Đao Kiếm Thần Hoàng

Chương 468: Ngươi đến rồi?




Trong quảng trường nhỏ, gần trung tâm tòa binh trạm cổ thành quả nhiên Liệt Thiên Kiếm Tông tăng cảnh giới phòng ngự càng nghiêm ngặt hơn, chỗ này cũng bày trạm gác trong sáng ngoài tối. Có đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông thực lực cao cường hoặc tối hoặc sáng tuần tra, nhiều minh văn trận pháp ẩn giấu, phòng ngự nghiêm như một khối sắt liền nhau.

Đổi làm người bình thường không có khả năng âm thầm lẻn vào.

May mắn trong tòa binh trạm cổ thành chỗ nào cũng có lực lượng còn sót lại của minh văn nguyên thủy ức chế tất cả quá ác, những đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông thực lực từ cảnh giới Võ Vương cảnh bị áp chế còn có Đại Võ Sư cảnh, không thể phóng thần thức ra ngoài người. Các đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông bày trạm gác, minh văn chỉ có chút tác dụng.

Trái ngược lại thực lực Đinh Hạo bị giảm có hạn, qua thời gian dài thích ứng hắn có thể phóng thần thức ra ngoài năm mươi thước, dễ dàng phát hiện đối thủ trước. Đinh Hạo dựa vào chút chiến kỹ thần thức lừa gạt cảm quan của đối thủ, thong dong đi như vào chốn không người.

Thời gian chưa đến một chén trà Đinh Hạo đã đến lối vào nhà tù nước ngầm.

Đây là một khu tối tăm mặt sau đại điện hình vuông.

Nhìn đường nét đại điện chắc là trung tâm nguyên tòa binh trạm cổ thành, nơi thống soái tối cao của binh trạm cư ngụ. Nền tảng đá cao mười thước khiến đại điện trở thành kiến trúc cao nhất tòa binh trạm cổ thành. Đứng ở cửa đại điện hầu như thấy hết kiến trúc bốn phía trong tòa binh trạm cổ thành.

Đinh Hạo cảm giá uy hiếp đến từ đại điện.

Đó là hơi thở của cường giả tuyệt đối.

Hiển nhiên có nhân vật thủ lĩnh trong đợt hành động này của Liệt Thiên Kiếm Tông trú trong đại điện, Đinh Hạo đoán có lẽ là Thiên Chi Ngân Ninh Hổ Khiếu nổi tiếng như cồn. Đinh Hạo bỗng muốn gặp thiên tài trẻ xếp hạng tốp đầu nguyên Bắc vực nhưng cuối cùng hắn kiềm chế.

Trước mắt cứu người là quan trọng nhất.

Đinh Hạo vòng qua thủ vệ nhẹ nhàng vào trong nhà tù nước ngầm.

* * *

Mùi mốc gay mũi ập vào mặt Đinh Hạo.

Nhà tù nước ngầm cỏ xưa như tòa binh trạm cổ thành, vách tường đường hầm mọc đầy rêu phong xám đen, trong không khí tràn ngập độc khí nhàn nhạt, đó là mùi không khí bùn lầy bị ô nhiễm lâu dài hình thành. Người thường đi vào hít một hơi dù bỏ đi ngay cũng sẽ xỉu.

Con đường ngược dốc đi thông dưới đất.

Đinh Hạo không bất ngờ khi thấy minh văn nguyên thủy trên trên vách tường đường hầm.

Có lẽ vì dưới đất quanh năm không thông gió, không có mưa, nắng chiếu nên chỗ này lưu trữ minh văn nguyên thủy tuơng đối hoàn chỉnh. Vách đá bình thường được minh văn nguyên thủy gia cố biến cứng cỏi hơn bách luyện tinh cương, dù là cường giả cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh cũng đừng mơ phá mở vách tường chạy trốn.

Đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông rất yên tâm an toàn trong nhà tù nước ngầm nên nguyên dường hầm không có thủ vệ.

Đinh Hạo thầm tính toán đi hơn năm trăm thước, sâu dưới đất hai trăm thước thì phía trước mơ hồ có tiếng nước chảy. Một đoàn khí lạnh thấu xương ập vào mặt Đinh Hạo, tính sơ nhiệt độ chỗ này dưới không độ.

Đường hầm đã đến tận cùng.

Đường hầm đến tận cùng.

Đinh Hạo đi tới một căn phòng như đại sảnh.

Trước mắt Đinh Hạo sáng lên.

Một đống lửa đốt giữa đại sảnh, một đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông trẻ mặc y phục kiếm sĩ đỏ rực ngồi quanh đống lửa, nhắm mắt tu luyện. Với tu vi của bọn họ sẽ không sợ nhiệt độ lạnh lẽo trong này, nhưng nhóm lửa cho người cảm giác an toàn. Trong chiến trường bách thánh có đầy đủ nguyên khí, tuy bọn họ bị cắt cử trông giữ tù phạm nhưng không thể buông tha tu luyện mỗi phút mỗi giây.

Đinh Hạo như u hồn vào đại sảnh, thần thức ngăn cách hết thảy hơi thở. Bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông không phát hiện Đinh Hạo.

Ánh mắt Đinh Hạo lướt qua bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông, hắn thấy hàng rào sắt phía xa, mấy gian nhà tù đào từ vách đá. Một mương nước đen bốc khí lạnh chảy qua trước nhà tù, dòng nước lạnh thấu xương chảy vào trong phòng giam lan tràn mặt đất. Trong một nhà tù có mấy khuôn mặt trẻ tuổi bị xích sắt hàn cương trói lại ngâm trong nước.

Ánh mắt Đinh Hạo như điện đầu tiên nhận ra khuôn mặt quen thuộc trong đám người.

Tây Môn Thiên Tuyết.

Từng là giáo sư môn linh dược của Thanh Sam Đông Viện, Tây Môn Thiên Tuyết!

Quả nhiên là người Vấn Kiếm tông.

Lúc này tình huống của Tây Môn Thiên Tuyết cực kỳ tệ, trên người chỉ mặc y phục rách nát, cánh tay và đùi thon lộ ra trong nước lạnh băng, bị xích sắt đỏ khóa chặt. Còng tay, xiềng chân nặng nề khiến Tây Môn Thiên Tuyết miễn cưỡng trồi đầu ra khỏi mặt nước, tóc dài ướt sũng, mặt trắng bệch.

Trong khoảnh khắc này trong lòng Đinh Hạo vô cùng giận dữ.

Đinh Hạo cảm thấy sắp nổ tung.

Đinh Hạo lắc người chớp mắt xuất hiện trước nhà tù, đụng mở hàng rào sắt đen đi tới bên cạnh Tây Môn Thiên Tuyết. Hai tay Đinh Hạo giơ lên, bề mặt xích đỏ trói Tây Môn Thiên Tuyết chớp lóe minh văn bạc nhưng cuối cùng không địch nổi sức mạnh khủng bố của hắn, vỡ vụn như đống bùn.

Đinh Hạo cùng lúc cởi bỏ xiềng chân, còng tay cho Tây Môn Thiên Tuyết, bế nàng lên khỏi mặt nước.

Tây Môn Thiên Tuyết bị hành hạ đủ điều đã nửa hôn mê, mắt vô thần mở to không phản ứng lại. Đinh Hạo bản năng cảm giác ấm áp từ người Đinh Hạo, cánh tay ngọc trắng ôm chặt vai hắn.

- Thiên Tuyết giáo sư? Thiên Tuyết giáo sư? Hãy tỉnh lại!

Đinh Hạo quan tâm bị loạn, cảm nhận người ngọc trong ngực suy yếu thì rất sợ.

Cùng lúc đó.

Bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông đang nhắm mắt tu luyện bị đánh thức, kinh ngạc đứng bật dậy quát to hướng Đinh Hạo.

- Chết tiệt, ngươi là ai? Trà trộn vào khi nào?

Đinh Hạo không thèm quan tâm bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông.

Đinh Hạo dịu dàng vận chuyển cực dương thiên hỏa huyền khí một tay dán lưng Tây Môn Thiên Tuyết, truyền năng lượng ấm áp vào người nàng. Lúc này Đinh Hạo tức giận phát hiện đường đấu khí trong người Tây Môn Thiên Tuyết bị hủy tùm lum, bao gồm hạt giống huyền khí ở đan điền cũng bị đánh tan.

Cái này tương đương với bị phế bỏ tu vi.

Thủ đoạn quá độc ác.

Hay cho Liệt Thiên Kiếm Tông!

Ngọn lửa trong lòng Đinh Hạo như dung nham phun trào.

- Bà nội nó ngươi là ai? Dám tự tiện xông vào nhà tù...

Một đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông quát to xông lên, ba đệ tử khác biểu tình tràn ngập cảnh giác và đề phòng.

- Chết đi!

Đinh Hạo không quay đầu lại đánh ra bốn cú đấm.

Trong không khí vang tiếng nổ như sấm, bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông chưa kịp phản ứng lại thì bị cú đấm trong suốt ẩn chứa lực lượng khủng khiếp xé gió công kích. Ngực bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông hõm xuống.

Đinh Hạo nổi giận ra tay không nương tình.

Bốn đệ tử Liệt Thiên Kiếm Tông vốn là cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh tại đây bị áp chế còn có Đại Võ Sư cảnh, may có thân thể Võ Vương cảnh dồi dào sức sống nên không bị giết ngay, toàn bộ ngất xỉu.

Đinh Hạo ôm chặt Tây Môn Thiên Tuyết, thân thể mềm yếu lạnh băng dán sát ngực hắn. Cách vải mỏng ướt đẫm Đinh Hạo cảm giác da thịt thiếu nữ mềm mại lạnh lẽo.