Đan Vũ Càn Khôn

Chương 393: Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ (1)




Tần Phàm ở thời điểm hư ảnh kia bay vụt đi ra cũng không có động, chỉ là ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, sau đó ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua mấy đại cao thủ tầm đó, yên lặng theo dõi kỳ biến.

- Tiểu Phàm, Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này tựa hồ lộ ra thập phần thô bạo, hơn nữa thực lực cũng rất cường đại, cực kỳ khó đối phó, bất quá nó thủ ở đỉnh núi này, đoán chừng là phải giết chết nó mới có thể tiến nhập bên trong ngọn núi kia tìm kiếm vũ khí Viễn Cổ.

Lúc này Tần Li ở bên cạnh Tần Phàm mở miệng nhẹ nói.

- Chúng ta không cần phải gấp gáp, chúng ta chỉ có hai người, tiểu nhân vật mà thôi, coi như là muốn chém giết Thủ Hộ Thú cũng không tới phiên chúng ta ra tay, chúng ta trước nhìn xem là được.

Tần Phàm nhìn trên đỉnh ngọn núi kia, trận trận đám mây hỏa hồng sắc lăn lộn, hắn chỉ là hạ giọng nói ra.

Quả nhiên một lát sau, thấy Thủ Hộ Thú kia thật lâu không có từ trong núi đi ra, mấy Minh chủ cũng bắt đầu có chút động tĩnh rồi.

- Viên Cảnh Thiên, có dám cùng Nhiếp Bá ta chung một chỗ đi vào chém giết Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ kia không?

Thanh âm nóng hổi của Đại Chấn minh Minh chủ Nhiếp Bá kia vang vọng trong toàn trường, to lớn mà khí phách vô song, để cho trong lòng mọi người không khỏi bay lên một loại áp lực vô hình.

- Có gì không dám.

Rất nhanh, thanh âm trầm thấp vững vàng của Đại Ly minh Minh chủ Viên Cảnh Thiên kia cũng án lấy vang lên, làm như đất bằng nổ vang một tiếng sấm rền, đồng dạng là uy thế mười phần.

Sau đó, hai người phân biệt được xưng là công kích mạnh nhất cùng phòng ngự mạnh nhất trong Chân Vũ Thánh địa kia nhìn nhau, tất cả đều tự đạp mạnh trên mặt đất, dùng tốc độ cực nhanh phóng về trên đỉnh núi kia.

- Công kích mạnh nhất cùng phòng ngự mạnh nhất vậy mà đều đồng loạt ra tay rồi.

- Bọn họ ở đây coi như là hai người mạnh nhất rồi, dù là Tiêu Biệt Ly được xưng tốc độ nhanh nhất cùng bọn họ so sánh vẫn là chênh lệch đi một tí, hai người bọn họ không ra tay thì ai ra tay? Chẳng lẽ hai người chúng ta đi sao?

- Hắc hắc, hai người chúng ta bất quá là đến xem náo nhiệt, thuận tiện nhìn xem có khả năng một phần vạn dẫm nhằm vận khí cứt chó hay không, những sự tình đấu tranh anh dũng này đương nhiên là cùng chúng ta không quan hệ gì.

- Hai người Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên này được xưng là người tiếp cận cảnh giới Võ Tôn nhất, hơn nữa đều có vũ kỹ am hiểu, hai người bọn họ liên thủ, các ngươi đoán phải bao lâu mới có thể giết chết Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này?

- Vừa rồi ta đến miệng ngọn núi cảm thụ thoáng một phát, Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này ít nhất cũng có thực lực Lục cấp yêu thú đẳng cấp cao, thậm chí có thể sánh ngang Thất cấp yêu thú!

- Hơn nữa cái này chính là Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ từ thời Viễn Cổ còn sót lại, tất nhiên có một ít bản lĩnh đặc thù, chỉ sợ cho dù là hai người Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên cũng phải tốn hao không ít khí lực.

- Hắc hắc, không cần để ý tới, đến lúc đó chém giết xong Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ này, chúng ta lập tức xông vào, dù sao tất cả mọi người đã có ước định, ai lấy được vũ khí trước thì quy người đó.

- Ngươi đừng có nằm mộng! Tuy nói là nói như vậy, nhưng mà ngươi không có thực lực kia, chỉ sợ còn không có tới gần vũ khí Viễn Cổ kia, trước hết đã bị người đánh chết!

Sau khi Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên tiến vào ngọn núi kia, trận trận thanh âm nghị luận ở giữa sân vang lên, trong nội tâm rất nhiều người cũng đều có mục đích riêng phải đạt được, đối với vũ khí Viễn Cổ đồn đãi uy lực rất mạnh kia, mỗi người cũng nhịn không được có một ít tham niệm.

Chỉ là có chút người có thể lý trí mà đè những tham niệm này xuống, nhưng có ít người trong con ngươi lại thoáng hiện vẻ điên cuồng.

Oanh!

Ngay sau khi Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên tiến vào sơn thể không lâu, bên trong ngọn núi kia bỗng nhiên vang lên một thanh âm cực lớn đinh tai nhức óc, sau đó liền thấy khói đen nồng đậm từ trên ngọn núi kia dâng lên.

Sau một khắc, trận trận chấn động thật lớn cũng nối tiếp nhau mà truyền đến, tựa hồ sơn thể cất dấu Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ muốn cả tòa núi nổ tung lên vậy, không ngừng có núi đá vỡ vụn từ trên đỉnh ngọn núi lăn xuống phía dưới, tựa hồ chiến đấu phát sinh ở trong sơn thể kia lộ ra vạn phần kịch liệt.

Thấy tình cảnh đó, vào lúc này Tần Phàm cũng không khỏi nhíu mày, Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ kia từ thời xa xưa sống đến bây giờ, đi qua mấy ngàn vạn năm, dựa theo đạo lý thì thực lực sẽ giảm bớt không ít, nhưng không thể tưởng được còn khó có thể đối phó như thế.

Oanh!

Nhưng vào lúc này, lần nữa truyền đến một hồi chấn động cực lớn, lập tức ngọn núi kia cơ hồ là hơn phân nửa sơn thể cũng bắt đầu văng tung tóe, núi đá cực lớn ở trên ngọn núi như là mãnh thú lăn mình mà xuống.

Mà ở dưới chân núi, có một ít người có cách nghĩ dựa vào núi càng gần, thời điểm kiếm tiện nghi sẽ càng nhanh, vào lúc này lại đầu tiên bị những tảng đá lớn kia nện đến cơ hồ đầu sưng máu chảy, một ít người thực lực cao cường cũng đều lộ ra chật vật không thôi.

Vù vù

Kế tiếp, hai đạo nhân ảnh trên ngọn núi kia vào lúc này gào thét mà ra, hai người chia chính là Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên!

Lúc này trên người hai người kia đều lộ ra đầu tóc đầy bụi, chật vật không chịu nổi, Đại Chấn Minh chủ Nhiếp Bá kia vốn là vô cùng uy phong, lúc này trên người ngay cả đại hồng bào cũng bị hỏa thiêu mấy chỗ!

Hai người này thoạt nhìn là bị Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ đuổi giết trốn ra ngoài rồi!

Toàn trường vào lúc này trông thấy một màn kia cũng không khỏi giật mình mấy cái, bọn hắn không thể tưởng được hai người được coi là công kích mạnh nhất cùng phòng ngự mạnh nhất, vậy mà đều bị Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ kia đuổi đến chật vật chạy thục mạng như vậy!

Cái kia còn có ai có thể đối phó được Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ này?

Rống…

Quả nhiên, một lát sau, một hư ảnh hỏa hồng sắc cực lớn cũng nhanh chóng từ trên đỉnh núi vọt ra, một đường đuổi theo truy sát hai người Nhiếp Bá cùng Viên Cảnh Thiên!

Cái hư ảnh cực lớn kia trong miệng phát ra tiếng kêu cực lớn, toàn thân mang theo Liệt Hỏa hừng hực, thân hình cực kỳ khổng lồ, cao khoảng chừng hơn 20m, thoạt nhìn như một tòa núi nhỏ di động, áp lực cực kỳ!

- Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ này là Hỏa Thú! Nói cách khác lúc này đây vũ khí Viễn Cổ này rất có thể là vũ khí hỏa thuộc tính! Ta chủ tu Hỏa nguyên khí, vừa vặn cùng ta xứng đôi!

Hai mắt của Tần Phàm không khỏi có chút ngưng tụ, kinh hỉ nói ra.

Bất quá trước mắt vẫn là phải giải quyết Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ này đã!

Tần Phàm nhìn về phía Thủ Hộ Thú của vũ khí Viễn Cổ kia, chỉ thấy hai mắt của Thủ Hộ Thú đỏ bừng, mà toàn thân đều là hỏa diễm màu vàng nhạt tiếp cận màu trắng, bốn cái cự trảo cường tráng hữu lực đạp trên hỏa diễm lại là màu đen! Trên đầu có một cái sừng thật dài, hiện ra vầng sáng màu xanh!