Đàn Ông Tương Lai Không Dễ Làm

Chương 242: Nhận thư khiêu chiến




Edit: Phi Nguyệt

Thời điểm đoàn Tân Sinh nhận được thư khiêu chiến còn sớm hơn so với dự liệu của Lăng Lan. Hai ngày sau, đội trưởng Vũ Cảnh đã nhận được thư khiêu chiến từ Lôi Đình.

Vào buổi trưa ngày hôm ấy, Tề Long và Vũ Cảnh vừa kết thúc buổi huấn luyện sáng tàn khốc trong phòng thể thuật, kiệt sức đi tới căng tin trường, vừa mới ngồi xuống chưa kịp và mấy miếng cơm vào bụng đã nghe thấy một giọng nói phách lối vang lên ở cửa, tiếng nói này làm cả phòng ăn ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.

“Đứa nào là đoàn trưởng đoàn Tân Sinh, lăn ra đây nhận thư khiêu chiến cho tao!”

Người vừa lên tiếng là một vị đàn anh mặc đồng phục màu xanh da trời, cao ngạo quét mắt một vòng như thể đám học sinh trước mặt chỉ là cát sỏi không đáng để mắt đến, đi theo phía sau hắn là một đám năm, sáu người cũng mặc đồng phục như thế. Chỉ nhìn vào màu sắc bộ đồng phục cũng biết bọn họ là những học sinh ưu tú năm thứ năm.

Đồng phục của trường quân giáo được chia làm hai màu, màu xanh lá thuộc về những học sinh phổ thông, còn màu xanh da trời dành cho những học sinh ưu tú có thành tích tổng hợp hàng năm đạt loại ưu. Và từng ngành học sẽ có một học sinh đứng đầu gọi là thủ lĩnh học sinh, riêng những người này có đặc quyền được mặc đồng phục màu trắng, đây là một loại tôn trọng đối với những con cưng của trời như bọn họ. Ví dụ Lôi Vương là thủ lĩnh học sinh khoa điều khiển cơ giáp chuyên nghiệp, đồng phục của hắn cũng là màu trắng.

Vốn có mấy người mặc đồng phục màu xanh da trời cũng đang ngồi ăn trong căng tin, bị quấy rối nên sắc mặt ai nấy đều rất khó coi, nhưng khi nhìn thấy huy hiệu đeo trên ngực đám người vừa đến, bọn họ thay đổi sắc mặt ngay bởi vì bọn họ biết chiếc huy hiệu kia đại biểu cho thế lực nào, nơi đó bọn họ không chọc nổi…

Vũ Cảnh và Tề Long nhanh chóng trao đổi một ánh mắt, đến rồi kìa. Đêm hôm đó, Lăng Lan đã triệu tập những tiểu đội trưởng đến và đem suy đoán của mình nói cho bọn họ biết, vì thế mấy ngày nay bọn họ vẫn đang chờ đợi động thái từ Lôi Đình, rốt cuộc chúng cũng tới.

“Thế nào, đám tạp chủng đoàn Tân Sinh không dám nhận thư khiêu chiến của Lôi Đình à?” Người thanh niên mặc bộ đồng phục màu xanh da trời cười giễu cợt. Hắn đã sớm nhận được chỉ thị từ phía trên phải chọc giận được cấp lãnh đạo của đoàn Tân Sinh để bọn chúng xúc động mà nhận thư khiêu chiến. Còn nếu bọn chúng trơ mặt không nhận thì cứ động thủ trước nói sau, đem mấy tên tân sinh này đi trụ sở đoàn Lôi Đình quỳ gối xin lỗi Phó đoàn trưởng, không thì cứ đánh cho chúng bầm dập đi.

Tề Long ném cho Vũ Cảnh một ánh mắt, gương mặt hiền lành của Tề Long không thích hợp với kiểu ra mặt khiêu khích này. Theo như Lan lão đại đã nói, gương mặt của Tề Long quá đần, thích hợp dùng trong lúc tố giác người khác bắt nạt đoàn Tân Sinh thì hơn.

Vũ Cảnh ngầm hiểu, hắn dùng chiếc đũa ném mạnh xuống bàn tạo thành âm thanh đanh thép chói tai, vốn bầu không khí trong căng tin đang yên lặng, bởi vì tiếng đập đũa này mà trở nên trầm trọng hơn.

Vũ Cảnh cười nửa miệng, cả người dựa vào lưng ghế ở phía sau, hai tay khoanh lại trước ngực, lạnh nhạt nói: “Tao chính là đoàn trưởng đoàn Tân Sinh, bọn mày có chuyện gì, có rắm mau phóng!” Lan lão đại đã nói, tuyệt đối không thể để thua về khí thế!

Mấy năm nay, tuy Vũ Cảnh vẫn luôn bị Lăng Lan và Tề Long đè ở dưới, nhưng trong trận đấu đại giới năm đó và lần chiếm quyền khống chế phi thuyền, hắn có tham gia vào việc bày mưu, những thắng lợi đạt được giúp hắn trở thành người tự tin và bình tĩnh, bởi vì có người ưu tú hơn hắn đè nặng xuống mới khiến hắn không bị đi theo con đường cao ngạo tự đắc… Cho nên, dù lúc này đối mặt với hắn là người của thế lực Lôi Đình đứng đầu trường nam sinh quân giáo, hắn cũng không cảm thấy sợ hãi.

Thái độ của Vũ Cảnh vượt ra khỏi dự tính của đoàn Lôi Đình, gương mặt đám người vừa tới thể hiện sự giận dữ, tên cầm đầu tức khí bước lên vài bước, cả giận nói: “Thằng nhóc kia, nói chuyện cho sạch sẽ vào!”

Vũ Cảnh liếc mắt, thái độ lạnh nhạt: “Thế nào? Chúng mày có ý kiến?”

Trong mắt Vũ Cảnh ánh lên sự khinh thường rõ rệt làm cả đám nóng máu sấn sổ tiến lên vài bước, mặt giận dữ như thể muốn giáo huấn Vũ Cảnh.

Cả đám chưa kịp nói thêm câu nào, bỗng những tân sinh đang ngồi ăn trong góc phòng đột nhiên đồng loạt xô ghế đứng lên tạo thành những tiếng động ồn ào gây chú ý, ánh mắt ai nấy trừng to nhìn mấy người của đoàn Lôi Đình tựa hồ như đang cảnh cáo: Tiến thêm một bước nữa thì đừng trách bọn này không khách khí.

Thấy thoáng cái đã có hơn ba trăm người đứng dậy, đám người đoàn Lôi Đình dừng bước, mặt tái xanh. Lúc này, tên thanh niên mặc đồng phục màu xanh da trời dẫn đầu đám người cười hề hề: “Ha ha, vừa rồi chỉ đùa một chút thôi, thấy đoàn Tân Sinh đoàn kết như thế, đoàn Lôi Đình chúng tôi cũng cảm thấy vui mừng, ha ha, các cậu có tư cách cùng Lôi Đình chúng tôi đánh một trận!”

Da mặt người này dày thật, trong lúc nịnh hót đoàn Tân Sinh còn không quên nâng cao thế lực của mình, hắn mỉm cười hỏi Vũ Cảnh: “Vị đoàn trưởng này, không biết xưng hô như thế nào?”

Vũ Cảnh buông hai tay, dùng ngón tay nhẹ gõ lên mặt bàn, miệng cười như không cười nhìn thẳng vào gã dẫn đầu đám người vừa tới, biểu cảm gương mặt kia quen thuộc tới mức làm đám Tề Long cảm thấy ê răng. Chúng tôi van cậu, có sùng bái Lan lão đại nhà chúng tôi cũng không cần phải học tập thần thái của cậu ta đâu, nhìn mà phát rét.

Thái độ của Vũ Cảnh khiến đối phương cảm thấy rất áp lực, mặt không tự giác giữ nụ cười cứng đơ, lúng túng đứng ở đó không biết phải làm gì tiếp theo.

Quả nhiên, thần thái này của Lan lão đại có lực sát thương cực lớn, Vũ Cảnh chỉ sử dụng một chút cũng đủ trấn áp một số kẻ không biết trời cao đất dày. Vũ Cảnh hài lòng thu hồi vẻ mặt lạnh như băng, bấy giờ mới mở miệng nói: “Tôi họ Võ, các anh có thể gọi tôi là đoàn trưởng Võ!”

“Đoàn trưởng Võ quả nhiên lợi hại, đoàn tân sinh do cậu đứng đầu tuyệt đối có tiền đồ rộng mờ.” Gã dẫn đầu giơ ngón tay cái biểu đạt ý khen ngợi. 

Nếu khích bác và áp bức đều không được, thì chỉ còn cách dụ dỗ, chỉ cần đối phương nhận thư khiêu chiến thì những sỉ nhục ngày hôm nay, sau này hắn nhất định sẽ tìm về bằng hết.

Ánh mắt căm hận của hắn làm sao che giấu được đám người Vũ Cảnh và Tề Long, ai cũng hiểu nếu đã quyết định đối nghịch cùng Lôi Đình thì điều này không thể tránh khỏi.

“Mời đoàn trưởng Võ nhận thư khiêu chiến của đoàn Lôi Đình chúng tôi, có thể tìm được đối thủ ưu tú như các cậu, đoàn Lôi Đình chúng tôi rất mừng.” Gã thanh niên đi đầu, dưới áp lực ánh nhìn chằm chằm của ba trăm người, khẩn trương đi tới gần Vũ Cảnh và đưa bức thư lấy từ trong túi ra.

Đúng lúc này, một bàn tay đưa ra chặn tên dẫn đầu lại, là Diệp Nhứ ngồi bên cạnh Vũ Cảnh, cậu ta đứng lên giật lấy bức thư, sau đó đưa cho Vũ Cảnh.

Bấy giờ Vũ Cảnh mới tiếp nhận và mở ra nhìn, nội dung bên trong viết: Ba ngày sau ở sàn cách đấu, tiến hành cuộc chiến cách đấu thể thuật giữa hai phe, song phương phái ra năm người, dùng cục diện lấy ba thắng hai để quyết định thắng bại, trong đó có thêm cả tiền đặt cược, đương nhiên tiền đặt cược là quy định chung của mọi trận cách đấu.

Quả nhiên, Lan lão đại đoán không sai, mục tiêu của Lôi Đình chính là đoàn Tân Sinh bọn họ. Vũ Cảnh biết rõ cuộc cá cược này là muốn đoàn Tân Sinh sát nhập vào thế lực Lôi Đình.

Vũ Cảnh khép mạnh bức thư khiêu chiến lại, trả lời như đinh đóng cột. “Được, ba ngày sau gặp ở sàn cách đấu, không gặp không về!” Chuyện này đã được bọn họ bàn bạc kỹ rồi, Vũ Cảnh đương nhiên sẽ đồng ý với đối phương.

“Được, đoàn trưởng Võ quả nhiên sảng khoái, ba ngày sau mong chờ đội của cậu hạ cố đến sàn cách đấu.” Thấy nhiệm vụ đã hoàn thành, tên dẫn đầu đoàn người Lôi Đình cười tươi rói.

Lý Anh Kiệt ngồi bàn bên cạnh lúc này mới lên tiếng, cậu ta liếc mắt qua đối phương, cất cao chất giọng kiêu ngạo: “Lảm nhảm xong rồi, có thể lăn!”

Mấy người thuộc đoàn Lôi Đình vừa bị khí thế của Vũ Cảnh và hơn ba trăm người trong đoàn Tân Sinh ép tới mức không dám nhúc nhích, giờ lại bị một thằng nhóc trời ơi đất hỡi ở đâu ra sỉ nhục làm bọn chúng cáu giận. Bọn chúng nghĩ nếu đã không có biện pháp đối đầu với đoàn Tân Sinh thì chẳng lẽ không xử lý được tên nhóc phách lối này à, nghĩ vậy nên có mấy người hằm hằm đi về phía Lý Anh Kiệt.

Lý Anh Kiệt chống tay lên bàn, đứng dậy đá cái ghế sau lưng mình ra, cười lạnh nói: “Sao, muốn đánh nhau à?”

Ngay lập tức, một loạt tiếng động xô ghế vang lên, sau đó hơn ba trăm người đang nhìn chằm chằm vào bọn họ lại đứng dậy, tức giận trừng mắt với cả đám người Lôi Đình, không ít kẻ đã bắt đầu xoa tay như chuẩn bị lao vào đánh nhau.

Thấy biểu hiện như vậy, đám người đoàn Lôi Đình đã biết thằng nhóc phách lối trước mặt này chắc chắn là một nhân vật cao cấp trong đoàn Tân Sinh, tên thanh niên dẫn đầu không thể kiềm chế được nữa, hung hăng chỉ vào Lý Anh Kiệt, mắt trợn lên cảnh cáo: “Được lắm, ba ngày sau cứ chờ mà coi!”

Nói xong liền dẫn đám người Lôi Đình bỏ đi, phía sau vang lên một loạt tiếng “Cút!” làm bọn chúng cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng. Từ ngày vào đoàn Lôi Đình, bọn chúng vẫn luôn vênh váo hơn người khác, tùy ý muốn bắt nạt ai cũng được, vậy mà hôm nay bọn chúng lại được nếm mùi vị bị người khác sỉ nhục, tức giận đến mức suýt cẵn vỡ răng.

Thấy đám người Lôi Đình đã rời khỏi căng tin, lúc này Vũ Cảnh mới đưa thư khiêu chiến cho Tề Long, Tề Long mở ra xem, miệng nhếch lên cười lạnh: “Không ngoài dự đoán của lão đại, đám Lôi Đình nghĩ chúng ta là cá nằm trên thớt cho bọn chúng tùy ý làm thịt.”

Vũ Cảnh loay hoay tìm đôi đũa của mình, vừa nãy vì để xây dựng khí thế nên cậu ta ném đũa của mình đi, giờ không biết chúng chạy tới nơi nào rồi. Cái bụng của Vũ Cảnh đã biểu tình đến mức muốn tạo phản, nếu không ăn cơm ngay chắc chắn cậu ta sẽ trở thành học sinh đầu tiên của trường quân giáo chết vì đói mất, để nâng cao khí thế của đoàn Tân Sinh, cậu ta cũng không dễ sống mà…

“Không được, cho mượn đũa dùng một lát!” Thấy đôi đũa trên đĩa cơm của Tề Long, Vũ Cảnh không chịu được nữa trực tiếp với tay qua lấy về, sau đó cầm đĩa cơm lên và như điên… Hic hic, buổi huấn luyện thể năng ban sáng đã vắt kiệt năng lượng của cậu ta rồi, nếu còn không bổ sung cậu ta sẽ chết thật đấy.

“Không được, đó là của tôi mà!” Tề Long tức giận đem thư khiêu chiến đang cầm trong tay ném qua một bên, muốn đi đoạt lại đôi đũa của mình.

Nhưng Vũ Cảnh tránh chiêu của cậu ta, nhấc người vọt sang bàn bên cạnh ngồi, còn không quên nhắc nhở: “Tôi vừa phối hợp diễn với cậu rồi, chẳng lẽ không báo đáp lại được một chút à, coi như đôi đũa này là đồ cám ơn đi.”

Tề Long hung tợn giơ ngón giữa lên với Vũ Cảnh nhưng không tiếp tục truy đuổi, bởi vì Vũ Cảnh nói không sai, vốn cậu mới là người nên đứng ra nhận thư khiêu chiến đó… Thế nhưng cậu cũng đang rất đói mà, tuy rằng lúc nãy có thời gian ăn nhiều hơn Vũ Cảnh nhưng cậu ta trời sinh đã là cái thùng đựng cơm không đáy rồi, mới được vài miếng cơm làm sao thỏa mãn được cái dạ dày lớn này.

Đảo mắt sang phía khác, thấy Hàn Kế Quân bên cạnh đang nghiêm túc ăn chậm nhai kĩ, không vội không nóng nảy như thể chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ ăn cơm mà thôi…

“Kế Quân, nếu cậu đã không đói thì trước hết nhường cho anh đây trước đi!” Tề Long cười hề hề giật lấy đôi đũa trong tay Hàn Kế Quân, rồi dùng đũa và cơm vào miệng mình, vẻ mặt thỏa mãn.

Hàn Kế Quân ngạc nhiên ngó bàn tay phải đã trống không, ngẩng đầu nhìn tên Tề Long không tim không phổi đang sung sướng ăn, cậu nhịn xuống ý định chụp cả đĩa cơm lên đầu Tề Long. Có bạn bè nào như vậy không? Không đi cướp người ngoài lại đi cướp của người nhà thế à?

Lâm Trung Khanh ngồi cùng bàn thấy vậy bèn thở dài, lấy từ trong túi xách của mình ra một chiếc túi nhỏ, từ trong chiếc túi ấy lại lấy ra mấy đoạn sắt nhỏ, xoay xoay ghép lại với nhau được một đôi đũa bằng sắt đưa cho Hàn Kế Quân.

Cầm được đôi đũa mới, lúc này Hàn Kế Quân mới nhịn tức quay trở lại việc ăn cơm, trong lòng thầm quyết định sau này sẽ không bao giờ giúp tên Tề Long kia nữa, mặc kệ Lan lão đại ngược cậu ta thế nào, cậu cũng sẽ mặc kệ coi như không thấy.

Sự kiện đoàn Tân Sinh nhận được thư khiêu chiến của Lôi Đình rất nhanh đã được truyền đi toàn trường, các thế lực khác vẫn luôn bị Lôi Đình chèn ép cảm thấy rất hả hê, không ngờ Lôi Đình cường thế cũng có ngày bị người khác đánh vào mặt cho như vậy. Hả hê là vậy nhưng bọn họ đều không tin đoàn Tân Sinh có thể chịu đựng được những hàng động trả thù tiếp theo của Lôi Đình, bọn họ ngồi đợi đoàn Tân Sinh bị đánh cho tan tác, chuẩn bị đục nước béo cò làm ngư ông đắc lợi, thừa cơ này thu về mấy học sinh mới để phát triển thêm cho thế lực của mình.

Giữa lúc tất cả mọi người đều nhìn xem ngày chết của đoàn Tân Sinh, thì chỉ có Lý Lan Phong nghe được tin tức này xong, vẻ mặt lại trở nên ngưng trọng.