Đạo Mộ Bút Ký

Quyển 5 - Chương 97: Đêm thứ ba: Giấu xác




Lại nhìn cái xác kia, tôi nhận thấy những thi thể này đều đã úng nước xám ngoét, nhưng không hư thối quá nghiêm trọng, chứng tỏ chết chưa được lâu, thi thể ngâm trong nước bùn không bị trắng ởn, mà lại hơi xanh, điều này không bình thường cho lắm.

Ở đây có nhiều người chết đến vậy, hơn nữa đều là chết cách đây chưa lâu, chứng tỏ đây đều là người của chú Ba. Tôi nhớ đến doanh địa vắng tanh không một bóng người, không khỏi sợ hãi vô cùng, những người này chắn hẳn là bị rắn mào gà cắn chết, sau đó bị chuyển đến ao bùn này.

Đây là nhóm người gặp chuyện không may đầu tiên, hay là giờ chỉ còn chú Ba may mắn sống sót? Chú Ba liệu có ở trong số này hay không?

Tôi lập tức nhớ đến tiếng kêu “cậu Ba” lúc nãy mới nghe được, nghĩ thầm lẽ nào đó không phải có người đang gọi tôi, mà thực ra là oan hồn của các anh em đồng đội ở nơi đây muốn tôi phát hiện ra chỗ này, nên chỉ dẫn tôi đến đây?

Đầu óc tôi như sắp nổ tung ra, nhưng ánh sáng xanh trên đồng hồ đeo tay lại tắt phụt, bốn phía chìm trong bóng tối.

Tôi lại bật đèn đồng hồ một lần nữa, rồi bắt đầu lần mò túi áo của thi thể trước mặt, lấy từ trong túi quần ra một chiếc ví da. Chiếc ví đã ngấm đầy nước, tôi vớt lên, rồi quăng về phía đốm ánh sáng, lần đầu không ném trúng, tôi bèn tháo chiếc đèn pin đeo trên dây lưng người chết ra ném, vừa ném xong mới nhận ra không ổn, nhưng đã muộn rồi, chiếc đèn pin đã bay véo đi. Ngay khi tôi đang định tát cho mình một phát, thế mà lần này ném lại thành công, trúng vào bụi cây nơi chiếc đèn mỏ bị mắc ở đó, cái đèn liền tuột xuống, rơi tõm xuống nước. Chìm.

Một tay tôi tỳ vào tảng đá gồ lên, tay còn lại cố gắng vươn ra, gắng gượng lắm mới với tới, vớt đèn mỏ lên. Còn chiếc đèn pin thì lại nhẹ quá, bị dòng nước cuốn xuống hạ du mấy mét liền, chẳng biết đi đến đâu nữa.

Lần này thì đã nhìn rõ ràng hơn chút, tôi cầm đèn chiếu khắp bốn phía, liền phát hiện ra đây là một phần của khu đầm lầy, giống một đầm nước hình tròn, dòng nước chảy ở một bên, đèn mỏ chiếu tới, liền thấy phía hạ du nơi dòng nước chảy xuống là một di tích đá chạm khắc hình đầu thú, dòng nước chảy về phía khu di tích, chảy vào trong miệng thú đang há to, quả thực giống như tôi nghĩ, bên dưới đó chắc chắn có miệng giếng, đến đó tất có nguy hiểm.

Tôi bắt đầu đi ngược dòng nước, giắt đèn mỏ vào bên hông, bắt đầu di chuyển dựa vào vách đá, chiếu xuống đó liền thấy trong ao bùn la liệt toàn là xác chết, phần lớn đều bị bọc trong bùn lấy, chỉ thò ra vài cánh tay cứng ngắc hoặc các bộ phận khác. Dưới đáy cả đầm nước toàn là những xác chết như vậy.

Vừa đi vừa né tránh các thi thể, nhưng thi thể nhiều quá, thực sự không thể tránh được hết, vô số đất bùn trên các thi thể bị tôi va phải, rơi xuống dòng nước. Tôi liền phát hiện ra trên cổ bọn họ ai nấy đều có hai lỗ răng đen sì, cả phần cổ đều biên thành màu xanh đen.

Tất cả bọn họ đều bị rắn cắn chết. Trong doanh địa không có dấu vết đánh nhau. Có lẽ là bọn họ bị cắn chết khi đang ngủ. Hoặc cũng có thể trong lúc hành quân ở đây bị tấn công với quy mô lớn.

Tôi điều chỉnh đèn mỏ, thấp thỏm lo lắng mà kiểm tra từng khuôn mặt của bọn họ, xem có tìm thấy chú Ba hay không.

Tôi không hề muốn tìm thấy chú Ba ở đây, nhưng về mặt lý trí, tôi không thể trốn tránh điều này, cái cảm giác này giống như cha mẹ phải đi nhận xác con trai vậy, vừa phải xác nhận, vừa không muốn xác nhận. Có điều, các thi thể đều bị bọc trong bùn lầy, nếu muốn phân biệt cho rõ ràng, tôi xem xét từng khuôn mặt một, nhưng không phát hiện ra ai trông giống chú Ba, cũng không có cách nào khẳng định họ không phải chú Ba.

Ngay khi tôi định bỏ cuộc thì ánh đèn mỏ trong tay tôi chiếu đến một khuôn mặt trong số đó, khuôn mặt này còn chưa bị bùn lầy bọc kín hoàn toàn, tôi dừng bước theo bản năng, lập tức phát hiện khuôn mặt này có hơi quen quen, rồi lại lập tức nhớ ra đó là ai.

Đó chính là A Ninh!

Cô ta nhắm mắt, tứ chi vặn vẹo khiến tư thế vô cùng quái gở, trên người phủ một lớp bùn mỏng. Thi ban trên mặt đã vô cùng rõ ràng.

Tôi gần như không hít thở nổi, nhìn khắp chung quanh, nghĩ thầm lũ rắn này cũng chuyển thi thể của cô ta đến nơi này!

Tôi chiếu đèn mỏ xuống xem, nhìn bề ngoài thi thể thì dường như đây là một cái xác rất bình thường, không có dị biến xà hóa gì, như vậy, bóng đen lúc đó chúng tôi nhìn thấy lẽ nào không phải cô ta ư? Vậy cái bóng đen phát ra âm thanh giống tiếng tạp âm vô tuyến điện kia là cái gì?

Tôi hít sâu một hơi, tiến lại gần, không thể hình dung nổi cảm giác bây giờ của mình là như thế nào nữa. Tôi vươn tay ra sờ soạng người cô ta khắp một lượt, không tìm thấy chiếc bộ đàm đâu. Tôi muốn ôm cô ta lên, nhưng nhận ra mình không còn sức lực đâu nữa. Tôi khua khoắng nước đầm khiến nước bắn lên rửa sạch mặt cô ta, tóc thì rũ xuống, dáng vẻ tĩnh lặng dị thường, trong một khắc kia tôi tưởng cô ta hẵng còn sống.

Nhưng sau đó, tôi lại đẩy cô ta xuống đầm nước, loáng cái đã hoàn toàn biến mất dưới làn nước đục ngầu, ảo giác nọ tức thì biến mất không chút dấu vết.

Trong lòng tôi chua xót vô cùng, nhìn cảnh tượng xung quanh, càng nghĩ trong lòng càng lạnh toát.

Ao bùn này là nơi này, lẽ nào đây là nơi bọn chúng trữ thức ăn. Có khi nào mãng xà khổng lồ sẽ tới đây ăn cơm không?

Tôi cảm thấy bất an cực độ, nơi này không an toàn, tôi phải lập tức rời khỏi đây.

Nghĩ vậy, tôi bèn khua đèn mỏ, tìm chỗ có thể leo lên được, chẳng mấy chốc phát hiện ở hướng ngược dòng có một dây leo quấn trên cây rủ xuống tận mặt nước. Tôi cắn đèn mỏ, rồi bơi về hướng đó, được mấy bước đã đến nơi rồi một tay bám lấy dây leo.

Sương mù đã loãng bớt, tôi cắn răng trèo lên dây leo, lại nhớ đến lời Muộn Du Bình nói, nước bùn phòng rắn, bèn xuống dưới vốc mấy vốc nước bùn, bôi thêm bùn lên những chỗ đã bị nước cuốn trôi đi, rồi mới trèo lên trên, trèo đến chạc cây nơi dây leo quấn quýt tôi mới thở phào một tiếng nhẹ nhõm.

Lần theo chạc cây, trèo lên trung tâm tán cây, vừa định trèo xuống khỏi cái cây, chợt nghe trong đầm vang lên một tiếng nước, có gì đó vừa rơi xuống.

Tôi chiếu ánh đèn về hướng âm thanh vang lên, quả nhiên nhìn thấy bên bờ đầm có lăn tăn sóng nước, có gì đó lăn từ trên bờ xuống đầm nước, tôi chiếu đèn mỏ xuống góc kia, liền nhìn thấy một đống gì đó đỏ lòm trông như bộ đồ lòng, đó là một đống rắn mào gà quấn riết vào nhau. Mà hình như có thứ gì bị bọc trong đống đó.

Tôi nhìn kỹ, trong nháy mắt liền nhìn thấy một cánh tay người thò ra từ trong đống rắn, ngay sau đó, lại nhìn thấy một cái đầu người béo tròn.

Toàn thân tôi lạnh toát, đó chính là Bàn Tử.