ dạng là kẻ có tiền.

* hoa phù dung:

 hoa phù dung

Bánh phù dung

 Bánh phù dung

Bánh đậu vàng

Một số loại xe ngựa của trung quốc

Một số loại xe ngựa của trung quốc

Một số loại xe ngựa của trung quốc



Xe ngựa nhật bản

Xe ngựa nhật bản

kiệu 4 người khiêng

kiệu 4 người khiêng

Ps: thật ra thì t cũng muốn tìm ra cái xe ngựa mà hay được tả là rộng rãi thoáng mát chứa được cả 10 người, đặt cả bàn chăn nệm, lò đun bên trong nữa dưng mà tìm mãi không có -))).