Đào Hôn Em Đừng Hòng

Chương 11: Hiểu Lầm Được Hoá Giải






“Tôi cho cô đi lên sao?” Nói xong liền hùng hổ đi về phía Bạch Giai Kỳ, vừa rồi khi cô quay người anh phát hiện chân cô đang chảy máu.

Đã thế người này còn cậy mạnh mà không đi rửa vết thương đi.
Bạch Giai Kỳ nghe thấy tiếng bước chân chưa kịp định thần thì cả người đã bị nhấc bổng lên cao, theo sát đỏ là gương mặt âm trầm của người đàn ông.
“Anh…”
“Anh cái gì mà anh.

Tôi không muốn bị người chỉ trích có một người vợ tàn tật nên cô chăm sóc bản thân cô thật tốt đi.” Hình ảnh thảm thương nhưng trong mắt của Sở Hạo Vũ lại chỉ có một mảnh lạnh lùng đến đáng sợ.
Bạch Giai Kỳ ngước mắt nhìn anh, hai mắt đẫm nước, cô khổ sở, anh luôn quát mắng cô.

Vậy mà cô lại có thể vì đôi lúc anh quan tâm mà nảy sinh tình cảm với anh.

Cô cực kì khinh thường bản thân mình.

Hóa ra bản thân mình là một ngu ngốc như vậy.

Đặc biệt những hình ảnh vừa nãy như một đòn cảnh tỉnh nói cho cô biết trái tim mình nếu trao ra sẽ chỉ như chiếc bánh bị vứt vào thùng rác.
Sở Hạo Vũ mở cửa phòng đặt cô ngồi lên, nắm lấy chân của cô quan sát.

Sau đó đứng dậy đi về phía chiếc bàn gần ban công, hòm thuốc bắt đầu từ hôm anh bị thương vẫn chưa được trả về nơi sản xuất.
Anh dùng bông thấm ít cồn rửa sạch vết thương cho cô.

Nhưng vừa mới chạm vào cô đã giật lại, anh vội nắm chặt.

Cảm giác mềm mại truyền đến là anh có chút không biết làm sao, giờ phút này anh mới thực sự cảm nhận được cô nhỏ hơn anh rất rất nhiều lần.
Bàn chân nhỏ trắng noãn chỉ bằng nửa bàn tay anh, gót chân điểm xuyến vết máu đỏ càng làm nổi bật lên vẻ xinh đẹp.

Cố nén cảm xúc muốn hôn lên chân cô mà xử lý vết thương.
“Đau lắm sao?” Dán băng gạc xong, anh ngẩng đầu lên nói, đập vào mắt chính là hai mắt hồng hồng, nước mắt im lặng rơi xuống của cô.

Sở Hạo Vũ dùng tay nhẹ nhàng lắm nước mắt cho cô.
Bạch Giai Kỳ gật đầu “Đau ạ!”
“Anh thổi thổi, sẽ không đau nữa!” Lần đầu anh cảm thấy bản thân ấu trĩ như vậy.

Mặc dù như anh anh vẫn cúi người nhẹ nhàng thôi.
Hơi thở ấm nóng của anh phả vào gót chân cô, bỗng nhiên Bạch Giai Kỳ cảm thấy có thứ gì đó mềm mại ẩm ướt chạm vào chân mình.

Cô nhìn xuống, bản thân liền ngơ ngác anh… anh đang hôn lên chân cô.
“Đừng… bẩn… bẩn lắm!” Bạch Giai Kỳ muốn rụt chân lại nhưng không kịp rồi.“Em đừng khóc! Ngoan ngoãn được không?” Nhẹ nhàng, từ tốn làm người nghe có cảm giác được xoa dịu.
“Tôi ngoan ngoãn, anh liền...”
Chưa kịp để cô nói hết câu anh đã chặn lại “Chỉ cần ngoan, ngày mai anh dẫn em đi gặp mẹ được không?” Anh dụ dỗ.
“Thật sao?” Hai mắt Bạch Giai Kỳ sáng lên, đã lâu lắm rồi cô chưa từng được gặp mẹ mình.
Sở Hạo Vũ hôn lên mắt cô, anh gật đầu “Đi ăn cơm trước!” Sau đó muốn khom người bế cô lên.
Cô bỗng lăn người về bên phải “Không đi, anh đi mà ăn cơm với cô ta!” Hừ đừng tưởng anh vừa dụ dỗ cô liền quên khi nãy anh ở dưới kia tình tứ với Châu Vũ Đồng như thế nào.

Cô ta còn giả vờ đánh rơi cô hãm hại cô.
Anh thấy hành động của cô liền giật mình, cô… có phải cô ghen hay không? Anh mỉm cười, giơ tay muốn kéo cô.
Bạch Giai Kỳ nhìn anh cười, có chút thẹn quá hóa giận “Đừng có dùng đôi tay của anh chạm vào em, hừ!”

Dáng vẻ nũng nịu này làm Sở Hạo Vũ chết mê, anh đứng dậy.

Cô cứ nghĩ rằng anh tức giận rồi, bực bội mà vo vạt áo.

Sau đó, cô kinh ngạc nhìn anh đi vào nhà vệ sinh, rất nhanh tiếng nước đã vang lên.
Anh… anh đi rửa tay?
Không đầy hai phút sau, Sở Hạo Vũ lau tay đi ra ngoài.

Anh cười như không cười rồi hỏi: “Như vậy được rồi chứ? Nếu không tin em có thể ngửi thử, rất thơm tho.”
“Em mới không ngửi.” Cô xấu hổ đỏ bừng mặt, người này làm sao vậy?
Không đợi Bạch Giai Kỳ nói tiếp lần này anh đã bế cô lên, bởi vì sợ ngã Bạch Giai Kỳ ngay lập tức ôm lấy cổ anh, cả người nép vào ngực anh, hoàn toàn không biết động tác trong vô thức của mình đã lấy lòng người đàn ông này.
“Mang vợ yêu của anh đi ăn cơm thôi!”
“Ai là vợ yêu của anh? Hừ!” Cô giận dỗi đấm vào ngực anh.
“Em!” Sở Hạo Vũ hôn lên trán cô trả lời.
Đến lúc hai người xuống lầu, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Châu Vũ Đồng.

Hóa ra vừa rồi dì Mai và Vương Khiết đã mời cô ta về.
Hai người họ thấy vợ chồng cậu chủ đi xuống liền hơi sợ vì đã tự ý đuổi người của cậu chủ về.

Tuy nhiên hình như anh không quan tâm cho lắm nên hai mẹ con dì Mai mới dám thở ra.
“Dọn thức ăn lên đi.” Để cô ngồi xuống bên cạnh mình, anh mới quay lại nói với dì Mai.
“Dạ!” Người hầu đáp.Thức ăn rất nhanh đã được dọn lên, Sở Hạo Vũ cầm lấy bát cơm của cô san sang bát anh một nửa rồi mới bắt đầu chia thức ăn.

Mây ngày nay cô ăn rất ít làm anh nhìn ngứa hết cả mắt.
“Anh đừng cho nhiều như thế! Em ăn không hết!” Bạch Giai Kỳ vươn tay muốn cản lại nhưng anh lại tránh đi.
“Không ăn hết thì mở cái bụng ra cho anh!” Sở Hạo Vũ đáp.
Bạch Giai Kỳ nhìn dáng vẻ hiện tại của anh liền khó hiểu.

Mấy hôm trước thì luôn làm cô khó chịu bắt nạt cô.

Bây giờ lại chiều chuộng cô, anh có âm mưu gì sao?
“Em muốn hỏi gì?” Bị cô nhìn chăm chú như vậy cũng không thích lắm.

“Em có thể hỏi anh cái này được không?”
Sở Hạo Vũ nhướn mày, ý bảo cô nói.
Bạch Giai Kỳ cười, châm chước hỏi: “Mấy ngày trước, anh…”
Nghe đến đây, anh đã hiểu cô muốn hỏi đến chuyện gì.

Thực ra mấy người phụ nữ mà anh đưa về những ngày này, anh và họ không xảy ra việc gì cả.

Nói có hơi xấu hổ một chút, chính là anh đưa cho họ dụng cụ, yêu cầu họ làm và kêu lớn tiếng một chút.

Sau đó bản thân đi qua phòng đọc sách ngủ.

Vì phòng ngủ của anh và phòng đọc sách thông nhau nên cô không biết anh qua đó.

Tuy nhiên chuyện này không thể để cô biết được.
“Em quên mấy chuyện đó đi, chỉ cần em ngoan và không cãi lời anh thì nó sẽ không xảy ra bao giờ nữa.” Sở Hạo Vũ ho một tiếng rồi nói.
“Nhưng…”
“Không nhưng nhị gì hết!”
“Dạ!” Vốn cô muốn nói với anh chuyện ở bữa tiệc nhưng thấy anh không còn quan tâm cô đành im lặng.

Đồng thời trong lòng vang lên thắc mắc nhỏ, anh thực sự không để ý?
Thấy vẻ mặt buồn thiu của cô, Sở Hạo Vũ thở dài sau đó ôm cô để cô ngồi lên đùi mình, thì thầm nói cho cô biết.
Vương Khiết thấy hai mắt cô chủ dần dần to hơn, sau đó cô chủ dùng một giọng nói có thể cho là có âm lượng cao nhất từ khi cô chủ đến đây sống.
“Anh thật xảo quyệt!” Cùng với đó, cô chủ muốn nhảy ra nhưng bị cậu chủ bắt lại.

Lần đầu tiên cô thấy cô chủ vui vẻ như thế..