Đại Tiểu Thư Đi Học

Chương 74




Tan học, nó định hẹn Nam Phong hai giờ chiều ra gặp để nói chuyện với anh, nhưng khi về nhà….

- Gì đây? sao lại mang hành lý của tôi ra đây?- nó ngạc nhiên nhìn đống hành lý của mình rồi lại nhìn ông quản gia già với độ ngạc nhiên maximum.

- Dạ thưa tiểu thư, chủ tịch vừa gọi về, kêu tiểu thư dọn qua nhà mới.

- Nhà mới? tại sao? – chuyện gì ko biết, đang yên đang lành tự nhiên lại kêu nó chuyển qua nhà mới, nó từ ngạc nhiên,chuyển sang lo lắng, đã nói sau này nó muốn làm gì thì làm vậy mà tự tiện quyết định ko thèm hỏi nó lấy một lời, cái này được gọi là muốn làm gì thì làm sao? – nó bức xúc ko thôi, mặt chù ụ đang tính làm loạn thì Kỳ Khôi trên lầu đi xuống, nhìn nó, vẻ mặt nghiêm túc.

- Tới đây ngồi anh nói cho nghe – anh ngồi vào sa lông rồi ra hiệu cho nó ngồi xuống cạnh mình, thấy nó đã yên vị bên cạnh anh từ từ nói.

- Khi mẹ mang thai em, gia đình ta đã chuẩn bị một biệt thự để chào đón em ra đời, biệt thự đó cũng chính là quà cưới khi em tròn 18 tuổi, bây giờ em chưa tròn 18 nhưng cũng sắp rồi, vậy nên … ông mới ra lệnh cho em và Thiên Vũ qua đó ở trước cho quen, dù sao anh cũng phải lấy vợ, hai chúng ta ko thể ở chung một nhà được.

Kỳ Khôi từ từ chậm rãi giải thích cho nó hiểu, cứ tưởng nó sẽ phản đối, nhưng thái độ của nó làm cho anh cũng ngạc nhiên,nó im lặng ko nói gì, thỉnh thoảng lại nhếch môi lên cười,trông… thật quỷ dị, anh ko biết nó lại muốn bày trò gì, anh cũng muốn hỏi nó chuyện lúc sáng nhưng anh lại ngại, ai ngại biết sự thật, anh sợ nghe nó nói rằng nó ko yêu Thiên Vũ, anh sợ nhìn thấy vẻ mặt nó khi phải lấy người mình ko yêu vì anh biết,ông anh rất phong kiến, Nam Phong giàu thật nhưng anh lại ko có xuất thân quý tộc, điều quan trọng trong những điều quan trọng. Đột nhiên, nó quay qua hỏi anh, vẻ mặt như vừa mới phát hiện ra chuyện gì thú vị lắm vậy.

- Anh sẽ lấy vợ? khi nào lấy? lấy nhỏ Hạ Vi hả? anh có yêu nó đâu?

Nó xổ một tràng dài làm cho người nghe cũng phải hoa mắt chóng mặt. Kỳ Khôi nhìn nó, thầm than trong lòng, nó ngây thơ hay ngu ngốc đây, nó cũng có yêu thiên Vũ đâu ( anh này ko biết sự thật nha các bạn), mà vẫn phải lấy đó thôi, bộ nó định chống lại lão đại chắc, mà điều đó cũng có khả năng, chỉ cần sau nó là người đàn ông kia thì có gì lại ko thể chứ, có khi lại quá có thể đi chứ, nghĩ vậy anh lại thấy thương cho người bạn của mình, đợi rồi chờ những 18 năm cuối cùng được gì cơ chứ? Anh thở dài một cái rồi cũng trả lời cho nó.

- Uhm anh sẽ lấy Hạ Vi, chắc năm sau thôi, yêu hay ko yêu có gì quan trọng, em tưởng những người như chúng ta có thể lấy nhau vì tình yêu sao?

- Có chứ? – nó ngây thơ trả lời,làm anh giật mình, vậy là nó đã quyết định đến với người đàn ông kia sao, nó quyết định rời bỏ gia tộc này rồi, vậy là anh sắp mất một cô em gái sao. Khi mà những suy nghĩ kia dằn lòng anh thì nó đã đứng ngay dậy đi ra cửa, ko quên để lại cho anh một câu: em sẽ mời anh ăn tân gia. - cùng câu nói là cái nháy mắt tinh nghịch làm anh khó hiểu vô cùng, nó … ăn nhầm gì vậy chứ? ( ông này ngu đột xuất hay sao ko biết nữa. haizz)

Nhưng mọi chuyện có suôn sẻ theo ý nó ko, khi mà chiếc limo sang trọng đậu ngay trước cổng một ngôi biệt thự lớn. Nó cứ ngỡ rằng Thiên Vũ đã có mặt trong kia và sẽ ra đón nó với nụ cười hạnh phúc khi được ở chung với nàng, nhưng ko ngờ…

1 phút

5 phút

10 phút

Vẫn ko thấy ai ra đón. Người lái xe cũng sốt ruột quay lại hỏi

- Dạ thưa tiểu thư đã tới rồi ạ, tiểu thư có vào trong ko?

Nó còn chưa biết nói sao thì cánh cửa to lớn kia đột nhiên mở ra, trong lòng thoáng vui mừng vì nghĩ là cuối cùng chàng cũng đã ra đón nàng mặc dù hơi muộn, nhưng có còn hơn ko, tâm trạng nàng đang tốt mà. Nó mở cửa xe, đặt chân xuống tấm thảm đỏ vừa được trải bởi đội ngũ người làm đông như kiến, có đến hai người quản gia một ông già, một bà già đứng hai bên lối đi tất cả đều đang xếp hàng chào đón nàng. Nó cảm thấy mình đang ở trên mấy chứ ko phải trên mặt đất (các bạn fan cuồng của phim hàn quốc ơi, các bạn có nhớ mấy cái cảnh khi mà đại minh tinh bước xuống xe như thế nào ko? nếu nhớ thì các bạn hãy tưởng tượng ra cảnh nó bước xuống xe như thế nào nha). Nó bước xuống xe đi đến giữa hai hàng người, đảo mắt nhìn. Công chúa đã đến vậy hoàng tử đâu rồi? một chút thất vọng trào dâng, nó quay lại hỏi hai người quản gia

- Thiên Vũ chưa tới?

- Dạ thưa tiểu thư, thiếu gia Thiên Vũ chưa đến ạ, tuy nhiên hành lý đều đã chuyển tới rồi.- người quản gia già trả lời, hình như bà là người bên nhà Thiên vũ thì phải, nghe bà nói nó cảm thấy bực bội hẳn “gì chứ? chưa tới? anh ta ăn phải gan hùm hay gan hổ mà lại dám?” nó đi thẳng vào nhà, bao nhiêu bực bội đều ném hết xuống cái thảm tội nghiệp kia. Haizz! Mức độ điên càng ngày càng có đẳng cấp.

Bước vào phòng khách, nó ngồi phịch xuống cái sa long lớn, nhìn quanh. Cách bài trí ở đây cũng đẹp màu sắc hài hòa, quan trọng hơn là thiết kế của nơi đây rất đẹp, phòng khách rất rộng được thiết kế theo phong cách Châu âu cấu trúc hình vòm, có những ô cửa sổ xung quanh, rèm cửa màu tím than càng làm căn phòng nổi bật và sang trọng, bên một góc phòng có cái bục hình tròn,bên trên có một cái đàn piano trắng hình như có đính đá nhìn nó phát ra ánh sáng dưới ánh nắng mặt trời thật rực rỡ, tường được sơn màu trắng tinh khôi, tất cả đều màu trắng màu nó rất thích.

Nó quay lại hỏi người quản gia lúc nãy

- Bà là quản gia bên nhà của Thiên Vũ?

- Dạ, thưa tiểu thư. Theo lời chủ tịch thì mỗi bên sẽ cử 10 người qua bên này giúp việc nhà cho cô cậu ạ.

Nó nghe bà nói gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu nhưng ko biết chủ tịch ở đây là ai vậy nhỉ mà nó cũng ko hỏi

- Bà tên gì?

- Dạ tôi tên nguyệt.

- Vậy từ giờ tôi sẽ gọi bà là quản gia Nguyệt nha, mà Thiên Vũ đâu? – nó quay lại chủ đề chính

- Dạ tôi cũng ko biết, từ sáng đến giờ cậu chủ ko về nhà.

- Ko về nhà?



- Dạ

Nó ko hỏi nữa, chỉ thầm nghĩ từ sáng có nghĩa là sau khi rời trường anh đã đi đâu chứ, có khi nào anh hiểu nhầm nó ko? Chắc chắn là có rồi, sao ko được chứ? Sóng gió chính là đây mà.

Nó quay người đi thẳng lên lầu.

- Dẫn tôi lên phòng.

- Dạ - hai người quản gia đồng thanh

Các bạn đừng thắc mắc là tại sao mình lại ko giới thiệu quản gia nam nha, vì ông ấy ko ai khác chính là quản quản gia Phát, ông ấy là quản gia của gia đình cũng là quản gia của nó nên nó đi đâu ông đi theo đó. Mà nó cũng rất thương ông đấy nha.

Phòng nó nằm trên lầu 3, căn phòng được trang trí rất cẩn thận, cũng toàn màu trắng, một mặt của căn phòng được làm bằng kính chịu lực có thể nhìn ra khu vườn trồng toàn hoa hồng nhung, bên trong phòng, mọi thứ đều rất hợp ý nó giường hình tròn đặt giữa phòng màu trắng, chăn gối đều màu đen có hoa văn ánh vàng, góc phòng có cái ghế bành to đùng hệt như ở nhà nó,cũng hai màu trắng đen, điều đặt biệt là ở đây có rất nhiều thú nhồi bông mà con nào cũng giống hệt với mẫy con ở nhà bên kia, còn có cả một kệ sách to đầy những quyển mà nó thích. Người trang trí phòng này hẳn rất hiểu nó đây, thấy nó vừa đi vừa gật đầu quản gia Phát lên tiếng:

- Tiểu thư có hài lòng ko ạ? Tất cả là do thiếu gia Thiên Vũ tự tay chọn, tự tay bài trí đó ạ.

Nó nghe ông nói, trong lòng như trút bỏ hết bực bội nãy giờ, vui vẻ hẳn lên. Liền quay qua hỏi:

- Vậy phòng anh ấy ở đâu?

- Ở đối diện phòng tiểu thư ạ.

Nó nghe bà quản gia nói xong ko kịp cho ai phản ứng nó bay phóc qua phòng đối diện xem xét, nhưng điều ngạc nhiên là… phòng anh giống hệt phòng nó, đến từng con thú bông cũng giống. Ngạc nhiên, nó quay lại nhìn hai người quản gia phía sau lưng, tay chỉ vào bên trong:

- Sao lại thế này?

- Dạ chúng tôi cũng ko biết ạ. – lần này cả hai người cùng đồng thanh, có vẻ hai người này hợp ý nhau đấy, hihi..hiii.

Nó cũng chẳng hỏi gì nữa phất phất tay ra hiệu cho hai người này đi đâu thì đi đừng phiền nó nữa, nó quay lại phòng mình, lại đi một vòng ngắm ngía lại cái tổ mới của mình, lòng trào dâng một cảm xúc mới mẻ. Rồi đây sẽ là tổ ấm của nó với anh đó.