Đan Hoàng Võ Đế

Chương 160: Phong Vân Tế Hội (2)




Nhưng nếu như bất kỳ một tông môn nào bị thủ tiêu tư cách liền cần từ trong những tông môn khác một lần nữa tuyển lên một tông. Tự nhiên vậy mà sẽ dẫn phát chiến đấu kịch liệt.

Còn tông môn bị trục xuất kia cũng sẽ nhận khiêu khích tàn khốc từ các phương.

- Thiên Sư tông đến!

Một tiếng hô to truyền khắp thành đá không lớn, rước lấy ánh mắt các nơi.

Đại hội La Phù năm nay, Thiên Sư tông không thể nghi ngờ chính là tông môn được quan tâm nhất.

Nếu như Dạ Thiên Lan gánh vác được, chẳng khác nào đã có thời gian năm năm quý giá, nương tựa theo tám tòa tinh quáng cùng Khương Nghị có Thánh phẩm linh văn kia, cũng dần dần triển lộ tư thái, Thiên Sư tông vô cùng có khả năng một lần nữa đứng vững.

Nếu như Dạ Thiên Lan gánh không được, hắn sẽ chết, Thiên Sư tông càng sẽ gặp phải biến cố lớn.

- Dạ Thiên Lan tới.

- Nghe nói hắn đã bị Ngọc Đỉnh tông cự tuyệt rồi?

- Ngoại trừ Ngọc Hư tông ra, hình như không có người nào nguyện ý gặp hắn.

- Nếu như chỉ là Thiên Cương tông, còn không có lực ảnh hưởng lớn như vậy, ai bảo Khương Nghị một đao đánh chết Bành Tổ. Nếu đổi lại là ta, đã sớm một bàn tay chụp chết Khương Nghị, tự mình đưa đến Thượng Thanh tông.

- Đáng thương, thật vất vả mới đạt được Thánh linh văn, lại đắc tội Thượng Thanh tông, được không bù mất.

- Thượng Thanh tông một mực là đệ nhất đại tông tại La Phù, địa vị chưa bao giờ bị rung chuyển qua, Ngọc Đỉnh tông đều muốn bán mấy phần tình mọn.

- Bọn hắn cùng Thiên Cương tông liên thủ, ai cũng đến cân nhắc một chút.

Rất nhiều tông chủ tông môn nhìn qua Thanh Lân Ưng từ trêи trời giáng xuống, thay Dạ Thiên Lan đáng tiếc. Tuy nhiên, chỉ có Thiên Sư tông bị trục xuất khỏi mười tám tông, những tông môn nhị lưu như bọn hắn đây mới có tư cách trở thành một trong mười tám tông.

Đệ tử tinh anh các tông cũng đều nhìn qua nơi xa mà nghị luận ầm ĩ.

- Tên nào là Khương Nghị?

- Tới rồi sao?

- Đến bây giờ còn không ai tra ra lai lịch hắn sao?

- Nghe nói Thiên Sư tông vì phản kϊƈɦ lệnh truy sát tại chợ đen, ném ra ba trăm ngàn tinh thạch thượng phẩm và năm trăm ngàn tinh thạch trung phẩm.



- Dạ Thiên Lan coi hắn là con nuôi sao?

- Hắc hắc, là con rể. Hắn có thể đi theo Dạ An Nhiên hấp tấp về Thiên Sư tông, quan hệ khẳng định không đơn giản.

- Mỹ nhân kế, ngươi nói cũng phải, dáng dấp Dạ An Nhiên thật đúng là không tệ, so ra thì cũng không kém cạnh Tịch Dao Thánh Nữ tông.

Thanh Lân Ưng hạ xuống trong vô số ánh mắt chú ý, rơi xuống một chỗ trong đình viện vùng đông nam thành đá

- Ngôi viện này là của Thiên Sư tông chúng ta. Ở lại bên trong, đừng tuỳ tiện đi ra ngoài. Văn trưởng lão bồi tiếp bọn hắn, Độc Cô trưởng lão cùng ta đi tiếp mấy vị lão hữu.

Sau khi Dạ Thiên Lan dặn dò vài câu thì mang theo Độc Cô Thương rời khỏi.

Hôm nay các tông đều đến, là cơ hội tốt để gặp mặt, cũng là trước khi đại hội La Phù bắt đầu, hắn tranh thủ một lần duy nhất lấy được cơ hội ủng hộ.

- Khương Nghị, đi ra một chút. Để cho chúng ta mở mắt một chút, xem Thánh linh văn, kẻ giết Bành Tổ, Mộ Dung Thượng.

- Làm sao lại phải khóa cửa lại, đi ra đi.

- Cũng không phải nữ tử không mặc y phục, có cái gì mà không có mặt mũi gặp người khác.

- Khương Nghị! Khương Nghị! Khương Nghị!

Rất nhiều đệ tử tông môn rất nhanh đã vây đến bên ngoài, cách tường viện hô to.

- Trở về nghỉ ngơi, trước ngày mai đừng đi ra.

Văn Thải Y trưởng lão để Dạ An Nhiên bồi tiếp Khương Nghị đi nghỉ ngơi.

- Đừng cho bất cứ kẻ nào tiến vào.

Bọn người Cổ La đi đến trêи tường viện, thần sắc lạnh lùng cảnh giác đám người xao động bên ngoài, đề phòng có người xông tới nháo sự.

- Khương Nghị đâu?

- Xem thường chúng ta à.

- Ba vị Thánh linh văn khác đều ở bên ngoài, hắn thì sao?

- Ta thấy không dám đi ra. Giết Bành Tổ, Mộ Dung Thượng, đắc tội hai đại tôn chủ, hắn sợ đi ra sẽ bị giết chết.

Trong hàng đệ tử tông môn phía ngoài rất nhiều đều là người thân cận của Thượng Thanh tông cùng Thiên Cương tông, cố ý vây quanh ở đây hô to khiêu khích.



Nếu như có thể kϊƈɦ thích Khương Nghị đi ra làm bị thương mấy người, cho những đệ tử tinh anh Thượng Thanh tông cùng Thiên Cương tông kia một cái cớ xuất thủ liền hoàn mỹ.

Bọn người Cổ La lạnh lùng nhìn, thờ ơ.

Những mánh khoé vụng về này bọn hắn đều nhìn thấu, sẽ không mắc lừa.

Nhưng, trong đám người Cổ La thấy được một thân ảnh quen thuộc.

Con mắt nhỏ dài của Mộ Dung Xung hiện ra như độc xà gắt gao nhìn chằm chằm Cổ La. Sát ý ở trong đó ngay cả người bên cạnh đều cảm thụ được.

Cổ La bị nhìn chằm chằm mà toàn thân run rẩy, lại làm bộ như không nhìn thấy.

Không thể trêu vào, tránh không nổi!

Cũng may Mộ Dung Xung chỉ là nhìn chằm chằm một hồi liền quay người rời khỏi.

Cổ La vừa muốn thở phào thì góc tường bên dưới lại truyền đến một thanh âm trầm thấp:

- Sau khi trời tối, phía đông rừng cây.

Cổ La cúi đầu xem xét, lại là Bùi Tử Phong.

- Ngươi sẽ không coi sự tình tại Ân Oán tràng cứ như vậy đi qua chứ?

- Yên tâm, nơi đó chỉ có mình ta. Tìm ngươi đàm luận mấy câu. Ngươi đi, sự kiện Ân Oán tràng kia còn có cơ hội giải quyết. Ngươi không đi vậy liền xin lỗi. Ngươi hôm nay không chết, ngày mai cũng phải chết, ngày mai không chết được, ngày kia cũng sẽ chết. Tóm lại, ngươi sống không quá nửa năm.

- Lời này... Mộ Dung Xung nói!

- Ngươi nên cân nhắc một chút. Suy nghĩ thật kỹ, thật rõ ràng. Sau khi trời tối... Ta chờ ngươi ở phía đông rừng cây.

Bùi Tử Phong để lại câu cảnh cáo, sau đó cũng rời khỏi nơi này.

Cổ La chau mày, dùng sức nắm chặt nắm đấm, không muốn để ý tới, nhịn một chút liền đi qua.

Nhưng nghĩ lại, hắn vẫn nhìn qua rừng rậm mờ tối ở phía đông phía thành đá.

- Ha ha, Ngọc Đỉnh tông lại cự tuyệt tiếp kiến Dạ Thiên Lan. Ta tận mắt nhìn thấy.

Tam trưởng lão Thượng Thanh tông nhận được tin tức, bước nhanh chạy đến báo cáo với tông chủ.