Đào Mộ Đào Ra Quỷ

Chương 1




Trước khi sự kiện kia phát sinh, Lâm Ngôn căn bản không tin trên thế giới này có quỷ,hắn khoa chính quy là khảo cổ học,tốt nghiệp đại học xong được thăng lên làm thực tập sinh,chuyên môn văn vật học,thời điểm theo đạo sư thực tập đã từng thấy qua xương người chết, từ miệng thây khô moi lấy ngọc thiền*. Chuyện ma quỷ chỉđược xem là trò cười trong phòng ngủ của bọn họ, nếu người đã chết thật sự có thể biến thành ma quỷ thì thế giới này đã sớm náo nhiệt rồi,tỷ như nếu ngươi cầm một cái thanh hoa bát mà vua Càn Long đã từng dùng qua,lão gia tử kia nhất định sẽ nhảy ra, trừng mắt với ngươi “Của ta của ta!”.Đại loại như thế.

Người chết,cái gì cũng hết,không thể lại mở miệng.

Sự tình xuất hiện biến hóa vào một ngày khi Lâm Ngôn làm xong cơm chiều,hắn không ở trường học, từ khi bị lão Tam trong kí túc xá giữa đêm hôm khuya khoắt cãi nhau với bạn gái qua điện thoại khiến thần kinh của hắn trở nên suy nhược, Lâm Ngôn liền dọn tới căn hộ mà ba mẹđã chuẩn bị sẵn cho đêm tân hôn của mình,cách trường học rất gần,từ nay về sau hắn đành một người nấu cơm,một người chơi game,cuối tuần thì chạy hết nửa vòng thành phố về nhà với ba mẹ. Nơi mà Lâm Ngôn đang theo học là một trong mười trường đại học nổi tiếng của thành phố, nếu tốt thì tiền đồ một mảnh quang minh, nếu kém thì không tìm thấy đất dụng võ, như là mò kim trong đáy bể.

Ngày đó hắn làm mì trộn tương,thịt băm đãđược chần qua nước sôi,thêm vào một ít tương ngọt xào chín,mì cũng được trụng mềm,rưới nước sốt lên,trộn đều là có thể thưởng thức,Lâm Ngôn bưng bát mì ngồi trước máy tính,vừa xem “Thành Nam chuyện xưa” vừa ăn mì.

Đầu hạ thời tiết ẩm ướt oi bức,vừa xem được nửa bộ phim, bên ngoài đãùù sấm vang, không bao lâu mưa liền ào ào trút xuống,nước mưa chậm rãi chảy rơi sau đóđùng đùng đánh vào cửa sổ.

Lâm Ngôn lập tức tắt máy,nhưng không đợi quá trình tắt máy hoàn tất, một đạo sấm sét liền xẹt ngang qua bầu trời đêm,”Ba!” một tiếng, màn hình tối đen.

Thật sự là sợ cái gì liền tới cái đó. Lâm Ngôn oán giận một câu, thuận tay rút phích cắm ra khỏi ổđiện,hắn vì phải tái tạo văn vật bằng đồ họa 3D mà cốý sắm cái máy này, nhưng mỗi lần phát hiện thời tiết mưa bão sấm chớp là nó lập tức chập mạch.

Ngày mai lại phải phiền toái Doãn Chu đến đây sửa máy.

Bỗng nhiên một trận cảm giác khác thường bốc lên.

Lãnh, mạc danh kì diệu lãnh, lãnh đến run cả người.

Không biết từ khi nào nhiệt độ của cả căn phòng bắt đầu chìm xuống,vừa rồi ngồi xem phim không có phát hhiện,hiện tại cả người giống như xuất hiện vết nứt,hàn ý theo mỗi ngóc ngách ồạt xông vào, áo thun ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính bệch trên lưng.

Lâm Ngôn dừng sức chà xát hai tay đầy mồ hôi lên quần bò,nghĩ rằng có lẽ nhiệt độ không khí hạ thấp do mưa to,định đứng dậy lấy thêm một kiện áo khoác,nhưng còn chưa kịp đứng lên, hắn vô tình nhìn thoáng qua màn hình máy tính,cả người lập tức căng thẳng đặt mông ngồi xuống.

Trong phòng vẫn bật đèn,tình hình xung quang đều phản chiếu rõ nét qua màn hình máy tính tối đen,trước nhất là khuôn mặt của Lâm Ngôn,mặt sau là cửa sổ phòng ngủ,hai bên cửa mở toang,bức màn bị gió bật tung,mà thứ khiến Lâm Ngôn cảm thấy lạnh lẽo từđầu đến chân chính là một “người”đang đứng trước tấm màn.

Không đúng, “nó” chỉ xem như có hình dạng của một con người mà thôi, còn mang trên đầu cái mũ kì dị.

Lâm Ngôn lăng lăng nhìn màn hình không chớp mắt,một cỗ sợ hãi chạy dọc theo đốt xương sống.

Nhất định là hắn đã quên lấy giá ( móc ) áo vào,không thể nghi thần nghi quỷ. Lâm Ngôn túm chặt góc áo,hít một hơi thật sâu,mãnh liệt quay đầu lại.

Không có người, mọi thứđều bình thường,chỉ có mưa càng ngày càng nặng hạt, chi chít những giọt nước trên cửa sổ nối đuôi nhau chảy xuống.

Tâm không khỏi buông xuống một nửa.

Không đúng! Da đầu Lâm Ngôn lập tức tê rần, không chỉ không có người,mà cửa sổ, cửa sổ rõ ràng bị khóa,cả bức màn nữa, bức màn rõ ràng đãđược cột chỉnh tề,làm sao có khả năng bị gió thổi bay ? Hình ảnh phản chiếu vừa rồi…đến cùng là cái gì ?

Ảo giác! Nhất định làảo giác! Lâm Ngôn cắn chặt răng,nhịn không được dùng sức véo đùi,nhắc nhở chính mình phải tỉnh táo lại.

_”Đùng!” một tiếng,cúp điện,cả căn phòng chìm vào bóng tối yên tĩnh.

Cơ hồ cùng lúc đó,đèn chỉ thị trên máy tính bỗng dưng lóe lên,hai điểm đỏ lập lòe như hai con mắt,màn hình vốn đã tắt ngấm từ lâu vì tình trạng mất điện lại phát ra thứánh sáng xanh mơn mởn, hệt nhưđãđược cài đặt từ trước.

Không phải…Không phải cúp điện rồi sao ? Lâm Ngôn hoàn toàn không nói nên lời,cả người đều bị bầu không khí quỷ dị này đè nén,màn hình thay đổi,giống như có ai đó chạm tay vào, một chữ lại một chữ nối tiếp nhau xuất hiện trên màn hình máy tính, màu chữđỏ tươi như máu.

“Tháng mậu thân, ngày trăng tròn, tử kì buông xuống.”

Ngoài cửa sổ sấm sét lại ầm ầm bổ xuống.

Lâm Ngôn gian nan nuốt một ngụm nước bọt,nhìn chằm chằm vào hàng chữ trên màn hình ,hắn cực lực làm cho bản thân tỉnh táo lại,nhưng trong đầu vẫn cứ trống rỗng.

Nhất định…nhất định là tròđùa dai của tên Doãn Chu kia.

Là một tên tiểu mã nông* cộng thêm kỹ sư phần mềm tại gia,tự tay biên soạn chương trình làm cho hệ thống mạch điện bị rối loạn,muốn hù dọa mình đây mà, một tròđùa thật nhàm chán.

*Ta nghĩ là tên chăn ngựa =.=”

_Tháng mậu thân ngày trăng tròn, tử kì buông xuống.

Hàng chữđỏđáng sợ kia vụt sáng thêm hai lần ,sau đó tiêu thất, máy tính lại khôi phục trạng thái mất điện ban đầu,trong không gian tối đen chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề của Lâm Ngôn,hắn lấy di động từ trong túi định gọi cho Doãn Chu, nhưng không đợi hắn nhấn nút gọi,ngoài cửa sổ liền vang lên tiếng đập cửa liên hồi.

”Đương đương đương …đương đương đương.”

Trong màn mưa mịt mù, cái gì cũng thấy không rõ.

Lâm Ngôn lập tức nhảy dựng lên, tựa lưng vào cạnh bàn,gắt gao nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ…Nơi này là tầng mười hai,ai có thể rãnh rỗi đi gõ cửa sổ ?

”Đương đương đương …đương đương đương.”

Tiếng gõ ngày càng trở nên dồn dập,giống như ai đóđã mất hết kiên nhẫn.

Người theo chủ nghĩa duy vật không thểăn mệt trước mắt,huống chi sinh vật luôn mang trong mình bản năng né tránh nguy hiểm,bầu không khí này thật sự rất quái dị,Lâm Ngôn theo túi tiền lấy chìa khóa xe ra,một đường xông thẳng ra cửa không hề quay đầu lại.

Mưa rơi càng lúc càng lớn,đường lớn sầm uất không một bóng người,chỉ có mưa như trút nước cùng với tầng tầng sương mù,Lâm Ngôn khởi động xe tiến về phía trước,tính toàn tùy tiện tìm một nơi náo nhiệt nào đóđi vào, dính chút nhân khí. Một đêm sinh hoạt bình thường đều bị rối loạn,di động mất sóng,radio không bắt được tín hiệu,hắn giống nhưđang ở một nơi hẻo lánh, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, không thể tìm ra lối thoát.

Hình như…mình đãđi hơn một giờ,sao vẫn còn chạy lòng vòng quanh cầu vượt ?

Lâm Ngôn nhìn đồng hồ,lại đi nữa thì thế nào cũng hết xăng,nhưng hắn vẫn chưa tìm được đường ra, điều này thật sự là làm khó dân bản xứ như hắn,sống hơn hai mươi năm trong cái thành phố này,nếu nói ra chắc chắn sẽ bị người ta cười rụng răng.

Đèn đường mờảo, không thể thấy rõ phía trước,dưới ánh đèn chỉ có thể nhìn thấy dày đặc hạt mưa,tre già măng mọc không ngừng rơi xuống kính chắn gió. Trước mặt là một đại lộ rộng lớn,hắn cứ mãi chạy thẳng về phía trước, không có người, không có xe,ngay cả trụđèn giao thông cũng không hoạt động,Lâm Ngôn chuyển mắt chăm chú nhìn về phía trước, không dám bỏ lỡ bất cứ chỗ rẽ nào.

Trên cầu vượt đi một mạch suốt ba giờ,sau không biết bao nhiêu lần đi ngang qua cùng một biển quảng cáo,Lâm Ngôn bắt đầu cảm thấy khủng hoảng.

Một từ thật sâu hiện ra trong đầu hắn.

Quỷ dẫn đường,hắn đang chạy thành một vòng tròn.

Đồng hồ hiển thị mức nhiên liệu đã sắp chạm mốc Zero, Lâm Ngôn đành chạy chậm lại,hắn nghĩ, không thểđi tiếp nữa,rõ ràng là có một cỗ lực lượng nào đóđang ngăn cản hắn,so với tiếp tục chạy điên không bằng tìm cách giải quyết,chờđến khi hết xăng hắn thật sự không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xảy đến với mình.

Lâm Ngôn dừng xe ,chỉđể lại hai đèn xe phía trước nhằm cảnh báo, sau đó ngồi lẳng lặng trong xe bắt đầu suy nghĩ về chuyện đã xảy ra trong buổi tối hôm nay.

Mất điện, máy tính đột nhiên bãi công, ảnh ngược quỷ dị trên màn hình

Phản ứng đầu tiên trong đầu làđang có người đùa dai,nhưng lập tức bị hắn phủđịnh,nếu nói máy tính có vấn đề thì có thể hoài nghi tên mã nông Doãn Chu kia, nhưng gõ cửa sổ,đưa ra lời đe dọa, còn làm mất tín hiện di động cùng sóng radio thì tuyệt đối không phải là phong cách của tên kia,tốn biết bao nhiêu công sức chỉđể hù dọa bạn bè như vậy, Lâm Ngôn ở trong đầu moi móc nửa ngày cũng không tìm ra người thích hợp.

Hắn một đường thuận buồm xuôi gió,từ tiểu học vững vàng lên đến thực tậm sinh,trừ bỏ trốn học chơi game,lúc dự thi cóđưa cho bạn học tờ giấy ghi sai đáp án, ngay cả bạn gái còn chưa có, đừng nói là bạn bè xung quanh đều cùng một đức hạnh với hắn,cho dù ai đóđột nhiên nổi điên muốn chỉnh người, thìđối tượng tuyệt đối không phải là Lâm Ngôn này.

Lâm Ngôn là người màđến ngày cá tháng tư cho dùăn phải bánh quy kẹp kem đánh răng thì vẫn lạc quan cho là bánh nhân kem vị bạc hà, muốn chỉnh hắn,phỏng chừng phải đưa ra chiến thư, Lâm Ngôn mới hiểu được làđang phát sinh chuyện gì,gặp gỡ loại không có khiếu hài hước như hắn, thường thường bị chỉnh mà vẫn còn ngây người, hại người đi chỉnh tức đến hộc máu.

Lâm Ngôn xoa xoa huyệt thái dương cố gắng suy nghĩ,ai có khả năng dùng loại phương thức mạc danh kì diệu này đi uy hiếp hắn,hoặc là muốn tuyên chiến.

Tháng mậu thân ngày trăng tròn,Lâm Ngôn mở di động dò ngày, làâm lịch,mười lăm tháng bảy, tết Trung Nguyên*,quỷ môn quan mở ra.

Lâm Ngôn nghĩ, chuyện này cóđiểm bất thường.

Lại ngẩng đầu lên, Lâm Ngôn phát hiện cách đó không xa đột nhiên xuất hiện thứ gìđó.

Một bóng người đứng ở ven đường,mưa rơi tầm tã,người nọ lại phảng phất như không chúý,không bung dù cũng không mặc áo mưa,im lặng cúi đầu đứng dưới ánh đèn mờ nhạt. Chung quanh giăng đầy sương mù làm cho Lâm Ngôn không thể thấy rõ diện mạo của người kia,chỉ cảm thấy người nọ rất cao,mặc một bộ quần áo thùng thình quái dị. Lâm Ngôn nghĩ, có nên tiễn người kia một đoạn đường hay không,tuy rằng hắn hiện tại tự thân khó bảo toàn,nhưng vẫn có thể giúp được một chỗ tránh mưa.

Trên cầu,mưa đêm,kì dị người qua đường,những hình ảnh quái dị này vốn đã có chút âm trầm,nhưng Lâm Ngôn lại đọc ra trong đó vài phần thê lương hàm xúc …

Thân ảnh kia làm cho người ta có cảm giác…Thực côđộc,giống nhưđang đợi một người vĩnh viễn sẽ không bao giờđúng hẹn.

Lâm Ngôn cẩm thận kiểm tra bốn phía xung quanh,sau đó phát động xe,chậm rãi chạy về phía trước,nghĩ thầm dù sao cũng bị nhốt lâu như vậy,không bằng tìm kiếm một mục tiêu nhất định,thử vận may xem có đường thoát khỏi vòng luẩn quẩn này hay không.

Cách người nọ chưa đến mười thước, Lâm Ngôn bỗng dưng cứng người,bên tai lại vang lên tiếng gõ dồn dập,hắn rốt cuộc nhận ra điểm bất thường ở chỗ nào,người kia, không có bóng.

Đèn đường tà tà chiếu xuống,bên chân người nọ lại trống trơn,chỗ vốn nên kéo ra cái bóng thật dài lại chỉ có những vũng nước mưa phản chiếu hình ảnh của trụđèn,hạt mưa liên tục rơi xuống,tan rồi lại hợp,hợp rồi lại tan.

Lâm Ngôn cơ hồ trong nháy mắt liền hiểu được chính mình đang gặp phải thứ gì.

Mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống,tay phát run không cầm nổi tay lái,ngay cả miệng đều đắng nghét,hắn hung hăng dậm chân ga bắn đi,bất chấp bình xăng còn có thể chống đỡđược bao lâu,cũng bất chấp phía trước làđường cùng,chỉ biết theo bản năng chạy về phía trước.

Tốc độ bốn mươi,sáu mươi, tám mươi, chín mươi…

Trước mắt đột nhiên vọt ra một chiếc xe,Lâm Ngôn bất ngờ trợn mắt, há hốc mồm,theo bản năng gắt gao giữ chặt tay lái,mãnh liệt quay sang trái!

_”Chi!!!!” Thanh âm cực kì chói tai thé lên,đầu chiếc A4 của Lâm Ngôn xẹt qua đuôi xe tải,chỉ kém vài cm nữa. Ngay sau đó Lâm Ngôn lập tức lái xe vọt vào lùm cây,thân xe tạp tạp rung chuyển một trận,kính chắn gió bám đầy lá cây sồi xanh.

Thiếu chiếu nữa làđã xe hủy người vong.

Lâm Ngôn ngã vào tay lái há mồm thở hổn hển,hoảng sợ nhìn chằm chằm ngoài cửa,đợi đến khi thấy rõ diện mạo người tới không khỏi thở ra một hơi, hạ cửa sổ xe.

_Mẹ !Ngươi không biết lái xe sao ? Không muốn sống thìđể lão tửđánh chết ngươi!

Một chuỗi mắng chữi ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông vang lên,Lâm Ngôn lại có cảm giác vui sướng như vừa được trở lại nhân gian,hắn cơ hồ dâng lên một cỗ kích động muốn xông ra khỏi xe, ôm chằm lấy tên tài xế kia.

_Không…thật xin lỗi,ta đãđi lòng vòng quanh đây ba giờ rồi,mới vừa tìm được đường ra nên hơi kích động, thật có lỗi, thật có lỗi.

Lâm Ngôn không kịp chúý tới mình lời mình đang nói,đến khi nhận ra liền không khỏi cười khổ,lúc này lái xe đại ca chắc chắn sẽ cho mình là một tên ngu ngốc.

Tài xế xe tải trầm ngâm nhìn Lâm Ngôn một hồi,đột nhiên dừng mắng,bắt đầu thì thầm “Trách không được sắc mặt ngươi nhìn như vừa thấy quỷ.” Nói xong liền lấy một gói thuốc láđưa có Lâm Ngôn “Gặp ma ? Hút điếu thuốc trấn tĩnh đi,về sau ra ngoài nhớ mang theo mấy thứ hộ thân gìđó,chúng ta thường đi đêm nên rất có kinh nghiệm.”

Lâm Ngôn xuống xe,lái xe thuận tay châm thuốc cho Lâm Ngôn,hai người song song đứng ven đường. Nói đến cũng kì quái,trên đường xe chạy tấp nập,hai bên ngã tư san sát nhau những tòa cao ốc sáng đèn rực rỡ, nơi nào tìm ra nửa điểm sương mù cùng không khí hắc ám,thậm chí trận mưa cũng đã sớm ngừng.

Lâm Ngôn trừu điếu thuốc lấy lại bình tĩnh,kinh ngạc nói “Ngươi gặp qua rồi sao?”

Lái xe cười cười “Thường xuyên,đặc biệt là những nơi hay xảy ra tai nạn,càng là chỗ có người gặp chuyện không may, thì càng dễđụng phải.”

Lâm Ngôn gật gật đầu, gặp chuyện như vậy,hắn không biết thế giới chủ nghĩa duy vật của mình đã bị sâu mọt ăn mất bao nhiêu.

Tiễn tài xế kia đi,Lâm Ngôn đưa tay lau mồ hôi trên gáy,lấy di động ra xem giờ,màn hình hiển thị hai tin nhắn chưa đọc cùng ba cuộc gọi nhỡ,từ hai tiếng trước chia đều nửa giờ một cuộc. Lâm Ngôn mở mục cài đặt thiết bị,di động không khóa chuông,âm lượng không lớn,nhưng đủ nghe,xem ra vừa rồi dọc trên đường tín hiệu đã bị chặn mất.

Tin thứ nhất “Đi uống rượu không ? Chỗ cũ.”

Tin thứ hai “Làm gì vậy ? Sao không tiếp điện thoại ???”

Tất cả các cuộc gọi nhỡ cùng tin nhắn đều là của Doãn Chu.

END 1

*Ngọc thiền : Ve Sầu (Thiền) là một loại côn trùng, con ve đực ở dưới bụng có một bộ phận phát ra âm thanh rất lớn, đại biểu cho thanh thuần, mà tiếng ve tượng trưng cho sự triền miên.

Thời xa xưa, những gia đình giàu có thường táng theo người chết một viên ngọc ngọc phỉ thúy chạm khắc hình con ve sầu, đặt trên nắp áo quan, mong cho người đã khuất cóđược một cuộc sống tốt đẹp ở thế giới khác. Đối với người đang sống, ve sầu được xem là một biểu tượng của cuộc sống lâu dài, hạnh phúc và tuổi trẻ bất diệt.

*Tết Trung Nguyên : Tết Trung Nguyên của người Hán trùng với lễ Vu Lan của chúng ta ( Rằmg tháng bảy 15/7 âm lịch). Hai lễ tết này đều mang ý nghĩa Xá tội vong nhân theo quan niệm của phật giáo. Vào ngày này, mọi tù nhân ởĐịa ngục có cơ hội được xá tội, được thoát sanh về cảnh giới an lành. Theo tín ngưỡng dân gian, là ngày mở cửa ngục, ân xá cho vong nhân nên có lễ cúng Cô Hồn (vào buổi chiều) cho các vong linh không nhà cửa không nơi nương tựa, không có thân nhân trên Dương thế thờ cúng.