Đan Vũ Càn Khôn

Chương 1278: Sở Vân Vũ (2)




May mắn ở bên trong cảm ứng của hắn, lúc này Kỷ Huyên Nhi vẫn là bình yên vô sự, hắn cũng không có lo lắng như vậy.

Mà chính bởi vì ngày mai có khả năng phải ly khai đông khu, cho nên hắn mới muốn ở trước khi rời đi kiếm một ít điểm tích lũy quang văn. Chủ yếu là hắn cũng muốn trước gặp hai gã cường giả khác trong đông khu. Chẳng qua hiện nay xem ra, hắn chỉ sợ là có chút ít thất vọng rồi.

Diện tích đông khu này thập phần to lớn, muốn gặp phải hai người cũng không quá dễ dàng. Hơn nữa cũng có khả năng là đối phương cố tình tránh đi, dù sao những ngày này Tần Phàm cũng có một ít uy danh rồi, đối phương chưa hẳn nhanh như vậy muốn cùng cường giả giai tầng như hắn đối chiến.

- Ồ?

Nhưng mà, cũng ngay thời điểm Tần Phàm vừa mới muốn bay xuống núi, bỗng nhiên hai mắt hắn ngưng tụ, vào lúc này, hắn phát hiện cách hắn cực xa, phía trên một ngọn núi khác xuất hiện một bóng người mơ hồ. Nhưng bởi vì quá mức xa xôi, trọn vẹn ở ngoài mười dặm, cho nên dù là dùng thị lực của Tần Phàm, cũng chỉ có thể mơ hồ chứng kiến bóng người, căn bản là nhận thức không ra khuôn mặt người này.

Bất quá tuy nhìn không ra đối phương là ai, nhưng Tần Phàm lại mơ hồ cảm giác được người này là một cường giả thực lực không kém, bởi vì thời điểm hắn nhìn đối phương, hắn tựa hồ cũng cảm giác được đối phương thấy được mình.

Hai ánh mắt cách xa nhau trọn vẹn mười dặm, lại vẫn có thể bảo trì không tan rã rơi vào trên người đối phương.

Lẫn nhau tầm đó đều cảm thấy thực lực đối phương.

Ông!

Sau đó hai người càng là đồng loạt bộc phát ra một cổ chiến ý cường đại, lẫn nhau tầm đó tựa hồ muốn bay thẳng Thương Khung, trực tiếp cách mười dặm xa đấu chí lẫn nhau.

- Ha ha, tốt, đạp phá thiết hài vô mịch xử, được đến không uổng phí công phu! Đã như vầy, chiến một trận lại có làm sao!

Vào lúc đó Tần Phàm ngửa mặt lên trời một tiếng cười to, sau đó trực tiếp ở trên đỉnh núi cao kia, dưới chân hung hăng đạp mạnh, cả thân ảnh đột ngột từ mặt đất bay lên.

Tốc độ của hắn nhanh chóng, trực tiếp hướng về đỉnh núi xa xa kia bay đi.

Đạo nhân ảnh này, tuy còn không thấy được người, nhưng Tần Phàm đoán chừng tám chín phần mười là Sở Vân Vũ hay Hồng Nguyên Hải, một trong ba cường giả xưng bá đông khu như mình rồi.

Còn đạo nhân ảnh trèo lên đỉnh núi kia, tựa hồ cũng là đang tìm kiếm đối thủ. Hắn nhìn thấy Tần Phàm hướng về mình bay tới, cũng không nói hai lời, cũng hướng về bên này cực tốc bay tới.

Hai đạo thân ảnh một trái một phải, ở dưới ánh trăng trong bầu trời đêm, giống như hai đạo cầu vồng.

Vù vù vù hô…

Đón gió phá vân, tốc độ đạt đến cực hạn.

Ở trên người của bọn hắn không ngừng tản mát ra trận trận chiến ý cùng khí thế, làm cho rừng cây phía dưới không ngừng rung động mãnh liệt, vô số lá rụng bị đánh rơi xuống vào lúc này bay tán loạn phiêu khởi, tràng cảnh hoa lệ đồ sộ không thôi.

Đến đây đi, chiến! Chiến! Chiến!

Lúc này Tần Phàm là hào khí đầy ngực, thấy đối phương cũng hướng về mình bay tới, lại lần nữa gia tốc. Có thể trước khi rời đi đông khu tái chiến một hồi, hắn cảm thấy cũng là thập phần không tệ.

Tới gần, thập phần tới gần!

Rốt cục hai người đã đến vị trí ước chừng cách xa nhau 300 trượng.

Vào lúc đó, ở dưới ánh trăng mông lung kia, Tần Phàm đã bắt đầu mơ hồ thấy rõ dung mạo của đối phương. Hắn nhìn người nọ là một người dùng kiếm, mặc một thân áo lam, sắc mặt lạnh lùng, ở trên người hắn có một cổ kiếm khí cùng sát khí lạnh như băng ngập trời.

Tuy còn cách cực xa, nhưng Tần Phàm đã có thể nghe thấy được huyết tinh chi khí nhàn nhạt trên người đối phương, có thể biết người này nhất định là một kẻ cuồng sát, hơn nữa lây dính không dưới 300 nhân mạng. 

 

Người như vậy, toàn bộ đông khu không có mấy cái.

- Sở Vân Vũ!

Lại gần một tí, Tần Phàm rốt cục nhận ra đối phương, người nọ đúng là nam tử áo lam mà lúc trước hắn ở trước Thiên Tài Kim Bia lưu ý qua, là một cường giả sử dụng kiếm như Mộ Thanh Thanh.

Lúc trước thời điểm kim bia khảo thí, Tần Phàm là tận mắt nhìn thấy người này lưu danh trên Kim Bia. Hắn cũng từ trong miệng nam tử đen gầy biết được, người này cùng Hoàng Động, Hồng Nguyên Hải đều thuộc về bá chủ cấp cường giả của đông khu.

Thực lực tuyệt đối là không thấp.

Đánh giá của Tần Phàm đối với đối phương cũng khá cao.

Đúng là đối thủ mà những ngày này hắn vẫn muốn tìm kiếm.

Mà thị lực của Sở Vân Vũ kia cũng không có cường như Tần Phàm, hắn là thẳng đến lúc hai người cách xa nhau còn lại hai trăm trượng mới nhận ra được Tần Phàm, sau đó hai mắt hắn có chút ngưng tụ, có chút ngoài ý muốn, nhưng chiến ý trên người không lùi phản tăng.

Hắn cũng nhận ra Tần Phàm!

Hai người đều là không hẹn mà cùng đột nhiên gia tốc một lần nữa, sau đó thời điểm đến cách xa nhau ước chừng 100 trượng, ăn ý ổn định thân thể, đều lơ lửng ở giữa không trung, xa xa nhìn đối phương.

- Ngươi là Tần Phàm, ta nhận ra ngươi.

Sau khi ổn định thân thể, ánh mắt của Sở Vân Vũ giống như là hai thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ, sắc bén bắn về phía Tần Phàm, sau đó trong miệng của hắn có một loại thanh âm lạnh như băng như sắt nói ra.

Ban đầu lúc ở Thiên Tài Kim Bia khảo thí, Tần Phàm chính là người trước hắn mấy cái, bọn hắn có thể nhớ kỹ đối phương cũng rất bình thường. 

- Sở Vân Vũ, ta cũng nhận ra ngươi, chúng ta rốt cục gặp mặt.

Đối mặt ánh mắt vô cùng lợi hại kia, Tần Phàm lại bình tĩnh như thường, sau đó cười nhạt một tiếng nói ra.

- Đối thủ khó cầu, Hồng Nguyên Hải kia đã bị ta giết chết, trong đông khu này đã không có người có thể làm đối thủ của ta rồi. Ngươi tuy là Tứ kiếp Bán Thần, bất quá lúc trước ở Thiên Tài Kim Bia ta biết thực lực của ngươi không tệ.

Lúc này Sở Vân Vũ kia lại tiếp tục nói

- Không thể tưởng được ngươi đối với Tứ kiếp Bán Thần như ta lại có đánh giá cao như vậy.

Tần Phàm không khỏi hơi có chút ngoài ý muốn, hắn không thể tưởng được đối phương vậy mà có thể thấy rõ thực lực của hắn như vậy.

- Đây là trực giác của một kiếm khách.

Sở Vân Vũ còn nói thêm:

- Ta muốn biết, có phải Hoàng Động cũng chết ở trên tay ngươi rồi hay không.

- Trực giác của ngươi rất chuẩn, Hoàng Động hoàn toàn chính xác là chết ở trên tay của ta. Ngươi giết Hồng Nguyên Hải, ta giết Hoàng Động, xem ra trong đông khu này có lẽ hai người chúng ta là mạnh nhất rồi.

Nghe vậy, đã đến lúc này, Tần Phàm cũng không kiêng kị nói.

Ở trước mặt đối thủ, hắn dứt khoát thừa nhận thực lực của mình.

- Ngay cả Hồng Nguyên Hải cũng không có để cho ta dùng đem hết toàn lực, bất quá ngươi có lẽ có được thực lực như vậy, ta cũng hi vọng ngươi có được thực lực như vậy.

Hai mắt Sở Vân Vũ kia gắt gao nhìn Tần Phàm, chiến ý xé trời.

- Hoàng Động cũng không có để cho ta sử dụng toàn lực, bất quá ta cũng hi vọng ngươi có thể làm cho ta lấy ra tất cả thực lực của mình.

Tần Phàm tới bốn mắt nhìn nhau, không hề nhượng bộ chút nào, trong miệng thì hào khí nói ra.