Dẫn Sói Vào Nhà - Vân Cát Cẩm Tú

Chương 59




Editor: Mèo lười ham học

Cô lái xe lang thang không có mục tiêu dạo trên phố, hiện tại cách giờ tan làm tầm hơn một tiếng, cô vừa rồi gọi cho Lâm Du hẹn sau khi tan làm thì cùng nhau ăn cơm. Lâm Du nhận được cuộc gọi của cô liền nói đúng lúc cũng đang muốn gọi điện thoại cho cô để hẹn gặp nhau, vì thế hai người ăn nhịp với nhau, không cần tốn nhiều miệng lưỡi liền định ra thời gian và địa điểm gặp mặt. Có điều lần gặp mặt này không phải là “chỗ cũ” như bình thường hay đi mà là đến một quán ktv (karaoke) gần nhà.

Hai giờ sau, Lâm Du đi vào phòng karaoke, thấy trên bàn bày lung tung tán loạn mấy chai bia không, thực sự hoảng sợ, “Không phải cậu bị dị ứng cồn sao? Sao còn uống nhiều bia như vậy?”

Lâm Du sải hai ba bước tiến lên cướp đi chai bia đang uống trong tay Hạ Chi Tình, nhìn bạn tốt uống đến mức mặt mày đỏ bừng, mày nhíu lại thì không khỏi nhíu nhíu mày, vốn định muốn mắng nhưng toàn bộ liền biến mất ở trên đầu lưỡi, chỉ hóa thành một câu: “Có phải xảy ra chuyện gì hay không?”

Cô (Lâm Du) thích uống rượu, hơn nữa tửu lượng không tồi, nhưng Chi Tình không giống vậy, chưa nói đến chuyện cô ấy uống không nổi một ly rượu trắng, lại còn bị dị ứng cồn. Khi hai người mới lần đầu gặp nhau, cô hẹn cô ấy bồi mình uống rượu, cô ấy cũng liều mình "bồi quân tử", không những ngồi nghe cô ăn nói dong dài, còn bồi cô uống không ít rượu, thế mà làm cô bị dọa chết khiếp. Có thể không hù chết sao? Rõ ràng một giây trước còn tốt, giây tiếp theo liền mặt đỏ tai hồng ngã xuống, cả người nổi lên đốm đỏ, đẩy như thế nào cũng đẩy không tỉnh, cô trải qua lần đó mới biết được bạn tốt này của cô căn bản không thể uống rượu, vì thế sau này cô không bao giờ kêu cô ấy bồi rượu, cho dù cô muốn tìm cô ấy bồi, cũng là một người uống, một người nhìn đối phương uống.

Cô còn nhớ rõ có một lần kia, cô ấy đau đầu suốt hai ngày sau khi di chứng “say rượu” giảm bớt. Cô thường cười cô ấy vô dụng, cô ấy cũng không giận, trái lại còn mắng cô là tửu quỷ, hai người quen nhau nhiều năm như vậy, cô rất hiểu biết cô ấy, Hạ Chi Tình người này tuy rằng nhát gan nhưng tính cách là đơn giản, không có tâm cơ gì, cũng không có phiền não gì, không giống như trường hợp ngày hôm nay, cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Cho dù năm đó cô ấy đắm chìm trong chuyện bị Lục Xuyên tổn thương thì cũng chưa từng thấy được dáng vẻ này của cô ấy.

Hạ Chi Tình kéo kéo khóe miệng, lộ ra một nụ cười xán lạn nói: “Không, không xảy ra chuyện gì a, chỉ là bỗng nhiên có chút muốn uống rượu liền uống, cậu cũng cùng nhau đến đây đi, không đủ lại kêu thêm.”

Cô nói xong lại từ trên bàn cầm lấy một chai bia mới muốn mở ra uống tiếp, Lâm Du lại lần nữa đem chai bia cướp đi, “Đủ rồi, cậu có biết cậu đã uống bao nhiêu hay không? Cậu còn muốn ngày mai đi làm sao?”

“Không muốn liền không muốn đi, anh ta có thể làm gì mình?” Cô hắc hắc mà cười, bộ dáng nói năng lộn xộn.

Lâm Du mắt trợn trắng, lại mẫn cảm mà bắt giữ điểm mấu chốt: “Anh ta? Anh ta là ai?”

“Còn có thể là ai, là Tống An Thần tên cặn bã kia đó!” Cô lại cười, đỡ bả vai Lâm Du đứng lên, lảo đảo lắc lư mà đi đến màn hình máy hát karaoke dùng ngón tay chọc chọc, sau đó cầm lấy microphone đặt ở một bên, quỷ khóc sói gào lên: “Đã chết cũng muốn yêu, cho dù không thoải mái, cảm tình bao sâu chỉ có như vậy mới dám thổ lộ……”

Tống An Thần? Lâm Du cảm thấy cái tên này rất quen tai nhưng nhất thời nghĩ không ra người này là ai.

Lâm Du nhìn bộ dáng Hạ Chi Tình, mày nhăn lại càng khẩn, gia hỏa này, nhạc cũng chưa mở ra, hát cái gì mà hát a, hơn nữa còn có cái loại giọng ca cao vót muốn mạng người này, nếu như cô còn nói với mình là không có gì thì Lâm Du cô từ đây cùng họ với Hạ Chi Tình!

Lâm Du ngồi ở một bên lẳng lặng chờ cô rống xong, lại đi qua tạm dừng bài hát, trên cao nhìn xuống bạn tốt của mình, thở dài nói: “Đừng như vậy, tớ nhìn rất khó chịu, nếu là cậu muốn khóc liền khóc, đừng học người ta cậy mạnh, cậu không thấy bản thân hiện tại cười rộ lên khó coi chết đi được!”

Hạ Chi Tình ngẩng đầu, tầm mắt mông lung, nhìn vẻ mặt Lâm Du lo lắng đang nhìn mình, cô vốn dĩ không muốn khóc, nhưng bị cô ấy nhìn như vậy, hốc mắt liền bắt đầu nóng lên, cô cúi đầu, trộm dùng tay lau sạch khóe mắt lau đi chất lỏng không cẩn thận trôi ra, ngẩng đầu, lại lần nữa cười xán lạn nói: “Tớ không sao, thật sự không sao…… Chúng ta ca hát đi, nếu không uống rượu cũng được, lúc trước đều là tớ bồi cậu, hôm nay đến phiên cậu bồi tớ một lần……”

Cô không sao, chỉ là trong lòng có chút khổ sở, nhưng khổ sở kia lại không thể nói ra, bởi vì không biết từ đâu mà nói, cô như bây giờ tính là gì? Ngay cả thất tình cũng không tính đi? Cô nhiều lắm xem như bị người ta chiếm chút tiện nghi, chơi một hồi.

Cô không biết mình nên nói như thế nào, chẳng lẽ muốn nói cho bạn tốt của mình rằng ông chủ cô có vị hôn thê mà còn tỏ tình với cô, nhưng cô còn ngây ngốc mà đặt ở trong lòng đi cân nhắc, còn suy xét hay là cho đối phương một cơ hội, nhưng kết quả là, người ta bất quá là chọc cô chơi mà thôi, hiện tại vị hôn thê của người ta từ nước ngoài gấp trở về, còn đối với cô mà mắng trái một câu phụ nữ không biết xấu hổ, phải một câu phụ nữ không biết xấu hổ, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, còn cô không thể phản kháng cãi lại.

Bởi vì cô cái gì cũng không phải, một khi cô cãi lại, chẳng khác nào thừa nhận mình chính là người phụ nữ không biết xấu hổ kia.

Càng mất mặt chính là, hiện tại cho dù biết mình bị chơi, trong lòng cô vẫn là rất khó chịu. Chuyện mất mặt như vậy, cô thật sự không có mặt mũi mà nói ra.

“Bang!” Một tiếng, Lâm Du đem microphone nặng nề ném lên trên mặt đất, cắn môi dưới, dùng ánh mắt “Giận này không xả thì thật tức chết” nhìn cô nói: “Hạ Chi Tình, cho dù cậu xảy ra chuyện gì, tớ đều sẽ bồi cậu cùng nhau vượt qua, chỉ là nếu cậu muốn tiếp tục trình diễn cái loại tự mình hại mình tổn thương này, tớ đây liền không phụng bồi, chính cậu một mình từ từ chơi đi!”

Lâm Du nói xong xoay người cầm lấy túi muốn rời đi, Hạ Chi Tình một phen giữ chặt tay Lâm Du, lúng ta lúng túng nói: “Đừng đi, từ từ, đừng đi, đừng để một mình tớ ở lại.”

Dưới ánh mắt hận rèn sắt không thành thép của Lâm Du, cô đem sự tình đơn giản mà nói cho Lâm Du một lần.

“Mẹ nó!” Lâm Du sau khi nghe xong, đem túi của mình “phanh” một tiếng ném lên trên sô pha, “Tên đàn ông chết tiệt này, bây giờ tớ liền giúp cậu đi đánh anh ta cho tàn phế luôn.”

“Không cần, đừng đi!” Hạ Chi Tình một phen giữ chặt Lâm Du đang căm giận đi ra ngoài, “Anh ta đã tàn.”

“Đến lúc này cậu còn đau lòng anh ta, anh ta đã tàn vậy tớ liền đánh tới mức anh ta không thể tự gánh vác, tàn càng thêm tàn!”

“Tớ…… Tớ không đau lòng anh ta, tớ chỉ là không muốn lại mất mặt.” Đúng vậy, không thể lại mất mặt, nếu nháo ra ngoài người mất mặt chỉ có một mình cô mà thôi.

“Cậu!” Lâm Du trong lòng là hiểu đạo lý này, nhưng mà tức quá, cô cầm lấy chai bia trên bàn, từng ngụm từng ngụm mà uống, “Đều là tớ sơ sẩy, lần trước chúng ta gặp mặt, cậu hẳn là muốn nói chuyện này với tớ đi, sau lại bị chuyện của tớ cắt ngang, đều là tớ sai, nếu khi đó nghe cậu nói cũng không đến mức khiến cậu hãm sâu đến như vậy.”

Hạ Chi Tình nghe bạn tốt tự trách, vừa cảm động lại khổ sở.

Cô rất may mắn khi trên đường đời lại có một tri kỷ như vậy, lúc nhàn rỗi không có việc gì thì cùng mình nói lời trêu chọc, độc miệng chế nhạo, nhưng khi mình thương tâm khổ sở, lúc muốn cần cô ấy, cô ấy nhất định sẽ nghĩa vô phản cố bồi ở bên cạnh mình, vì mình ra chủ ý, vì mình khổ sở, vì mình đau khổ mà thương tâm.

“Ngốc, sao lại là cậu sai chứ? Là tớ ngốc, không thể sớm nhìn thấu thủ đoạn của anh ta, cũng là tớ không đủ tự mình hiểu lấy, người ta có gia đình bối cảnh như vậy sao có thể coi trọng loại phụ nữ như mình chứ?”

Lâm Du một chưởng “bang” chụp lên trên đầu cô, “Cái gì kêu cậu là loại phụ nữ này, cậu có điểm nào kém so với người khác, rõ ràng là tên cặn bã kia không xứng với cậu!”

Cô hắc hắc cười không ngừng, cười đến nước mắt đều ra, Lâm Du ôm cô, hai người cùng nhau ôm nhau khóc ròng.

“Đừng nghĩ tên đàn ông thúi kia, ngày mai chị đây giới thiệu cho cậu một người đàn ông càng đẹp trai càng tốt hơn so với tên đó!”

“Được!” Cô lấy qua chai bia Lâm Du đang uống, ngửa đầu uống, bia theo khóe miệng cô chảy xuống.

Cô vừa khóc vừa cười, một tay cầm microphone, một tay cầm bia, bên trong đau khổ mà gào thét các loại bài tình ca, cũng không biết cuối cùng cô uống bao nhiêu bia, cô chỉ cảm thấy hai mắt mông lung, dần dần nhìn đồ vật gì cũng biến thành hai cái, ba cái, toàn bộ đầu óc giống như hồ nhão, sau đó cô lôi kéo Lâm Du cười nói: “Từ từ, sao lại có hai, hai người……”

Chuyện sau đó cô cũng không biết, cô hoàn toàn say rồi. Khi lần nữa tỉnh lại, cô đang nằm trên sàn nhà cạnh toilet.

Cô im lặng một hồi lâu, hoàn toàn nghĩ không ra vì sao mình lại ngủ trong nhà vệ sinh, cô đỡ bồn cầu ngồi dậy, chỉ cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, đau đến mức sắp nổ tung, bỗng nhiên một trận ghê tởm nảy lên, cô “âu” một tiếng, đỡ bồn cầu mà nôn mửa.

Sau khi phun xong, trong bụng thoải mái không ít, cô đứng lên, dùng nước lạnh lung tung mà rửa mặt, đầu óc lúc này mới chậm rãi khôi phục lại, cô nhớ tới chuyện cùng Lâm Du ở phòng ktv, chỉ là không biết cô rốt cuộc đã ngủ bao lâu, bây giờ là lúc nào?

Cô ở trong phòng của mình tìm được di động, trên màn hình di động hiện lên 1 giờ chiều, nói cách khác cô đã ngủ mê mang suốt mười tám tiếng!

Cô vén tay áo lên, không thấy các đốm đỏ trên mặt hay trên người mình, chắc là Lâm Du đã cho cô uống thuốc dị ứng, cô click mở di động, bên trong có 30 cuộc gọi nhỡ còn có tin nhắn điện thoại rồi tin nhắn bên WeChat, trừ bỏ một cái là của Lâm Du gửi tới, những cái khác toàn bộ đều là của Tống An Thần.

“Trước bảy giờ tối, anh phải thấy em ở bệnh viện, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

“Em đang làm gì? Sao lại không nghe máy?”

“Tiểu Tình Nhi, em không sao chứ? Anh gọi đến công ty, Tiểu Hải nói em đã sớm tan làm.”

“Tiểu Tình Nhi, nhìn thấy tin nhắn lập tức trả lời cho anh, anh rất lo lắng em.”

……

Cô xem một cái xóa một cái, toàn bộ mười lăm tin nhắn cô đều xóa hết, sau đó đem số di động Tống An Thần kéo vào danh sách đen, QQ WeChat cũng block luôn, lại về phòng, tìm mấy cái thùng carton, đi vào phòng Tống An Thần ở, đem toàn bộ vật dụng của anh đóng gói vào bên trong thùng, sau đó gọi cho chuyển phát nhanh tới.

Anh trai chuyển phát nhanh nhìn thấy địa chỉ trên đơn hàng có chút không xác định hỏi: “Tiểu thư, cô xác định địa chỉ này không có viết sai.”

Cô mặt vô biểu tình: “Không có sai.”

Anh trai chuyển phát nhanh có chút khó xử, anh làm nhân viên chuyển phát nhanh đã ba năm, trước nay không thấy có người nào đem hàng hoá gửi đến bệnh viện, “Vậy cô xác định sau khi gửi qua nhất định có người nhận?”

Hạ Chi Tình: “Xác định. Anh lo lắng cái gì, nếu là không có người nhận, anh trực tiếp gửi lại, đến lúc đó tôi gửi cho anh hai lần phí chuyển phát nhanh là được.”

Anh trai chuyển phát nhanh gãi gãi đầu: “Vậy cũng được, cô nhận thì tốt rồi.”

Anh trai chuyển phát nhanh kéo ba cái thùng carton to đi rồi, cô trở về nhà thay đổi giày, lấy chìa khóa và ví tiền, ra bên ngoài tìm thợ đổi khóa, đem khoá cửa lớn đều đổi đi, sau khi làm xong hết thảy, cô về phòng của mình, lấy ra vali xách tay, thu thập một ít đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cùng quần áo, sau đó gửi cho Lâm Du một tin nhắn:

“Tớ muốn đến nhà cậu ở nhờ mấy hôm.”