Đánh Cắp Nhân Duyên

Chương 9: 9: Làm Bố Cũng Có Thể Kể Chuyện Cổ Tích





"Cô là ai vậy?" Người đàn ông trầm giọng, giống như thần chết muốn đưa Đường Tố Nhiên xuống địa ngục.

Có lẽ anh ta đã hiểu lầm cô là kẻ xấu nào đó đang dụ dỗ Cố Minh Triết.
Nỗi oan này trời xanh có thấu không.

Rõ ràng cô mới là người cứu con trai anh ta.
Đường Tố Nhiên ho một tiếng rồi mới cất giọng, để tránh Cố Nam Thành nhận ra mình: "Tôi là người đánh tên bắt cóc thằng bé trưa nay.

Cậu nhóc gọi điện để cảm ơn."
Cố Nam Thành hơi trầm tư: "Thì ra là cô.

Thứ lỗi cho tôi không phải, cũng xin được cảm ơn cô."
"Không sao không sao.

Nếu như là người khác cũng sẽ làm như vậy mà.

Ai cũng có con cái, tôi đánh hắn ta cũng là để bảo vệ sự an toàn của những đứa trẻ khác mà thôi."
"Cô nói phải." Cố Nam Thành bật cười, giọng cười rất ấm khiến cho Đường Tố Nhiên ngạc nhiên.

Cô chưa thấy anh cười bao giờ thì phải.
Cô còn đang suy nghĩ thì anh đã tiếp lời: "Thằng bé hình như rất thích cô thì phải."
"Không đâu." Đường Tố Nhiên vội phản bác.

"Là do anh chị không quan tâm nó quá đấy.

Thằng bé chỉ muốn nghe truyện cổ tích thôi mà.


Tôi nghĩ anh bận rộn, nhưng cũng phải dành thời gian cho đứa trẻ chứ."
"Cái cô vừa kể, nàng Lọ Lem ngủ trên xó bếp là truyện cổ tích à?"
Đường Tố Nhiên đen mặt: "Đừng nói...!đừng nói anh chưa bao giờ nghe chuyện cổ tích đấy nhé.

Khoan...!khoan đã.

Hóa ra nãy giờ anh nghe kể chuyện chứ không phải Tiểu Triết nghe hả?"
Cô vừa kể chuyện cho ác quỷ Hàng Châu nghe, tin tức này rất đáng sợ đó.
Cố Nam Thành không thấy sự bất đắc dĩ của Đường Tố Nhiên, anh rất thản nhiên gật đầu: "Đúng vậy.

Tiểu Triết nghe một nửa là ngủ rồi.

Có khi do cô kể chán quá."
"Truyện cổ tích là câu chuyện kể để dỗ đứa trẻ ngủ mà." Cô xù lông lên.
"Thật vậy hả?"
"???" Chẳng lẽ tôi lừa anh.

Đường Tố Nhiên nhìn vào màn hình điện thoại, tức đến nỗi muốn chọc mấy cái lỗ.

"Tôi thật không ngờ anh mà cũng không biết truyện cổ tích là gì đấy."
"Từ nhỏ không được nghe kể." Cố Nam Thành không hề che giấu khuyết điểm của mình.
Đường Tố Nhiên không muốn dài dòng với người đàn ông này, muốn cúp máy.

Nhưng anh lại lên tiếng trước: "Cô cũng rất yêu quý thằng bé nhỉ.

Mẹ của Tiểu Triết không thích thằng bé lắm.

Tôi nhờ vả điều này có thể hơi quá đáng, không biết cô có thể kể chuyện cổ tích cho thằng bé nghe mấy ngày được không?"
Đường Tố Nhiên nghe thấy mẹ của Cố Minh Triết không thích cậu bé thì hơi thổn thức.

Trên đời này lại có người không thích đứa con cho mình sinh ra sao? Nhưng cô là người ngoài, làm gì có quyền phán xét gia đình họ chứ.
Đường Tố Nhiên nghĩ nghĩ một hồi, rồi cười rộ: "Thật ra anh cũng có thể kể chuyện cho Tiểu Triết đấy."
"Tôi...?" Giọng Cố Nam Thành hơi máy móc.

"Tôi không biết kể." Kêu anh lấy súng bắn nhau thì được.
"Không có ai vừa sinh ra đã biết đâu.

Tôi sẽ gửi mail cho anh một số video kể chuyện mẫu, rồi gửi anh danh sách một số cuốn truyện, anh đi tìm về học thuộc là kể được cho thằng nhóc rồi."
"Việc này..."
"Tiểu Triết sẽ thích bố nó kể chuyện hơn là tôi đó."
Đường Tố Nhiên mất mười phút để thuyết phục Cố Nam Thành thử kể chuyện cho con trai nghe, cuối cùng, anh nói sẽ thử.

Cô ôm gối cười khúc khích, cực kỳ thỏa mãn.

Nhớ đến khuôn mặt lạnh của Cố Nam Thành khi kể chuyện cổ tích...!Thật là quá hay.

Ba ngày sau đã đến cuộc hẹn với bác sĩ Phó Thịnh Nam.

Đường Tố Nhiên dậy từ sớm để đến bệnh viện cùng Trần Ngọc Mai.
Bác sĩ Phó nhìn Trần Ngọc Mai, nhắc nhở: "Giao bạn cô cho tôi là được rồi.

Bên ngoài tôi đã để bảng tránh làm phiền.

Trong lúc trị liệu cần cực kỳ yên tĩnh, cô đừng cho ai vào kẻo gây hại đến cô Đường."
Trần Ngọc Mai hơi trầm tư rồi đáp: "Anh yên tâm đi."
"Cô sẵn sàng chưa?" Đóng cửa xong xuôi, Phó Thịnh Nam mới hỏi Đường Tố Nhiên.

"Có những kí ức sẽ càng đau đớn khi cô lây lại nó.

Dù gì cũng qua nhiều năm rồi, cô cũng không cần..."
"Tôi muốn lấy lại nó." Đường Tố Nhiên đáp quả quyết.

Bất chấp kí ức đó đáng sợ thế nào, cô cũng phải lấy lại.
"Vậy được rồi." Phó Thịnh Nam cho một cái gật đầu cổ vũ.

"Cô ngồi xuống ghế đi, thả lỏng người, đừng nghĩ gì cả."
Anh tắt bớt đèn trong phòng đi, để ánh sáng dìu dịu bao trùm lấy hai người.

Tai Đường Tố Nhiên nghe ba tiếng chuông lanh lảnh.
Phó Thịnh Nam cúi đầu xuống, dịu dàng nói thì thầm, như muốn mở cánh cửa kí ức trong cô.
"Năm nay cô đang mười tám tuổi.

Tối hôm ấy cô đang đi thực nghiệm khoa học về...!Cô thấy gì?"
Mày Đường Tố Nhiên nhíu lại.

Cô thấy gì?
Bóng đêm bao trùm, nuốt chửng lấy cô.

Đường Tố Nhiên không ngừng chạy trốn, không ngừng kháng cự.


Ai cứu rỗi cô, ai có mang cô khỏi nơi này.
"Anh làm sao vậy? Anh gì ơi?"
Cô đã gặp ai?
"Anh chờ một chút, để tôi gọi xe cứu thương."
Cô đang ôm ai? Tại sao trông anh ta lại đau đớn như vậy.

Đây là đâu?
"Anh làm gì? Buông tôi ra.

Anh muốn bao nhiêu tiền tôi đưa cho anh.

Xin anh.

Tôi sắp kết hôn rồi, chồng tôi đang đợi tôi ở nhà, xin anh.".

Đam Mỹ H Văn
Là ai? Anh ta đang làm gì?
"Bác sĩ Phó.

Bác sĩ Phó.

Nguy rồi." Bỗng tiếng nói của Trần Ngọc Mai xé rách kí ức của Đường Tố Nhiên.

Cô mở bừng mắt, nôn ra một ngụm máu..