Đại Thúc Phải Gả

Chương 102: Lúc ấy…




Nhất Hạ đứng ở trước tấm gương chỗ bồn rửa mặt.

Y trong đầu vẫn luôn nghĩ đến Kỷ Hạo, nhưng lại không ngừng bảo mình kia không phải Kỷ Hạo thật.

Nhất Hạ trong lòng thực loạn.

Y không biết mình nên làm cái gì bây giờ.

Y nghĩ rồi lại nghĩ, nỗ lực tìm kiếm hồi ức, đột nhiên cảm thấy mình hẳn là nên gọi một cuộc điện thoại.

Không sai.

Hẳn là nên liên hệ cha mẹ nuôi của Kỷ Hạo.

Điện thoại ở nhà có lưu số điện thoại của họ.

Nhất Hạ vội vàng tìm quần áo.

Còn tốt vừa rồi không có lộng ướt, y luống cuống tay chân, vừa muốn cởi áo tắm dài, đột nhiên có tiếng dọa y giật mình.

Nhất Hạ đột nhiên xoay người, nhìn đến Thi Viêm đứng ở kia lẳng lặng nhìn mình.

Không phải Cổ Nhạc, Nhất Hạ thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng, gượng ép kéo khóe miệng cười cười, nói: “…… Cậu sẽ làm như cái gì cũng không biết, đúng không?”

Nhất Hạ muốn trộm rời đi.

Y hy vọng Thi Viêm có thể làm như không phát hiện, nhưng là Thi Viêm lại rất trực tiếp, đối y nói: “Anh đi không được, anh tránh không khỏi đống máy theo dõi mỗi phòng.”

Chỉ cần có nhiệt độ cơ thể, đi qua nơi nào đèn cảm ứng liền sẽ nóng lên, sau đó, trong phòng sẽ báo động bằng tiếng nổ lớn.

Nhất Hạ buông quần áo xuống.

Nhất Hạ không cam lòng, nhưng là không muốn đem sự tình nháo đại.

Y thực thất vọng, có điểm uể oải, Thi Viêm nhìn y như vậy, hỏi: “Nếu không, chúng ta đi xuống uống một chén?”

Dưới lầu, trên quầy bar

Thi Viêm chọn rượu chi dương, khai phong, rót giúp Nhất Hạ cùng với mình.

“Không có bia sao?”

Nhất Hạ vừa hỏi, dẫn tới Thi Viêm ngước mắt nhìn chằm chằm y.

“Anh sợ tôi?” Thi Viêm khóe miệng hơi hơi giương lên, cười hỏi.

“Có điểm.” Nhất Hạ nói thẳng không cố kỵ.

Nhưng là Thi Viêm rũ mắt nhìn ly rượu càng lúc càng sâu, tiếp theo lại hỏi: “Vẫn là tương đối sợ Cổ Nhạc?”

Nhất Hạ không nói lời nào. Nhất Hạ trong lòng rõ ràng, kỳ thật, cả hai y đều sợ. Sợ Thi Viêm, là bởi vì lần lượt uống say, sự tình một lần lại một lần không xong. Nhưng là, về Cổ Nhạc……

“Tôi sợ hắn là bởi vì…… Hắn cũng không yêu tôi.”

Nhất Hạ bật thốt lên, đột nhiên lại cảm thấy mình nói như vậy không đúng, vội giải thích: “Tôi ý không phải nói……”

“Tôi biết.” Thi Viêm đánh gãy lời y, yêu cầu y trấn định.

Cổ Nhạc không yêu Nhất Hạ. Cho nên Nhất Hạ nếu làm cái gì khiến cho Cổ Nhạc không cao hứng, Cổ Nhạc sẽ không chút do dự thương tổn y.

Thi Viêm thêm đá vào ly, Nhất Hạ nhìn cục đá dập dềnh trong ly rượu, cũng từ bỏ giải thích, mà là: “Kỳ thật tôi thực hỗn loạn.”

“Tôi không biết tôi chọc các người chỗ nào……” Nhất Hạ nói đột nhiên đối diện đôi mắt Thi Viêm, y lại có điểm xấu hổ, tránh đi, lắc lắc đầu, sờ lên cái ly, nói: “Tôi thật sự không biết vì cái gì các người muốn……”

“Anh đã nói anh thích tôi.”

Thi Viêm từ quầy bar đi ra, đứng ở bên cạnh ghế Nhất Hạ.

Nhất Hạ lắc đầu, phủ nhận, Thi Viêm gắt gao nhìn chằm chằm y, cuối cùng, cười ghé sát vào, mị hoặc ôn nhu: “Anh hai năm trước nói qua anh thực thích tôi.”

“Chuyện này không có khả năng……”

Nhất Hạ ngước mắt.

Trong bóng đêm, y thanh âm run rẩy.

Môi Nhất Hạ đột nhiên bị Thi Viêm hôn lên, Nhất Hạ lui về say không được, bị cô chặt trên ghế.

“Anh rõ ràng nhớ rõ……”

Thi Viêm thanh âm thấp thấp nhu nhu, đôi con ngươi ở dưới ánh sáng không đủ trước quầy bar sáng ngời, dụ hoặc thấp giọng: “Anh chỉ là cảm thấy tôi không nên nhớ rõ……”

Nhất Hạ sắc mặt khẽ biến. Thực rõ ràng, đã biến đổi.

Nhất Hạ nhấp môi quay mặt đi bị Thi Viêm nhẹ nhàng vặn trở về.

Thi Viêm mũi dán lên gương mặt y, mùi thuốc nhàn nhạt vờn quanh chóp mũi Nhất Hạ, Thi Viêm nhu nhu: “Anh hẳn là biết, anh chỉ cần uống say sẽ nói thật ……”

Nhất Hạ thân thể cứng đờ.  Y ngước mắt, trên má, môi Thi Viêm ở nhẹ nhàng cọ xát, ký ức, đang không ngừng mà quay lại……

Hai năm trước

“Tôi thích cậu.” Nhất Hạ nói xong ngây ngô cười khanh khách.

Lần đó cũng không phải lần được Kỷ Hạo cứu, mà là trước đó nữa. Lúc đó là ở phòng Thi Viêm thuê.

Thi Viêm đã ngủ, mặt đầy rượu hồng Nhất Hạ ở kia hưng phấn.

“Tôi thích cậu.” Nhất Hạ lại nói một lần nữa.

Nhưng là thấy Thi Viêm không phản ứng, y đột nhiên an tĩnh, nhìn chằm chằm Thi Viêm, nhìn thật lâu.

“Tôi thực thích cậu.” Nhất Hạ thanh âm rất thấp. Có điểm nghiêm túc. Làm người không lý giải được đây là lời nghiêm túc hay là lời say.

Nhất Hạ sau đó lặng lẽ hôn Thi Viêm. Chuồn chuồn lướt nước.

Sau đó lại cảm thấy mình thực đáng xấu hổ thực ngốc, ha ha ha lạc ở kia cười.

Kỳ thật đoạn ký ức này Nhất Hạ mơ hồ còn nhớ rõ, có thể là bởi vì y khi đó còn không tính quá say, nhưng là ấn tượng không sâu, mơ hồ mà, tỉnh lại suy nghĩ thật lâu, chỉ nhớ rõ một chút.

Nhưng là y không nghĩ tới, Thi Viêm thế nhưng không phải rất say, sau đó lại uống rượu, xảy ra chuyện như vậy.

“Anh chỉ cần uống say sẽ nói thật.” Tay Thi Viêm tiến nhập vào trong áo tắm Nhất Hạ, nhu nhu: “Chỉ cần là say không còn biết gì, sẽ càng tùy tâm sở dục……”

Nhất Hạ hô hấp thực mau, tim đập nhanh đến khó chịu.

Y đè lại tay Thi Viêm, thực gian nan mở miệng: “Ý tứ của cậu, năm đó là tôi câu dẫn cậu……”

Thi Viêm hai mắt ngẩng lên. Hắn hôn lên mặt Nhất Hạ, Nhất Hạ hơi hơi nghiêng đầu, cuối cùng, lắc đầu: “Kia tối hôm qua…… Cũng là tôi……”

Nhất Hạ không tiếp thu được, đột nhiên vừa tỉnh, nói: “Không có khả năng…… Chúng ta cái gì cũng chưa làm!”

Nhất Hạ khi tắm đã phát hiện. Bởi vì y……

“Làm……” Thi Viêm nhu nhu sửa đúng.

Thi Viêm thấy Nhất Hạ liều mạng lắc đầu, mị hoặc cười, đem di động mình đặt trên quầy bar lấy tới, thực mau, tiếng thở dốc bắt đầu quanh quẩn trong bóng đêm.

Nhất Hạ nghe ra tiếng của mình cùng Thi Viêm.

Làm người xấu hổ, khó có thể mở miệng, kia nhiệt độ làm Nhất Hạ sắc mặt vẫn luôn chuyển biến.

Nhất Hạ thiếu chút nữa đoạt lấy di động quăng xuống mặt đất. Nhưng là, tay y bị Thi Viêm đúng lúc đè lại.

“Tôi thực thích anh.”

Thi Viêm đem kia đoạn ghi âm tắt đi, ghé sát Nhất Hạ mị hoặc thấp thấp: “Nếu không phải bởi vì Kỷ Hạo, anh đã sớm đã thuộc về tôi.”

Nhất Hạ đôi mắt đang không ngừng dao động, đối diện với đôi mắt Thi Viêm, thực thất thố.

Thi Viêm cúi đầu đạm đạm cười, hỏi Nhất Hạ: “Anh biết vì cái gì năm đó tôi đột nhiên biến mất không?”

Nhất Hạ mày nhăn lại, gắt gao nhìn chằm chằm hắn.

Thi Viêm cười càng sâu.

“Tên Kỷ Hạo đó……” Môi dán lên môi Nhất Hạ, Thi Viêm thấp giọng: “Chỉ có thể nói, hắn ta thật sự là tên điên……”