Đan Vũ Càn Khôn

Chương 1275: Hoàng Động chết




Tiếp theo trong nháy mắt, bên trong cổ họng của hắn bỗng nhiên phát ra một loại thanh âm giống như là ma thú đến từ Địa Ngục điên cuồng hét lên, thanh âm này thậm chí làm cho không gian trước người hắn mạnh mẽ chấn động ra một khe hở dài hẹp đáng sợ, tùy thời muốn đem người thôn phệ đi vào.

- Tần Phàm, hãy chết đi cho ta! nguồn TruyenFull.vn

Nguyên Giới chi lực toàn thân, theo tiếng rống to này của hắn mà bộc phát ra…

- Thâm Uyên ma trảo!

Hắn muốn một chiêu định thắng bại!

- Thâm Uyên ma trảo!

Lúc này thanh âm của Hoàng Động rơi xuống, tầng tầng nguyên giới chi lực trở nên cổ quái ở trên người hắn không ngừng phát ra, đột nhiên như là tất cả tia sáng trên trời cũng bị cái gì chống đở, để cho thiên địa hơi bị tối sầm lại!

Sau đó cả rừng rậm giống như là trong nháy mắt bị đưa tới một không gian khủng chỗ thần bí, bốn phía thậm chí ngay cả không khí cũng trở nên âm trầm kinh khủng vô cùng.

Ô ô ô ô ô ô...

Cả rừng rậm vào lúc này cũng bị một loại không khí quỷ dị này bao phủ, trong mơ hồ có trận trận âm phong gào thét, mà bởi vì cuồng phong quá mức cấp tốc, làm cho trong rừng rậm truyền đến trận trận tiếng xé gió mãnh liệt, như là có vô số hung thú kinh khủng phô thiên cái địa mà đến.

Mặt đất còn lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được xuất hiện tầng tầng khí vụ dầy đen cổ quái, ở trong khí vụ cổ quái này không biết cất dấu cái gì, chỉ là nhìn vào liền khiến người sinh ra một loại cảm giác đáng sợ. Chỉ chốc lát, những khí vụ màu đen nồng nặc chung quanh kia như là thủy triều bắt đầu khởi động, giống như là đón gió nhảy múa, dần dần đọng lại hóa ra các loại hình thái.

Yêu ma quỷ quái kinh nhân, Sâm La quỷ điện như rừng lập, ở trong đêm tối, một mảnh rừng rậm này không có một tia ánh sáng, giống như ở trong nháy mắt kéo vào trong Thâm uyên Địa Ngục, một cổ lệ khí thô bạo như ác ma, ở trong không khí không ngừng áp bách mà đến.

Trầm trọng, đè nén, làm cho người ta cơ hồ không cách nào hô hấp!

Lúc này hai mắt của Hoàng Động trở nên đỏ như máu, khí tức trên người hắn trở nên hết sức thô bạo, khí thế vậy trở nên như quỷ thần trong U Minh, không thể nắm lấy! Ở trong rừng rậm hắc ám này, phảng phất tựa như chỉ có thể nhìn đến hai mắt phát ra hồng quang máu tanh kia, có thể trực tiếp đâm thủng tất cả không gian, rơi vào trong linh hồn của con người.

Đột nhiên thủ chưởng của hắn nâng lên, trên bàn tay kia nổi lên một tia sáng hắc hồng sắc quỷ dị, sau đó hóa chưởng thành trảo đánh về phía trước!

Một kích này, trên trời lộ ra vẻ nhật nguyệt vô quang. Bốn phía tựa hồ có quỷ thần mang theo khóc thét đáng sợ, Hoàng Động giơ lên thủ chưởng đỏ thẫm huyết sắc kia, tựa hồ như lây dính một tầng khí tức đáng sợ giống như ma quỷ, một trảo này, hắc vụ ở trong nháy mắt kia cũng bị xé kéo xuống, toàn bộ lao đến trong tay kia.

Ngưng kết!

Tiếp theo là tất cả những hắc vụ kia bị hấp dẫn tới, nhanh chóng ở trước người của hắn ngưng tụ thành một cự trảo đỏ thẫm khổng lồ.

Cái cự trảo này tựa như bao vây thiên hạ, tưởng như có thể chấn cả mảnh rừng rậm này hóa thành phấn vụn, giờ phút này bị vô số hắc khí quấn quanh lấy, giống như Cửu U ở dưới ma trảo, mạnh mẻ vô cùng, vô pháp vô thiên!

Giờ khắc này, một mảng lớn rừng rậm tựa hồ cũng hoàn toàn bị Hoàng Động nắm trong tay vậy!

Rầm rầm rầm oanh…

Nhìn ma trảo khổng lồ kia hướng mình lao tới, nhìn như chậm chạp nhưng lại ngập trời nộ trào, hạo hạo đãng đãng, giống như một chi đại quân Ma giới cường đại làm cho người ta hoàn toàn không có cách nào né tránh, Tần Phàm cảm giác được tinh thần của mình ở trong nháy mắt có chút hoảng hốt.

Lúc này hắn giống như một chiếc thuyền lá lênh đênh phiêu linh trên biển rộng, bị nước biển khôn cùng và động vật biển vây quanh, một đầu sóng khổng lồ mãnh liệt vào lúc này lật tới, trong đó lại cất dấu quái thú kinh khủng. Tựa hồ cho dù hắn không bị nước biển lật úp, cũng sẽ bị quái thú kia cắn nuốt không còn, tựa hồ đã là ngàn cân treo sợi tóc.

Tần Phàm hắn không thừa nhận cũng không được, uy lực một chiêu Bán Thần kỹ này của Hoàng Động cực mạnh, thậm chí là vượt qua hai chiêu cao cấp bán thần kỹ ở ba tháng trước đối phương sử dụng qua kia, mặc dù chưa chắc đạt tới chung cực cấp bán thần kỹ, nhưng chỉ sợ cũng đã đến gần vô hạn.

Cho dù là hiện tại ở dưới trạng thái Kỳ Lân ma thân, lại thi triển Kỳ Lân gầm thét, hắn cảm giác so sánh với chiêu kia sợ rằng vẫn là kém một bậc. Chỉ có tuyệt chiêu mạnh nhất Ma Tướng quyền của hắn mới có thể hoàn toàn áp chế.

Bất quá vào lúc này, Tần Phàm cũng không muốn dễ dàng thi triển Ma Tướng quyền kia, dù sao đây là lá bài tẩy giữ mạng mạnh nhất của hắn, nếu thi triển liên tục rất dễ dàng bị người biết đến, đến lúc mấu chốt sẽ không có tác dụng tuyệt sát.

Quan trọng nhất là, vào lúc này hắn cảm giác được bốn phía tựa hồ có một loại cảm giác bị theo dõi. Để cho hắn hoàn toàn bỏ qua thi triển Ma Tướng quyền vào lúc này.

Trong lòng các loại ý niệm không ngừng chuyển động, tiếp theo trong nháy mắt, hắn tựa hồ đã có chú ý, hai mắt ngưng tụ, hai tay ôm ngực, bên trong cơ thể có một cổ nguyên giới chi lực cường đại nhanh chóng lan tràn ra. Cùng Huyền Vũ chi khí bên ngoài thân ngưng kết chung một chỗ, nhanh chóng tạo thành tầng tầng phòng ngự chắc chắn.

Hắn lần này tính toán lấy thủ làm tấn công!

Bên ngoài Sát Lục Bí Cảnh, trên quảng trường trung ương Mạc Lợi thành vẫn có vô số người chú ý trận đại chiến giữa Tần Phàm cùng Hoàng Động, nhìn hồng quang trên Kim bia kia không ngừng lóe lên, thậm chí là từ quang mang mạnh yếu không quá rõ ràng để suy đoán kết quả trận đại chiến này.

Ở trên kiến trúc cao lớn, Mạc Lợi đảo chủ kia cùng ba tên Mạc gia bát kiếp Bán Thần có thể thông qua màn sáng mà Mạc Lợi làm ra nhìn thấy hai người đối chiến trong đó.

- Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới lá bài tẩy của Tần Phàm này sẽ nhiều như vậy, mới vừa rồi một lần đụng nhau lại đánh bay Hoàng Động.

Mà thấy một màn Tần Phàm bằng vào Kỳ Lân ma thân nhất cử đánh lui Hoàng Động, một gã Hoa phục lão giả kinh ngạc cảm thán nói.

- Không tệ, lúc trước ta còn hoài nghi Tần Phàm này là bằng vận khí mới có thể xông về trước hai mươi tên, nhưng hôm nay xem ra hắn đích xác là có thực tài. Bất quá Hoàng Động này tựa hồ cũng không phải là đèn đã cạn dầu, hiện tại hắn thi triển một chiêu kia không biết là Bán Thần kỹ gì, uy lực dĩ nhiên là tiến tới gần chung cực cấp, sợ rằng Tần Phàm kia không dễ dàng tiếp được như vậy a.

Một gã Hoa phục lão giả khác cũng nói.

- Nhìn dáng dấp này Tần Phàm là tính toán trực tiếp thi triển phòng ngự để ngăn cản một chiêu này. Theo ta thấy, làm như vậy thật sự là quá ngu xuẩn, vũ kỹ uy lực mạnh mẽ như vậy, không chủ động thi triển vũ kỹ mạnh nhất của mình đi triệt tiêu, lại muốn dựa vào phòng ngự? Chỉ dựa vào phòng ngự làm sao có thể tiếp được vũ kỹ cường đại như thế? Xem ra, Tứ kiếp Bán Thần làm người ta kinh ngạc kia sẽ phải dừng bước ở đây rồi.

Mà một Hoa phục lão giả còn dư lại thì lắc đầu nói.

- Đúng là như thế, đáng tiếc, trừ khi là có kỳ tích phát sinh, nếu không Tần Phàm này coi như là xong.

Nghe thấy Hoa phục lão giả kia nói, hai người lúc trước cũng tỏ vẻ đồng cảm gật gật đầu, hơi có chút tiếc hận.

Bất quá thật ra thì bọn họ vốn cũng không có đối với Tần Phàm có bao nhiêu kỳ vọng, Tần Phàm có thể đi tới nơi này có thể nói đã không làm cho bọn họ thất vọng, chẳng qua là bọn họ cảm giác được trong tuyển bạt lần này thiếu một chút niềm vui thú mà thôi.

Mà lúc này Mạc Lợi đảo chủ kia lại vẫn không nói gì, chẳng qua là đạm mạc nhìn nhân ảnh trên màn sáng kia, tựa hồ là muốn trực tiếp nhìn thấu màn sáng, nhìn thấu hư thật của người bên trong kia.

Mà dùng thực lực cùng ánh mắt của hắn như vậy, vào lúc này vậy mà mơ hồ cảm giác có chút nhìn không thấu.

- Hi vọng tiểu tử này có thể cho ta một chút vui mừng.

Nhưng ngay sau đó trên mặt của hắn lại lộ ra một nụ cười thần bí khó lường, trong lòng âm thầm nghĩ nói, tiếp tục cảm thụ biến hóa các nơi trong Sát Lục bí cảnh.

Trong Sát Lục bí cảnh.

Trong rừng rậm Tần Phàm cùng Hoàng Động đối chiến.

Rầm rầm rầm oanh!

Lúc này cả rừng rậm tựa hồ cũng ở dưới một trảo này của Hoàng Động mà trở nên nghiêng trời lệch đất, cả khu vực bị hung hăng lật ra tầng tầng bùn đất, thậm chí phương viên mười dặm cũng hoàn toàn bị một loại khí thế đáng sợ triển áp thành nát bấy, khí tức Sâm La Thâm Uyên phô thiên cái địa mà đến, tựa hồ vạn vật không dám không thần phục.

- Ngu xuẩn! Lại vọng tưởng muốn bằng phòng ngự đón lấy một chiêu Thâm Uyên Thủ này của ta? Ha ha, Tần Phàm, xem ra ngươi hôm nay là chết chắc!

Mà lúc này trên người Hoàng Động có hắc khí kinh khủng quấn quanh lấy, hai mắt màu đỏ tươi nhìn Tần Phàm, sau khi thấy người phía trước dĩ nhiên là tính toán sử dụng phòng ngự, trong miệng không khỏi cười lạnh dữ tợn.

Tiếp theo, hắn hoàn toàn thúc dục ma trảo đỏ thẫm đến trạng thái mạnh nhất, trực tiếp hung hăng đạp về phía Tần Phàm.

Này một bước, như muốn thiên băng địa liệt!

Còn không có rơi xuống, cả vùng đất liền xuất hiện một khe sâu dài hẹp nhìn thấy mà giật mình, tất cả đất đá cũng trở nên nát bấy, sau đó cả khu vực ngạnh sanh sụt lún mấy trượng sâu, tạo thành một cái hố cực lớn.

Tần Phàm bị vây ở trong đó, tựa hồ trở nên nhỏ bé và đáng thương.

Nhưng vào lúc này, hai mắt của tồn tại nhỏ bé mà đáng thương kia cực kỳ kiên định, trên người bỗng nhiên bộc phát ra một lực phòng ngự có thể tịch quyển ngập trời!

- Huyền Vũ hộ thân!

Trong miệng Tần Phàm trầm thấp nói ra bốn chữ. Tiếng nói vừa rơi xuống, sau đó liền thấy một hư ảnh Huyền Vũ khổng lồ, kết kết thật thật chắn ở phía trên hắn. Lấy một loại tư thái vô cùng chắc chắn đi ngăn cản Thâm Uyên ma trảo từ trên trời giáng xuống kia.

Một chiêu Ma chủng kỹ này là đến từ Huyền Vũ ma chủng, ban đầu lúc độ Bán Thần kiếp hắn cũng từng sử dụng qua chiêu này đi ngăn cản đạo bảo kiếm lôi kiếp cuối cùng. Mà trải qua cảm ngộ cùng tăng lên lâu như vậy, hắn thi triển ra lần nữa, uy lực lại càng cường đại không biết bao nhiêu lần.

Quan trọng hơn là hôm nay hắn có Long Thần nguyên giới truyền thừa, nguyên giới chi lực có thể nói cơ hồ thao thao bất tuyệt, có thể không ngừng cung cấp dùng cho nguyên giới phòng ngự, cho nên hắn mới dám dùng phương thức này ngăn cản một chiêu Bán Thần kỹ kia.

Oanh!

Rốt cục, ma trảo khổng lồ kia hung hăng rơi xuống, trực tiếp đánh lên phía trên Huyền Vũ phòng ngự hộ thân, phát ra một tiếng vang chấn động toàn bộ bí cảnh. Cả vùng đất cũng kịch liệt lay động, không ngừng mà hạ xuống sụp đổ.

Bất quá mặc dù hoàn cảnh chung quanh đã bị phá hư rất nhiều, nhưng một cái chớp mắt khi ma trảo cùng Huyền Vũ hộ thân kia tiếp xúc, người sau dĩ nhiên là bất khả tư nghị ngạnh sanh ngăn cản được một kích kia!

Lực lượng mênh mông mãnh liệt trong ma trảo kia không ngừng đánh sâu vào, nhưng thủy chung không cách nào đánh tan hoàn toàn phòng ngự.

- Làm sao có thể!

Ở bên kia, lúc này sắc mặt Hoàng Động trở nên khó coi dữ tợn, căn bản không tin tưởng vào kết quả như vậy.

Này chính là công kích mạnh nhất của hắn, ngày đó vì tu luyện thành công mà làm cho linh hồn, thân thể của mình bị hao tổn, đưa đến ở trước mắt bao người trong Hoàng Nham thành bại trong tay Tần Phàm lúc ấy chẳng qua là Nhị kiếp Bán Thần. Hôm nay lại còn không có cách nào giết chết Tần Phàm, nội tâm của hắn trong khoảng thời gian ngắn căn bản không cách nào tiếp nhận được.

- Chết cho ta!

Nhưng ngay sau đó hắn điên cuồng thúc dục tất cả nguyên giới chi lực toàn thân còn dư lại, mãnh liệt lao ra, bằng lực lượng cuối cùng thúc dục Thâm Uyên ma trảo khổng lồ, đánh sâu vào Huyền Vũ hộ thân của đối phương.

Oanh!

Một tiếng rung mạnh bỗng nhiên truyền đến, ở dưới hắn điên cuồng oanh kích như vậy, mai rùa khổng lồ nơi xa kia rốt cục hoàn toàn hỏng mất, sau đó ma trảo khổng lồ tàn nhẫn dẫm về phía bản thể của Tần Phàm, mặt đất cũng trào ra một cái hố to trăm trượng giống như Thâm uyên.

Rốt cục, hết thảy quy về yên tĩnh.

Tựa hồ hết thảy đã kết thúc.

- Hô…

Hoàng Động đang kiệt sức muốn nghĩ ngơi một chút, nhưng lại có một đạo nhân ảnh nhanh chóng từ trong hố bay lên, lấy một loại tư thái tuyệt thế vô thượng trong nháy mắt đi tới trước mặt của hắn.

Ở trong ánh mắt ngạc nhiên, không cam lòng, tuyệt vọng, không cách nào tin của người phía trước, một đấm hung hăng oanh kích ở trên ngực hắn.

- Đây mới thực sự là kết thúc.

Sau đó thanh âm lạnh lùng cuối cùng truyền vào trong tai của hắn.

Bên ngoài Sát Lục chi cảnh, trong sân rộng trung ương Mạc Lợi thành.

- A… mọi người mau nhìn, hồng quang của hai người Hoàng Động cùng Tần Phàm bắt đầu phát sinh biến hóa, đều không ngừng lóe lên!

- Không sai, hồng quang của hai người kia nhanh chóng lóe lên như vậy, nói rõ hai người đánh một trận sắp phân ra kết quả rồi.

- Rốt cục cũng có kết quả!

- Nhìn, là hồng quang của Hoàng Động bỗng nhiên sáng rồi, hồng quang của Tần Phàm lại ảm đạm xuống, ta xem nhất định là Hoàng Động thắng được!

- Không thể nào, Tần Phàm hắn thật là thua sao?

- Có cái gì không thể, một Tứ kiếp Bán Thần bại trong tay một ngũ kiếp Bán Thần đỉnh phong, đây không phải là rất bình thường sao? Nếu như là Tần Phàm giết chết Hoàng Động, đó mới gọi là không thể nào.

Lúc này, vô số ánh mắt nhìn chăm chú vào trên Thiên Tài Kim Bia, nhìn hồng quang ở thứ mười lăm biến hóa, lúc này mọi người đều nghị luận rối rít. Mà ở lúc hồng quang còn không có ổn định, không ít người cảm thấy trận đại chiến này chính là Hoàng Động thắng được.

Những người ủng hộ Tần Phàm kia lúc này cơ hồ đều là lộ ra vẻ tuyệt vọng, người bình thường là không cách nào hiểu được đám bọn họ nghĩ cái gì, những người này bởi vì không thể tự mình tham gia tuyển bạt thi đấu mà đem hi vọng ký thác vào trên người Tần Phàm, nhìn quang mang danh tự của Tần Phàm trở nên lờ mờ, kia chẳng khác gì là chính mình sắp sửa mất đi tư cách đi tiếp vậy.