Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 5 - Chương 86: Đêm thứ hai: Ngược chiều




Muộn Du Bình nhìn đống lửa, lẳng lặng giải thích cho chúng tôi một lượt những điểm đáng ngờ. Hắn nói, vấn đề lớn nhất ở đây đó là có quá nhiều ba lô, nhóm chú Ba đông người, cho dù có rút gọn trang bị thì cũng không thể nào bỏ thừa lại nhiều ba lô còn đầy ắp trang bị như thế này. Hơn nữa, tình hình trong toàn doanh trại này quá tự nhiên, các ba lô vứt lung tung khắp trong các lều, thêm đủ các loại lặt vặt nữa, không có vẻ gì là đã thu xếp trang bị gọn nhẹ mà đi cả.

Người ở đây đúng là ung dung mà rời đi, nhưng “ung dung” ở đây không phải ung dung theo ý nghĩa thông thường, mà tình huống lúc bọn họ rời đi nhất định là không bình thường.

Những điểm đáng ngờ mà Muộn Du Bình nói, kỳ thực tôi cũng đã từng để ý thấy, chỉ là những điểm nghi vấn này có thể giải thích bằng một vài lý do tương đối phức tạp, cho nên tôi không quan tâm đến nữa. Hắn nói ra, tôi liền gật đầu, nhưng tôi nói: “Có lẽ không phải tất cả đều đi hết, nơi ấy nguy hiểm đến vậy, nói không chừng vẫn còn vài người ở lại ấy chứ.”

Muộn Du Bình lắc đầu: “Nếu có người ở lại, vậy không cần phải để lại lời nhắn. Một khi đã để lại lời nhắn kiểu này, thì chắc chắn là tất cả cùng rời đi hết. Hơn nữa, Ngô Tam Tỉnh khi đã xác định cái chết rồi, thì sẽ không để thủ hạ biết được điều ấy, đây là tối kỵ. Chắc chắn vào lúc cuối cùng thì tất cả thủ hạ đã rời đi hết, ông ta mới viết những lời này xuống, những người đó, sẽ cùng ông ta chết chung.”

Nhưng nếu thế thì không giải thích được tình trạng trong doanh địa này, trừ phi những người đó đã tìm thấy lối vào, vui quá liền chui vào lối đó luôn, không mang theo cái gì cả. Nhưng điều này là không thể.

Bàn Tử “Ừm” một tiếng, hiển nhiên cảm thấy rất có lý, anh ta uống một hớp nước rồi nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chuyện này tà môn quá, có hơi rối, suy nghĩ lại từ đầu một lần nữa chỉ e cũng chẳng nghĩ ra được, mình phải suy nghĩ theo chiều ngược lại.”

Bàn Tử lúc nào cũng có chiêu này, nhất là vào thời điểm như thế này. Tôi hỏi anh ta nghĩ ngược như thế nào, anh ta nói: “Chuyện này, ta đã biết rất nhiều kết quả, nhưng không biết diễn biến, như vậy, mình bắt đầu suy nghĩ từ kết quả trở lên, bắt đầu từ dòng chữ này. Dựa theo kiến giải của Tiểu Ca, lưu lại lời nhắn ở đây, chứng tỏ tất cả mọi người đã rời đi hết, không có khả năng còn ai ở lại. Thế mà ở đây có nhiều ba lô đến vậy, chứng tỏ số người ít hơn số ba lô. Vậy…”

Bàn Tử nói được một nửa thì mắc kẹt, hình như đã suy đoán đến một khả năng nào đấy mà không nói nên lời. Nhưng tôi biết điều đó có nghĩa là gì, số người ít hơn số ba lô, hơn nữa, lại còn ít hơn rất nhiều.

Tức là, rất nhiều người đã chết.

Hơn nữa, là chết sau khi hạ trại ở đây.

Im lặng một chút, Bàn Tử tiếp tục nói: “Ở đây, hoặc là ở gần đây, chắc chắn đã xảy ra biến cố gì quá khủng khiếp, ở đây lại không có dấu vết đánh đấm, chứng tỏ biến cố xảy ra ở khắp bốn phía, lúc đó đã có chuyện gì xảy ra khiến bọn họ buộc phải rời khỏi doanh địa, sau đó không trở về nữa. Nhưng chú Ba cậu may mắn vẫn còn sống, dẫn theo số người còn lại, tìm được lối vào, sau đó bỏ đi, diễn biến hẳn là như vậy.”

Tôi nghe xong liền hiểu ra, nhưng cũng nhìn ra được kẽ hở, lắc đầu nói: “Không đúng, trong tình huống như thế, thông thường người sống sót chắc chắn sẽ rời khỏi đây ngay, không còn hơi sức đâu ra mà lại đi tìm lối vào, rồi lại quay về để lại dấu hiệu.”

“Vậy thì, có lẽ là bọn họ phát hiện ra lối vào trước khi biến cố xảy ra.” Bàn Tử sửa lại.

Tôi gật đầu, Muộn Du Bình cũng gật đầu, lẩm bẩm nói: “Có thể lắm, chính bởi vì biến cố đó mà bọn họ tìm thấy được lối vào kia.”

“Có cũng thể, nhưng mà không thể nào xác thực được khả năng này, chẳng có ý nghĩa gì cả.” Bàn Tử nói: “Mẹ kiếp nói chung sự việc là thế.”

“Thế thì, biến cố đó là gì?” Tôi hỏi, cảm giác hơi sởn gai ốc: “Chẳng lẽ là loài rắn này?”

Bàn Tử nhìn bóng tối khắp xung quanh và khu rừng chìm trong hư vô, nói: “Cậu yên tâm, trong lúc cậu ngủ, tôi với Tiểu Ca đã đi xách mấy thùng nước bùn rồi, tí nữa đem tạt hết lên lều, ai gác đêm thì bôi cả lên người luôn, thế là khỏi sợ lũ rắn mào gà này. Có điều, nơi này tà khí ngập trời, không chừng còn có cái gì tà môn nữa, với cả, biến cố này chắc chắn xảy ra vào lúc buổi đêm, bọn mình phải đề cao cảnh giác. Hơn nữa phải nhớ, nếu có bất kỳ động tĩnh gì, tuyệt đối không được rời khỏi doanh địa.”

Tôi gật đầu, nói: “Để tôi gác ca đầu tiên cho.”

Muộn Du Bình lắc đầu: “Tính cảnh giác của mấy người quá thấp, nếu chúng ta suy đoán chính xác, như vậy biến cố này cực kỳ hung hiểm, chỉ sợ mấy người không ứng phó lại nổi. Đêm nay tôi gác, hai người hãy nghỉ ngơi thật tốt đi.”