Đan Thần

Chương 80: Điểm tướng đài, sát khí trùng thiên





Trình Cung nói xong nhìn thoáng qua Đông Phương Linh Lung, đi đến trước người của nàng lấy ra hai viên đan dược nói:

- Đây là hai viên Giải Độc Đan Địa cấp trung phẩm, còn có một trăm viên Tụ Nguyên Đan Địa cấp trung phẩm, chờ sau khi ta rời đi nàng giúp ta chuyển giao cho gia gia, sau đó thuận tiện nói với gia gia một tiếng, vô luận xảy ra chuyện gì, ngàn vạn lần đừng đơn giản trùng kích. Nói cho gia gia biết, Thoát Tục kỳ tầng thứ chín tích súc càng cường đại, thời điểm thành tựu Nhân Anh cũng sẽ càng cường đại, hơn nữa còn có một loại đan dược có thể trợ giúp tăng lên ba thành tỷ lệ. Cho nên ngàn vạn lần đừng có gấp đột phá, bởi vì mặc dù Thoát Tục kỳ tầng thứ chín có độ khó nhưng cũng không phải không thể đột phá. Thoát Tục kỳ trùng kích Nhân Anh cảnh giới, không thành công chính là chết, cho nên ở tầng thứ chín tận lực tích súc, chuẩn bị sung túc hãy trùng kích.

Trình Cung nói xong không đợi Đông Phương Linh Lung nói chuyện, chạy tới bên cạnh tiểu Tuyết, nhẹ nhàng vuốt tóc tiểu Tuyết nói:

- Thiếu gia là đi ra ngoài chơi một vòng, bây giờ nàng vừa mới bắt đầu nhập môn, còn có rất nhiều trụ cột cần học, ở nhà hảo hảo học tập luyện đan.

Thấy tiểu Tuyết không có lên tiếng, bộ dạng có chút không vui, Trình Cung bề bộn nói:

- Hiện tại thủ hạ của Thiếu gia càng ngày càng nhiều, cần rất nhiều đan dược, này về sau đều nhờ vào nàng. Đến, giao đan dược luyện chế trong khoảng thời gian này cho ta, về sau số lượng cần có thể sẽ càng lúc càng lớn, tiểu Tuyết phải nỗ lực giúp thiếu gia.

- Ân, Ân, thiếu gia, ta nhất định sẽ cố gắng.

Tiểu Tuyết nghe xong, liên tục gật đầu đáp ứng, lập tức lấy ra năm viên đan dược Nhân cấp trung phẩm mới luyện chế tốt, còn có mấy trăm viên đan dược Nhân cấp hạ phẩm giao cho Trình Cung.

Cái này là thành tích của nàng trong khoảng thời gian này, bởi vì có thiếu gia, tiểu Tuyết cảm giác mình làm còn kém rất nhiều. Nhưng trên thực tế loại tốc độ tiến bộ này của tiểu Tuyết, đã sớm làm cho Đông Phương Thanh Mai cảm giác cái thế giới này quá điên cuồng, cho dù tiểu thư ở gia tộc được xưng thiên tài trăm năm khó gặp, lúc trước cũng không có khoa trương như vậy ah. Này nếu để cho người biết rõ, mấy tháng trước tiểu Tuyết ngay cả luyện dược cũng không biết, bây giờ lại có thể luyện chế ra đan dược Nhân cấp thượng phẩm, những Đan sư cố gắng vài thập niên, thậm chí trên trăm năm xúc động muốn chết cũng đã có.

Theo lực lượng tăng lên, đan dược Trình Cung luyện chế đều là cấp bậc cao nhất hắn có khả năng luyện chế, cấp bậc tương đối thấp hắn không luyện. Cho nên trên tay đan dược cấp bậc thấp đúng là hơi ít, Trình Cung tiếp được đan dược của tiểu Tuyết, sau đó bằng tốc độ nhanh nhất ly khai Linh Lung Các. Bên ngoài Linh Lung Các, Trình Trảm cùng trăm tên tên Huyết Chiến đã sớm chuẩn bị tốt, Trình Cung lên ngựa một đường xông ra ngoài. Nguồn truyện: Truyện FULL

Phía trên điểm tướng đài, hôm nay Hoàng đế không có xuất hiện, thậm chí không để cho cấp bậc cao nhất trong quân đội là Trình Tiếu Thiên, Lôi Nhạc xuất hiện, ngược lại là để cho Thái Phó Chu Tùng mang theo thánh chỉ cùng lệnh bài thống soái tiễu phỉ tạm thời đi qua. Lúc này Chu Tùng ngồi ở kia đã đợi gần một canh giờ, ở phía dưới hắn là Hung Thần Bạch Khải Nguyên mặc áo giáp màu đen, bất động như núi đứng ở nơi đó.

Mười vạn đại quân phía dưới không có chút tiếng động nào, gió thu rét thấu xương, hàn ý tập kích người, gió thổi đại kỳ vũ động, thậm chí thổi trúng khải giáp trên người một ít tướng sĩ, phát ra tiếng phần phật, nhưng không có một người lên tiếng.

- Ngươi xem... lúc này đã sắp qua giờ lành, đây chính là đại sự, Trình Cung này quả thực quá không có quy củ, chẳng lẽ hắn không biết quy củ đại quân xuất chinh sao. Ta nhất định phải bẩm báo chuyện này cho bệ hạ, xem các ngươi giải thích thế nào.

Lúc này, bên cạnh có một quan Khâm Thiên Giám bị lạnh đến run rẩy, trong miệng tức giận nói.

- Câm miệng.

Hung Thần Bạch Khải Nguyên một mực như nhập định mãnh liệt quay đầu, giờ phút này hắn so với bình thường càng thêm hung vài lần, đột nhiên quát một tiếng, hung sát khí bộc phát, trợn mắt tròn xoe:

- Lão tử chinh chiến cả đời, thắng bại há lại dựa vào thời điểm xuất phát do các ngươi tính toán là được sao. Thống soái là một quân chi chủ, há cho ngươi hồ ngôn loạn ngữ, nếu còn dám xằng bậy, đừng trách bản Đại tướng quân xử trí ngươi theo quân pháp.

Thái độ của Bạch Khải Nguyên vô cùng minh xác, lão tử là giúp thân không giúp lý, Trình gia trị quân nghiêm khắc nổi danh, nhưng đồng thời bao che cho con càng là nổi danh. Người kia bị Hung Thần nói như vậy giật mình, hai chân mềm nhũn trực tiếp xụi lơ tại đó, sắc mặt thảm hại, cúi đầu không dám nhìn Bạch Khải Nguyên. Quá kinh khủng, Hung Thần này quả thực không nên là người, quá dọa người.

Nhưng vào lúc này, một hồi tiếng vó ngựa vang lên, mọi người phóng nhãn nhìn lại, chỉ thấy Trình Cung mang theo trên trăm tên thân binh từ đằng xa chạy đến.

Chu Tùng một mực nhắm mắt dưỡng thần ngồi ở chỗ kia cũng chậm rãi mở ra một khe hở, nhìn thoáng qua Trình Cung chạy đến. Tuy Trình gia một mực nắm quân quyền, nhưng xác thực là quân nhân tuyệt đối, từ phương diện này mà nói, bọn hắn làm việc hơi có chút dã tính, cố chấp. Duy chỉ có kẻ này, hoàn toàn bất đồng cùng những người khác của Trình gia, phương thức làm việc càng trái ngược, nếu như hắn không thật sự là phá gia chi tử, vậy chờ hắn lớn lên sẽ là đối thủ khó chơi nhất của Dật Phàm.

Đến hiện tại, mặc kệ hắn là thực hoàn khố cũng tốt, giả hoàn khố cũng thế, hắn còn kém cháu trai nhà mình rất xa. Lần này sau kỳ thi cuối năm, Dật Phàm sẽ tách ra hào quang của hắn, hiện tại Chu Tùng cũng rất chờ mong thời điểm Tôn nhi nhà mình bước vào con đường làm quan. Bởi vì hắn tin tưởng vững chắc, đến lúc đó Chu Dật Phàm sẽ danh chấn thiên hạ.

- BA~, bái kiến chủ soái.

Thấy Trình Cung xuống ngựa đi lên đài, thân thể Bạch Khải Nguyên lập tức thẳng tắp, rút đao đặt ở trước mặt thi lễ.

- Bái kiến chủ soái... Bái kiến chủ soái...

Cơ hồ là đồng thời, thanh âm phía dưới giống như trời long đất nở vang lên, tiếng gầm vang vọng phía chân trời.

Trình Cung ở kiếp trước có rất nhiều kinh nghiệm, nhưng chưa từng lãnh binh đánh giặc, bởi vì sau khi hắn quật khởi đã sớm thoát ly phàm tục, cho dù ngẫu nhiên tiến vào cũng sẽ không dây dưa quá lâu.

Vô biên vô hạn, mười vạn đại quân đồng thanh, cũng có một cổ khí thế kinh thiên. Nhất là sau khi hỗn hợp âm thanh của Hung Thần Bạch Khải Nguyên, kia vang kia càng thêm kinh người. Xem ra mười vạn đại quân này cũng không phải là cái loại chưa ra trận, không ngờ trong thanh âm của bọn hắn đều mang theo hưng phấn, sát khí.

Sát khí chém giết thời gian dài tích góp từng tí một xuống, lúc này hoàn toàn bộc phát, làm cho người ta có một cảm giác kinh hãi.

Tuy Trình Cung không phải cái loại đại sư xem số mệnh, nhưng ít nhiều hắn cũng hiểu được một ít, hôm nay ẩn ẩn ở trong thanh âm mười vạn người này, cảm nhận được một cổ hung sát khí.

- Tốt, đủ đồ sộ, nhưng mà không đủ hung a, chúng ta là đi giết mã tặc, không phải đi du ngoạn luyện binh.

Trình Cung một bộ hiểu lắm đứng ở trên đài, căn bản không có đi để ý tới đám người Chu Tùng phía sau, nhìn qua phía dưới nói:

- Bạch đại tướng quân, không nên nhìn ta tuổi trẻ dễ gạt gẫm, những binh sĩ này chưa có chơi qua chiến trường, chưa có vượt qua thử thách, chưa thấy qua huyết. Ngươi được xưng Hung Thần, nhưng tại sao binh sĩ lại yếu như vậy, không có một chút sát khí. Hôm nay bản soái lãnh binh xuất chinh, không biểu hiện một chút sát khí, thời điểm đi diễu hành chẳng phải làm cho người chê cười, uy vũ, sát khí, biểu diễn ra cho bản đại thiếu nhìn xem.

Thái giám mang ấn soái tới, còn có tên Khâm Thiên Giám mới vừa rồi bị Bạch Khải Nguyên dọa sợ tới mức xụi lơ kia, nguyên một đám vô cùng khinh bỉ nhìn Trình Cung, biểu diễn cho ngươi xem, ngươi cho rằng đây là gì. Quả thực không biết trời cao đất rộng, quả nhiên là hoàn khố.

Trong nội tâm tên Khâm Thiên Giám kia cười lạnh nhìn Bạch Khải Nguyên, không phải ngươi che chở hắn sao? Hiện tại thấy được chưa, hắn vừa mới táng dương ngươi đó.

Bạch Khải Nguyên nghe xong cũng sửng sờ, chinh chiến vài thập niên, thời điểm chủ soái xuất chinh yêu cầu như vậy là lần thứ nhất. Đi diễu hành là phong tục của Lam Vân Đế Quốc, Lam Vân Đế Quốc tổng cộng có bốn điểm tướng đài, thời điểm bất đồng sẽ ở địa phương khác nhau. Sau đó lại đi ngang qua toàn bộ đế đô Lam Vân Đế Quốc, đây là muốn làm cho tất cả người đế đô không đến mức trôi qua quá an nhàn, kích phát tinh thần dân tộc trong bọn họ.

Nếu như đổi lại trước kia, cho dù Trình Cung là cháu trai Trình Tiếu Thiên, Bạch Khải Nguyên cũng sẽ không cho hắn mặt mũi. Nhưng hiện tại hắn lại biết Trình Cung thực sự không phải là hoàn khố, hơn nữa hắn cũng mật đàm qua cùng Trình lão gia tử, Trình lão gia tử lại bảo hắn mặc kệ Trình Cung làm cái gì cũng phải toàn lực phối hợp, nghĩ đến chỗ này hắn cũng khống chế được xúc động muốn một cước đạp Trình Cung xuống dưới.

- Bao lâu chưa thấy qua huyết, chẳng lẽ ở đế đô vài năm các ngươi đã mất đi tâm huyết sao. Nghe thấy không, bây giờ chủ soái nói chúng ta không đủ hung, không có sát khí, cả đám như cái đàn bà, ngay cả tiếng la cũng không có khí lực. Năm đó bị năm mươi vạn đại quân vây khốn, không thể không giết nhập trong địch nhân, liên tiếp tàn sát hàng loạt dân trong thành, người còn sống có bao nhiêu, các ngươi còn nhớ rõ từng trận chiến lúc trước không? Năm đó theo bản Đại tướng quân tung hoành thảo nguyên, hỏa thiêu ngàn dặm người còn sống có bao nhiêu, các ngươi còn nhớ hay không. Tất cả các ngươi theo Bổn tướng quân bách chiến xa trường, chẳng lẽ các ngươi quên lúc trước chúng ta chiến đấu như thế nào sao. Nếu là nam nhân, thì rống hai tiếng cho chủ soái nghe một chút.

- Dưới trướng Hung Thần Bạch Khải Nguyên ta không có bọn hèn nhát, giết, giết, giết...

Bạch Khải Nguyên nói chuyện, lực lượng Siêu Phàm kỳ không ngừng ngưng tụ, mượn nhờ bản thân hắn có hung sát khí, cộng thêm lời của hắn dẫn xuất sát khí của mười vạn đại quân, lập tức ngưng tụ một đoàn.

- Giết, giết, giết, giết...

Mười vạn đại quân đồng thời kêu giết, trong đầu bọn hắn không ngừng chớp động lên tràng cảnh chém giết, có một ít con mắt đã huyết hồng, vũ khí tất cả mọi người trực chỉ trời xanh.

Giờ khắc này hàn khí ở giữa thiên địa vậy mà như ngưng kết, hoàn toàn bị sát khí này trấn áp, toàn bộ điểm tướng đài ngưng tụ một cổ sát khí khôn cùng. Phảng phất đây là một chiến trường kinh thiên động địa. Đột nhiên quát lớn, thanh âm vang vọng chân trời, làm cho thái giám truyền chỉ trực tiếp hôn mê.

Ngay tại lúc này, Trình Cung nhìn trên bầu trời hung thần lệ khí, rất nhanh lấy ra giấy bút từ trong không gian giới chỉ, soát soát ghi xong.

- Chủ soái, những binh sĩ này đều là huynh đệ theo ta chinh chiếm nhiều năm, bọn hắn có thể da ngựa bọc thây, chết trận sa trường, nhưng không có bất kỳ người có thể nhục nhã bọn hắn, bất luận kẻ nào.

Bạch Khải Nguyên đi đến trước mặt Trình Cung, hôm nay Trình Cung ra yêu cầu biểu diễn, đổi thành người khác Bạch Khải Nguyên đã sớm phát nổ. Nhưng dù vậy, hắn cũng nhắc nhở Trình Cung, sĩ khả sát bất khả nhục, tuyệt đối không thể làm ra chuyện tình như vậy nữa.

- Bạch thúc thúc nhìn cái này xem.

Trình Cung nói xong, trực tiếp đưa từ giấy vừa rồi cho Bạch Khải Nguyên.

Bạch Khải Nguyên khó hiểu nhìn Trình Cung, lại không biết hắn lại muốn làm gì, cho dù mật đàm qua cùng Trình lão gia tử, nhưng giờ phút này hắn vẫn trầm mặt nhìn trang giấy. Khi tiếp nhận trang giấy này, trong nháy mắt cả người Bạch Khải Nguyên cũng ngốc tại đó, ách... Này...