Đan Vũ Càn Khôn

Chương 359: Hỏa Vân đao báo hỏng (1)




Hơn nữa hắn một mực đi theo đằng sau Tần Tinh Hà cùng Hướng Vũ, bọn hắn còn chưa nói ra quá nhiều tin tức quan hệ tới mình, Lữ Khanh liền phát hiện mình rồi.

Cho nên, lúc này bọn người Lữ Khanh cũng không biết hắn có thể phi hành!

Vừa rồi một đao kia hắn chỉ là phân tán lực chú ý của mọi người, kì thực là muốn nhân cơ hội đem thân ảnh ẩn vào trong sương mù dày đặc, lại lợi dụng Chu Tước chi dực phi qua Long Hài Cốc! Hiện tại thời cơ hắn nắm giữ vừa đúng lúc!

Ngoại trừ Lữ Khanh cùng Thường Huyễn, những người khác căn bản không kịp công kích được hắn! Vừa bay lên, kình khí bao vây lấy toàn thân Tần Phàm, Thường Huyễn đã nói qua không ra tay rồi, sau đó hắn chỉ cần tiếp được Lữ Khanh công kích, hắn liền có thể cả người ẩn trong sương mù! Ngay tại tối nay, trực tiếp phi qua Long Hài Cốc!

- Lữ Khanh sư huynh nhanh ngăn hắn lại, hắn biết vũ kỹ phi hành!

Trông thấy sau lưng Tần Phàm phun ra hai vầng sáng màu đỏ thắm, Tần Tinh Hà cùng Hướng Vũ đã từng thấy qua Chu Tước chi dực của Tần Phàm, lập tức liền kêu ra tiếng.

Trước đó lần thứ nhất bọn hắn là để cho Tần Phàm phi hành đào tẩu!

Hôm nay trông thấy Tần thi triển Phàm lần nữa, tự nhiên là không khỏi kinh hãi, âm thầm hối hận mới vừa rồi không có sớm chút nói cho hai người Lữ Khanh, Thường Huyễn biết, Tần Phàm có được năng lực phi hành! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Bất quá vừa rồi bọn hắn cũng không có cơ hội nói! Hơn nữa bởi vì sợ Lữ Khanh cùng Thường Huyễn không đáp ứng thỉnh cầu chặn đường Tần Phàm của bọn hắn, nên bọn hắn vốn cũng không dám đem Tần Phàm nói được quá lợi hại.

Mà một bên kia, Lữ Khanh trông thấy Tần Phàm đột nhiên bay lên trời, cũng thầm giật mình, không thể tưởng được Tần Phàm không chỉ có được thực lực Linh Vũ sư, còn có vũ kỹ phi hành cực kỳ thần bí!

Cái này cùng lúc trước Tần Tinh Hà nói về thực lực Tần Phàm là kém khá xa!

- Đừng rời đi nhanh như vậy!

Bất quá vào lúc này Lữ Khanh cũng không thể để Tần Phàm nhẹ nhàng rời đi như vậy, nếu không lúc này mặt mũi của Tân Nhân lan tiệt đội bọn hắn sẽ mất hết. Lập tức hắn rất nhanh phản ứng đi qua, dưới chân đạp mạnh trên mặt đất, cả người cao cao nhảy lên.

Lữ Khanh nhảy lên này, độ cao thậm chí muốn vượt qua độ cao Tần Phàm bay lên, sau đó trong tay của hắn bỗng nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, trường kiếm run lên, ở trong hư không vũ ra một đạo kiếm quang phiêu dật hùng vĩ.

Hoắc!

Lập tức, kiếm khí kia như là cửu khúc Trường Hà, lập tức tạo thành băng khí thực chất, cơ hồ ngưng kết toàn bộ không khí, cuối cùng cuồn cuộn hàm thao, hóa thành hai đầu Băng Long chém tới Tần Phàm.

Băng Long này ẩn chứa khí lực cực kỳ cường hoành, ở bên trong cự ly ngắn, không ngừng tạo ra thanh âm trầm thấp khí bạo, hơn nữa hai Băng Long này giao nhau một trái một phải công kích đến Tần Phàm, phong sát tất cả đường lui của hắn.

Những nơi kiếm quang đi qua, sương mù màu trắng nồng hậu dày đặc hết thảy lui tán, hàn quang lạnh lùng kia càng giống như là đột nhiên xé toang bầu trời đêm, đem trời đêm bởi vì sương mù che chắn kia trở nên rõ ràng.

Kiếm quang này cực nhanh, cơ hồ thời điểm Tần Phàm bay lên chưa đủ 10m liền đã trảm đến trước mặt của hắn!

- Lữ Khanh sư huynh mạnh như vậy!

Vốn mọi người còn khiếp sợ vì ở sau lưng Tần Phàm đột nhiên xuất hiện một đôi cánh, nhưng lúc nay lại hoàn toàn bị một kiếm này của Lữ Khanh hấp dẫn. Bọn hắn cơ hồ có thể tưởng tượng, Tần Phàm ở dưới một kích này nhất định là mọc cánh khó bay rồi!

- Tiểu Khanh Tử này không âm thanh không lên tiếng đã luyện một chiêu Băng Long song tuyệt này tới cảnh giới kia rồi.

Ngay cả Thường Huyễn vào lúc này cũng không khỏi âm thầm khiếp sợ, hắn và Lữ Khanh giao tình không phải là nông cạn, bất quá là một thời gian ngắn không có tỷ thí, nhưng thực lực của hắn lại tăng lên không ít.

- Lúc này đây Tần Phàm hắn là đi không xong rồi!

Lúc này Tần Tinh Hà cùng Hướng Vũ cũng không khỏi được trong nội tâm âm thầm hưng phấn, biết rõ Lữ Khanh vừa ra tay, Tần Phàm nhất định là không cách nào đào tẩu nữa!

- Tốt nhất là Lữ Khanh không nghĩ qua lỡ tay, chém giết Tần Phàm kia đi!

Trên mặt Tần Tinh Hà càng là xuất hiện vẻ âm tàn, hắn oán hận đối với Tần Phàm đã đến tình trạng sâu đậm.

- Lữ Khanh này quả nhiên lợi hại.

Vào lúc này hai mắt Tần Phàm cũng không khỏi ngưng tụ, lập tức huyền phù ở giữa không trung, không dám lại tiếp tục bay lên.

Một mặt là bởi vì hai Băng Long này đã hoàn toàn phong tỏa lộ tuyến phi hành, một mặt khác là tiếp tục hướng trên sẽ phân tán bộ phận kình khí trong cơ thể hắn, làm cho công kích cùng phòng ngự của hắn giảm xuống.

- Không được! Hai Băng Long này ẩn chứa khí lực quá mạnh mẽ, hơn nữa băng khí kia cực kỳ rét lạnh, nếu như đánh trúng vào, ta nói không chừng sẽ đóng băng cả người!

Theo Băng Long kia càng ngày càng tới gần, Tần Phàm cảm giác được khí tức lạnh như băng, còn có tinh thần ý chí cường hoành phô thiên cái địa mà đến, âm thầm cắn răng một cái, buông tha cho cách nghĩ ngạnh kháng một kích sau đó chạy trốn.

- Chỉ có thể đánh cược một lần rồi!

Cảm giác được không thể phòng ngự ở nguy cấp trước mắt này, lập tức hai tay của hắn cầm Hỏa Vân đao, chăm chú nắm chặt, khí lực toàn thân nhanh chóng hội tụ, sau đó dốc sức chém ra một đao!

Đây là một đao mạnh nhất sau khi Tần Phàm nghỉ ngơi một thời gian chém ra!

- Bá Vương đao!

Lưỡi đao chấn động, từng vòng khí tức vô cùng nóng rực tản mát đi ra, trong hư không, một hỏa diễm cự đao đốt cháy bầu trời đêm, hướng về hai Băng Long cực lớn giao hội kia chém tới!

- Ồ?

Mà vào lúc này, Lữ Khanh cũng không nghĩ ra Tần Phàm ở dưới tình huống như vậy lại vẫn có thể ra sức phản kháng, còn dám cùng mình chính diện đón đánh, không khỏi nao nao, lập tức sắc mặt trầm xuống!

Ngay sau đó, hai Băng Long trên bầu trời kia vào lúc này ở dưới khống chế của hắn, một cái giao nhau lập tức dung hợp trở thành một đầu, biến thành một cổ kình khí băng hàn càng cường đại hơn, làm như muốn đông lại bầu trời đêm!

Bóng mờ cực lớn xen lẫn gió lạnh từ trên trời giáng xuống, cự đao hỏa diễm từ thấp tới cao, cuối cùng nặng nề oanh kích lên Băng Long!

Băng cùng hỏa lập tức giao hòa!

Ở trong chốc lát, chỗ băng hỏa giao đụng kia, không gian tựa hồ vào lúc này cũng đọng lại !

Khi đó Băng Long này tựa hồ là đột nhiên mở Long khẩu cực lớn ra, một ngụm nuốt hết ngọn lửa cự đao kia! Sau đó đem hỏa diễm cự đao đông lại như băng ở trong bụng!

Oanh!

Băng hỏa giúp nhau ăn mòn, giúp nhau nuốt hết, trong nháy mắt tiếp theo, kình khí hỏa diễm kia cuối cùng bạo phát ra, nhiệt lượng của hỏa diễm cự đao chậm rãi biến mất, nhưng trước đó kình khí hỏa diễm cũng đem toàn bộ đầu Băng Long kia nổ tung lên, hóa thành vô số mảnh vỡ bay bốn phía!

Một đao kia của Tần Phàm vậy mà cùng một kiếm liều mạng này của Lữ Khanh lực lượng ngang nhau, cuối cùng băng hỏa đều biến thành hư vô!