Dân Gian Ngụy Văn Thực Lục

Chương 36: Trần Mù






Thời gian này, tôi cứ có cảm giác mẹ tôi luôn đi theo tôi.Ở bãi lau Liễu, lúc tôi sắp mất mạng thì bị cứu lên.


Ở nhà Lưu Văn Tam mũi giày quay vào phía giường, đây đều là những dấu hiệu mập mờ cho tôi.Mẹ tôi đang nhìn tôi, bảo vệ tôi!Nhưng như thế quá bất công, mẹ lẽ ra phải được sang kiếp sống mới từ lâu!Lưu Văn Tam chặn đại một chiếc taxi, lên xe xong, lão báo một địa chỉ ở đường Hàng Giấy.Tôi không quen đường ở thành phố Khai Dương lắm, nhưng tài xế vừa nghe đường Hàng Giấy, lập tức phẩy tay, bảo chúng tôi gọi xe khác, hắn không chở! Lạch cạch mất mười mấy phút, đổi liền ba xe, chúng tôi mới lên đường được.Đến nơi tôi mới biết, vì sao có nhiều tài xế không nhận chở chuyến này như thế!Đường Hàng Giấy là một con đường rất cũ kỹ, đầu đường có một tấm biển, ghi hai chữ Hàng Giấy.Giao lộ có mấy cái đôn đá, cho người ta cảm giác đầy dầu mỡ.Cả con đường có tầm mười mấy cửa hàng, cửa hàng tiền giấy giấy cuộn, dịch vụ tang lễ mai táng từ a đến z, khắc bia mộ, đặt làm quan tài...Thậm chí một cửa hàng ở đầu đường, còn có mấy người đang khiêng một xác chết từ trên xe xuống, mùi xác thối nồng nặc bay vào mũi, tý thì làm tôi ngất...Những xác chết hóa sát lúc trước vớt từ dưới nước lên để đỡ âm linh, đều là xác chết mà không hóa! Thêm việc ngâm ở dưới nước, cả mấy tháng cũng chẳng có mấy mùi hôi.


Xác Cố Nhược Tầm hơi có chút mùi, cũng vì bị rạch một đường ở cổ, chảy rất nhiều máu bẩn.Cái mùi xác thối nồng nặng này, khiến tôi không nhịn được mà nôn khan!Đặc biệt trong không khí còn có lẫn một thứ mùi khác bị thổi đến, giống như thứ gì đó bị đốt cháy khét, kèm theo mùi thịt thối.Tôi nhìn về hướng cái mùi kia bay tới, ở chỗ cách đường Hàng Giấy không xa, nhiều nhất là hai ba trăm mét, có thể nhìn thấy một dãy nhà xưởng, và còn một cột khói!Lúc còn đi học, thị lực của tôi không tồi! Cái nhà xưởng có một tấm biển treo nghiêng ngả, bên trên có dòng chữ: “Lò hỏa thiêu Khai Dương!” Cái nơi âm u kì dị này, mà còn có taxi chịu đến, đúng là nhờ tôi với Lưu Văn Tam thắp hương mới có!Đương nhiên cũng chẳng phải tôi cằn nhằn gì.

Ăn cơm của người âm, làm gì có chuyện không tiếp xúc với những thứ này?“Ắt xì!” Lưu Văn Tam nhổ một bãi nước bọt ra đất, đầu mày lão cũng giật liền mấy phát, rõ là cũng chẳng chịu nổi cái mùi này, đi thẳng vào trong!Lúc đi trên đường, rõ ràng người trong những cửa hàng đều ngẩng đầu lên nhìn chúng tôi, có điều sau khi bọn họ nhìn thấy Lưu Văn Tam xong, đều cúi đầu xuống, coi như không có chuyện gì xảy ra.Đi trước chúng tôi có hai người, bọn họ ngược lại mới đi vào chưa được mấy bước, đã bị chủ mấy cửa hàng lôi vào trong.Đến con đường này đều là nhà có đám, không có chuyện so sánh giá cả, ai cướp được khách thì là của người ấy! Còn cái danh người vớt xác sông Dương của Lưu Văn Tam, đúng là nổi tiếng, hầu như đều biết lão.Lưu Văn Tam dừng lại trước một cửa hàng nằm ở vị trí trong cùng.Cửa gian hàng cũ kỹ, còn là kiểu cửa gỗ, chỉ mở nửa cánh.“Trần mù, ra tiếp khách làm ăn!” Lưu Văn Tam gân cổ, bất chợt gào một câu.Lắc lư loạng choạng, phía sau cánh cửa có một người bước ra.Tim tôi đập thình thịch, đây là một lão già gù lưng, ước chừng hơn sáu mươi tuổi, tóc đã bạc mất một nửa, nhìn trông, người ông ta yếu rớt, lảo đảo loạng choạng, dường như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.Điều quan trọng nhất là, ông ta lại là người mù...Đôi mắt có con ngươi trắng như mắt cá chết, trong mồm còn ngậm nửa điếu thuốc lá cuộn.“Lưu Văn Tam, mày vẫn chưa bị lũ quỷ nước lôi xuống à? Mạng cứng thật.” Giọng Trần mù như cái bễ hỏng vậy, còn xen lẫn tiếng rè rè, như trong họng còn kẹt đờm vậy.“Không nói câu nào dễ nghe được à?” Lưu Văn Tam bực mình nói.“Hử?” Đột nhiên, đôi mắt cá chết của Trần mù nhìn sang tôi.“Dắt theo đứa thanh niên? Không phải mày bảo, đời này không thu đồ đệ à? Hay là mày sắp chết rồi, muốn truyền nghề?”Lưu Văn Tam: “....”Tôi cuối cùng cũng gặp được, người chỉ dùng hai câu nói mà đã khiến Lưu Văn Tam tức chết.Đặc biệt là bị lão nhìn, tôi có cảm giác như bí mật trong lòng đều bị lôi ra mổ xẻ.“Trần mù, tôi đến tìm ông bàn chuyện nghiêm chỉnh, lôi cái xe rách của ông ra, đi làm với tôi một thời gian.” Lưu Văn Tam hết cách, mở mồm nói.“Không đi.” Trần mù quả quyết trả lời, lão vẫn cứ chằm chằm nhìn tôi.“Lão Liễu chết rồi, tôi đi đường thủy, đường âm không thông, nếu không có ai mở đường, thì xác chết dưới sông Dương, không vớt lên nổi.” Lưu Văn Tam cau mày nói.Trần mù lắc đầu: “Mày không vớt xác được, liên quan gì đến tao? Lão Liễu mệnh cứng thế, còn bị mày chơi chết, tao vẫn muốn sống thêm vài năm nữa.”Tôi nghe những lời này, trong lòng có hơi khó chịu, bèn nói: “Lão Liễu là bị người hại chết, chú ấy chết uất ức, nhưng chuyện này nhất định sẽ có kết quả, chú ấy không phải bị chú Văn Tam hại chết.”Trần mù đột nhiên cười cười, nói: “Lão Liễu bát tự cứng hơn cả vàng, nếu không phải vì ngày ngày đi theo ra bờ sông Dương vớt xác, đắc tội với quá nhiều quỷ nước, làm hỏng bát tự, thì sao bị người hại chết được?”Tôi nhất thời không nói nên lời.Những thứ này tôi không hiểu lắm, nhưng Trần mù nói cứ như thật, ăn cơm người chết, có thật làm hỏng bát tự không?Ánh mắt lão vẫn cứ nhìn tôi chằm chằm, bất thình lình nói một câu: “Mày không khám được dương quan? Trên người đầy âm khí, mày là âm sanh tử?” “Lưu Văn Tam, gan mày to bất thường luôn, lại còn dám đi với âm sanh tử? Mày thích đoản mệnh, đừng có đến hại tao!”Nói xong, Trần mù quay người định đi!Tôi hoảng hồn, Lưu Văn Tam đến đây tìm lão, rõ ràng lão có thể thay thế lão Liễu, quan trọng nhất là, Lưu Văn Tam nói Trần mù có thể giúp được mẹ tôi.Đúng lúc tôi sốt ruột, Lưu Văn Tam bất chợt gào một câu: “Thập Lục đúng là không khám được dương quan, vừa qua hai mươi hai tuổi, nhưng nó là cháu nội của Lưu âm bà!”“Mấy bữa trước, vừa nhận tôi làm bố nuôi, giờ theo tôi vớt xác mẫu tử trên sông Dương để đỡ âm linh, chuyện năm đó, khiến ông không muốn ra sống Dương! Nhưng nếu Thập Lục giúp được ông một tay thì sao?”Lưu Văn Tam vừa dứt lời, Trần mù đột nhiên cứng đờ người lại.Lão chằm chằm nhìn tôi, cái con ngươi trắng dã, bất ngờ có vạch máu đỏ au.Im lặng kéo dài rất lâu, Trần mù lắc lắc đầu, giọng nói như cái bễ hỏng, nói một câu.“Chuyện này, lúc nào giúp được?” Tim tôi đập thình thịch.Trần mù, không muốn ra sông Dương? Lưu Văn Tam lại muốn tôi giúp lão chuyện gì?Lưu Văn Tam lại cười cười: “Chỉ cần ông đồng ý đi làm với bọn tôi, mọi người đều ở trên cùng một chiếc thuyền, chuyện của ông cũng là chuyện của tôi với Thập Lục, có một đơn hàng lớn phải làm trước, rồi trên người Thập Lục cũng có một chuyện rắc rối cần giải quyết, xong hai chuyện này, thì bảo nó giúp ông, thế nào?”“Mấy cái chuyện rách việc của mày, thì không cần nói, tao không có hứng thú với chuyện vớt xác của mày.


Tao chỉ mở đường chở xác thôi.”“Nhóc con, mày là Thập Lục? Mày muốn tao làm gì?” Mạch máu đỏ au trong mắt Trần mù dần bớt đi.Lưu Văn Tam gật đầu với tôi.Tôi hít sâu một hơi, nói: “Đưa mẹ cháu đi đầu thai.”Mặt Trần mù lại biến sắc, mắt lão hơi nheo lại, cái con ngươi trắng dã ấy thành một vạch dài.“Mày nói là, hơn hai mươi năm rồi, mẹ mày hóa mẫu sát vẫn cứ đi theo mày? Không bị trấn áp, cũng không rời đi?” Rõ ràng, Trần mù hiểu chuyện âm sanh tử và mẫu sát.Tôi do dự một chút, gật đầu.“Mày khám dương quan thất bại, lại không chết, không biết con mẫu sát này có ý đồ gì.” Trần mù đột nhiên nói.Tôi tái mặt, rồi hạ giọng chua chát nói: “Mẹ cháu, thực ra không ngăn cản cháu khám dương quan, bố cháu tối hôm đó bị người ta hại chết, cháu chạm vào xác chết của bố, cũng là mẹ cháu cứu cháu về, chứ không cháu đã bị dân thôn đánh chết rồi!”Lời nói của tôi chỉ nói được một nửa, không rõ ràng, hoàn toàn vì trong lòng khó chịu, vô thức nói ra.Trần mù đương nhiên nghe không hiểu, nhíu chặt mày.Lưu Văn Tam mở mồm nói: “Trần mù, chuyện này một hai câu không nói rõ ràng được, đợi lúc nào qua thôn Tiểu Liễu, có mặt Lưu âm bà, tự khắc sẽ nói rõ.


Tôi đã đến đây tìm ông, có nghĩa ông chắc chắn độ được mẹ Thập Lục.”Kì thực tôi cũng rất muốn giải thích rõ ràng ngay lúc này, nhưng đúng là cần có mặt bà nội, mới nói rõ ra được.Chỉ cần Trần mù đồng ý đi, chuyện này coi như được quyết định!Trần mù im lặng mấy giấy, đột nhiên nói: “Mày nối nghề của Lưu âm bà, nghĩa là ăn bát cơm nghề đỡ âm linh, đỡ âm linh không thể thiếu trấn xác, giúp chuyện của tao, nếu mày không biết trấn xác, thì có thể sẽ mất mạng đấy.”“Người đỡ âm linh trước đây, không phải là Lưu âm bà, mày biết trấn xác không?”Tôi ngẩn người, trấn xác, chẳng phải là việc của Lưu Văn Tam sao?Lưu Văn Tam cau mày nói: “Trần mù, Thập Lục mới vừa nối nghề của Lưu âm bà, nó làm sao biết nhiều thế được, hơn nữa Lưu âm bà cũng...”Trần mù lại ngắt lời Lưu Văn Tam, chỉ căn nhà phía sau lưng lão, chằm chằm nhìn tôi nói:“Hoặc là, mày nhìn có biết căn nhà này, vì sao lại xây như thế này không?”.