Đan Thần

Chương 61: Nửa đường chặn giết





Trách không được mình không có cảm giác có người sử dụng tinh thần lực chú ý mình, chỉ là cảm giác bị người nhìn chằm chằm vào, nguyên lai tiểu nha đầu này căn bản không dùng tinh thần lực, chỉ bằng vào thị lực siêu cường của Phạt Mạch kỳ đứng xa xa nhìn mình. Đây cũng chính là vùng ngoại ô, tầm mắt rộng mới có thể như thế. Xem ra Tống Phúc nói không sai, cửu muội này của hắn quả nhiên rất hiếu chiến, Tống Bảo Gia cho nàng đến coi chừng Tống Phúc, kỳ thật cũng là đưa nàng rời xa đế đô, dù sao hiện tại đế đô gió nổi mây phun, không cẩn thận là rất dễ dàng cuốn vào trong đó.

Tự nhiên Tống Phúc biết mình không có phế bỏ, nhưng hắn không nói qua cùng nàng. Nhưng tiểu nha đầu này rất cảnh giác, vậy mà đã nhận ra chỗ không đúng, còn cố ý đi theo. Đã như vầy, vậy thì chơi đùa cùng nàng, trong nội tâm Trình Cung nghĩ vậy, như người bình thường đi vào nội thành. Nếu như dùng tốc độ này của hắn, đi đến nội thành ít nhất phải bốn canh giờ.

Tính nhẫn nại của Trình Cung rất đủ, huống chi sáng sớm hắn chạy đến, hiện tại vừa vặn có thể nhìn phong cảnh chung quanh, bình thường bận rộn, thật đúng là không có thời gian đi dạo. Nếu không dùng thực lực của hắn, chưa tới nửa canh giờ đã có thể trở về.

Một canh giờ...

Hai canh giờ...

Ba canh giờ...

Lúc này, Tống Lị Lị ngậm miệng, quai hàm tức giận, rốt cục khoát tay lấy mấy cục đá.

- Vèo... Vèo!

Sau lưng Trình Cung, hai cục đá đánh thẳng tới địa phương hắn vừa mới đi qua, trực tiếp lúc vào trong đất.

Khóe miệng Trình Cung lộ ra vẻ tươi cười, không trách nhỏ như vậy có thể đạt tới Phạt Mạch kỳ, có thiên phú, khẳng định cũng có danh sư tài bồi, ngộ tính bản thân cũng không tệ, định lực đã rất tốt rồi. Tốc độ cục đá cùng thanh âm đánh xuống, người bình thường là không thể nào nghe ra, cho nên Trình Cung cũng làm như không có phát giác.

Rất xa, Trình Cung thông qua tinh thần lực thấy Tống Lị Lị nhìn về phía hắn khoa tay múa chân, sau khi khoa tay múa chân vài cái, rốt cục nhụt chí lắc đầu, thân thể lộn ngược ra sau, thân thể trên không trung đột nhiên lóe ra hai ba cái hư ảnh, sau đó nhanh chóng biến mất.

Tiểu nha đầu, rốt cục buông tha rồi sao, chỉ là nghĩ tới bộ dạng đáng yêu vừa rồi, cũng không khỏi lộ ra vui vẻ.

Tuy trong phạm vi năm trăm mét không có khí tức của nàng, nhưng Trình Cung cũng không sốt ruột chạy về, đã nhàn nhã đi hơn ba canh giờ rồi, chỉ còn lại một canh giờ là đến. Chỉ cần ở trước khi trời tối trở lại Vân Ca Thành cũng dễ làm thôi, vừa vặn trên đường còn có thể suy nghĩ một vài vấn đề.

Lại đi một canh giờ, rất xa đã thấy được Vân Ca Thành, cả tòa Vân Ca Thành giống như Vân Cáp, hai bên vệ thành như là hai cánh kéo dài. Mà phía trước nhất Vân Ca Thành, thì giống như là đầu Vân Cáp. Chỉnh thể tự nhiên, Trình Cung ẩn ẩn cảm giác được cả tòa thành này ẩn chứa một loại trận pháp, chỉ là che dấu rất sâu. Giống như ẩn chứa một loại lực lượng, có thể tùy thời làm cho cả thành thị nhất phi trùng thiên, cảm giác rất đặc biệt.

- Lại có người?

Trình Cung đang nhìn Vân Ca Thành xa xa, bước chân không thay đổi, nhưng trong lòng thì khẽ động, bởi vì đột nhiên lại có một loại cảm giác, cảm giác bị người nhìn chằm chằm vào. Đây là một loại cảm giác đặc thù bên trong tối tăm, kỳ thật cái này phải là tinh thần lực siêu việt Siêu Phàm kỳ, thậm chí tiến vào Nhân Anh mới có, tâm ý khẽ động có thể cảm thụ nguy cơ. Tinh thần lực của Trình Cung vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng mẫn cảm vẫn còn, một khi bị nhìn sẽ lập tức có cảm giác.

Cảm giác lần này chỉ thoáng trôi qua, nhưng trong lòng Trình Cung rất khó chịu, khác hẳn cảm giác bị nha đầu kia nhìn vào, loại cảm giác này làm cho lòng người mãnh liệt, tựa hồ như bị thú săn nhìn vào, chẳng lẽ phía xa có tuần tra hoặc là trạm gác ngầm. Nhưng vào lúc này, bên ngoài năm trăm mét đột nhiên có mấy người phóng tới Trình Cung rất nhanh, tốc độ cực nhanh, khoảng cách trăm mét đối với bọn họ bất quá là một cái hô hấp mà thôi.

Không tốt, trong nội tâm Trình Cung cả kinh, những người này nhất định là hướng về phía chính mình đến. Hai người xông lên trước nhất đã là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ mười đỉnh phong, mấy người khác yếu nhất cũng là Tẩy Tủy kỳ. Những người này Trình Cung cũng không lo lắng mình không đối phó được, nhưng vừa rồi trong nội tâm bất an cùng cảm giác nguy cơ, làm cho hắn cũng không có lựa chọn lập tức động thủ nghênh địch.

Trốn về hướng đông, phía sau toàn bộ đều là hoang sơn dã ngoại, cách trang viên Tống gia còn quá xa. Hướng tây là phương hướng đế đô, vừa rồi trong nội tâm bỗng nhiên bay lên cảm giác nguy hiểm kia, so với những người trước mắt này, cho hắn cảm giác nguy hiểm còn mãnh liệt hơn nữa....

Lập tức dưới chân Trình Cung phát lực, người như báo săn dán trên mặt đất, phóng tới phương hướng Bắc Sơn. Trình Cung sẽ không hành tẩu bình thường, toàn bộ đều là sơn dã, chung quanh cây cối thấp bé, người đã lập tức ẩn vào trong bụi cỏ, chiêu này đã từng thấy Ba Phong thi triển qua, ở dã ngoại phi thường phù hợp.

- Móa nó, người đâu?

Tổng cộng bảy người, hai người xông lên trước nhất kinh ngạc, ánh mắt đảo nhanh, phát hiện không có người, cùng một chỗ rầu rĩ mắng một tiếng. Toàn bộ đều che mặt, chờ bọn hắn dựa theo mệnh lệnh vọt tới phụ cận, đã phát hiện mục tiêu biết mất, đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

- Đồ đần, người đã đào tẩu tới Bắc Sơn, truy.

Nhưng vào lúc này, không trung có một đạo hào quang màu bạc lóe lên mà qua, người chạm trên mặt đất một cái, sau đó nhảy lên trên không trung lần nữa, giống như lăng không đứng vững, nhoáng một cái đã đi ra ngoài hơn trăm mét, trực tiếp truy đuổi Trình Cung.

Bảy người khác lập tức đuổi theo, kinh nghiệm những người này cũng rất phong phú, người bên trong hào quang màu bạc kia là đầu lĩnh, những người khác thì tản ra đổi theo Trình Cung.

Võ trung Thánh giả, Phạt Mạch kỳ, trong nội tâm Trình Cung lập tức cả kinh. Võ trung Thánh giả cho dù ở trong các đại gia tộc, đều thuộc về vũ lực đỉnh phong nhất, tuy hắn chỉ là Phạt Mạch kỳ tầng thứ hai. Nhưng cộng thêm hai gã Tẩy Tủy kỳ đỉnh phong, còn có năm tên Tẩy Tủy kỳ tầng năm trở lên, đội hình này đã tương đối khả quan rồi. Cho dù ở Vân Ca Thành, toàn bộ vũ lực của một gia tộc bình thường cũng chưa chắc mạnh như vậy.

Người bên trong hào quang màu bạc là võ trung Thánh giả, vừa rồi đã bị hắn nhìn chằm chằm vào, lúc này Trình Cung muốn kéo khoảng cách cùng hắn là rất khó. Tuy tinh thần lực của hắn rất mạnh, cường độ thân thể cũng không chênh lệch đối phương, nhưng mà sau khi đạt tới võ trung Thánh giả, đối với vận dụng nguyên khí, đã đạt đến một cực hạn. Dưới tình huống như vậy, muốn chạy trốn là rất khó.

Đột nhiên Trình Cung rẻ trái, phạm vi bọn hắn kéo lưới rất lớn, bên trái là hai gã Tẩy Tủy kỳ tầng thứ sáu. Bọn hắn vốn đang toàn lực đuổi bắt, đột nhiên Trình Cung chuyển phương hướng phóng tới bọn hắn, giống như là hai con bảo mã lao vào nhau.

- Tìm... được... rồi...

Một người trong đó vừa thấy được Trình Cung, còn hưng phấn phát tín hiệu, nhưng sau một khắc hắn lại phát hiện là Trình Cung phóng tới hắn, hắn muốn né tránh đã không kịp. Tay lật lật, môt con dao găm đã đâm về Trình Cung.

Trình Cung sắp đụng vào dao găm, thân thể lập tức di động qua bên cạnh nửa mét, một quyền trực tiếp đánh vào đầu người này. Lực lượng quá lớn, đầu người này bị đánh bay ra ngoài, thân thể còn liên tiếp vọt lên hơn mười thước mới ngã xuống trên mặt đất.

Vốn là sau khi người trên không trung phát hiện Trình Cung, tuy chấn kinh lực lượng cùng tốc độ của Trình Cung khác xa tình báo, nhưng hắn vẫn có cảm giác mèo đùa chuột. Nhưng hắn lại không nghĩ tới, con chuột thoạt nhìn như cường tráng này, vậy mà quay người liền giết chết một thủ hạ của hắn.

Thủ hạ của mình đều là thân kinh bách chiến, coi như là gặp được người mạnh hơn bọn hắn, cũng có thể mạng đổi mạng, liều lưỡng bại câu thương. Bây giờ chỉ là một đối một, một đối một ah. Đây chính là Tẩy Tủy kỳ tầng thứ bảy, là tinh anh của hắn ah.

Ở phía bắc Vân Ca Thành, có một tòa sơn mạch kéo dài hơn mười dặm, tuy không hùng vĩ như Yêu Thú Sâm Lâm, nhưng cũng là một sơn mạch không nhỏ. Giờ phút này Trình Cung đã gần tiến vào phạm vi này, tuy hắn không có biện pháp thoát khỏi Phạt Mạch kỳ này đuổi bắt, nhưng hắn vẫn có thể mượn nhờ địa thế, bảo trì khoảng cách lẫn nhau. Khi đến khoảng cách đầy đủ, thân hình Trình Cung đột nhiên chuyển hướng lần nữa, phóng tới một người khác.

- Chiêu số giống nhau, còn muốn sử dụng hai lần.

Người trong không trung gầm lên một tiếng, thân thể ở trên không trung đột nhiên khống chế thân hình, trực tiếp phóng tới phương hướng Trình Cung di chuyển.

- Hai lần, ngươi bị lừa rồi.

Trình Cung mắng một tiếng, vốn là thân hình thoạt nhìn muốn xông lên, thì hắn lại đổi hướng lần nữa.

- Muối ăn xong lau miệng, đợi đại gia bắt được ngươi, xem ta cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Người kia phẫn nộ mắng một tiếng, chuyển động phương hướng đuổi đi lần nữa.

Muối ăn xong lau miệng, là câu mắng chửi người trên thảo nguyên, tương tự như câu miệng lưỡi lợi hại, miệng lưỡi bén nhọn của Lam Vân đế quốc. Trình Cung vừa nghe đã biết, cho dù đám người kia không phải đến từ thảo nguyên, cũng là thường xuyên ở thảo nguyên, nếu không sẽ không mắng chửi người như vậy. Thảo nguyên, Cuồng Phong, Mã Huân, cơ hồ là lập tức trong đầu Trình Cung đã nghĩ đến, nếu như nói trên thảo nguyên có người nào muốn tánh mạng mình, vậy cũng chỉ có Mã Huân.

Về phần Thảo Nguyên Vương Đình, tuy đoạn thời gian trước mình bộc lộ tài năng, nhưng sau đó lại đối ngoại công khai bị phế. Cộng thêm một ít cử động gần đây, tuyệt đối không đến mức khiến cho bọn hắn chú ý, dù sao thiên tài còn có rất nhiều.

Quả nhiên là một đám gia hỏa không sợ chết, cũng dám đến đế đô đuổi giết mình. Cho dù có một gã Phạt Mạch kỳ, thì trong nội tâm Trình Cung đã cân nhắc tiêu diệt toàn bộ bọn chúng như thế nào, đã đến vậy thì một cái cũng đừng muốn trở về.

Nếu bọn hắn đã biết, Trình Cung cũng không cần giấu diếm cái gì, cộng thêm hiện tại đã tiến vào trong rừng núi, càng không cần lo lắng bị người khác phát hiện. Vừa rồi tuy không ra tay đối với người kia, nhưng giờ phút này trong quá trình tên kia mắng hắn, hắn đã tiếp cận một người yếu nhất trong nhóm.