Đạo Trưởng Đã Lâu Không Gặp

Chương 108




Liễu Vũ không có tâm tình để ý cậu nhóc gác cổng kia, trong đầu hoàn toàn bị câu nói "không ở lại thế giới này lâu dài" chiếm cứ, cô nhìn Trương Tịch Nhan chằm chằm không chớp mắt, hai tay dùng sức nắm chặt bàn tay của Trương Tịch Nhan, trên mặt mang theo ý cười, ra vẻ thoải mái nói: "Được rồi, em sẽ nỗ lực tu luyện, nhưng chị không thể lặng im không một tiếng động mà đi mất, cho dù lỡ như chị muốn rời đi trước, thì cũng phải nói cho em biết chị đi đâu để em còn biết mà tìm."

Trương Tịch Nhan hơi có chút trầm ngâm, đẩy tóc mái che trên trán, lộ ra vầng trán trắng nõn, nàng triệt hồi ảo thuật che mắt để lộ ra một khe hẹp ở giữa trán: "Nhìn kỹ xem."

Liễu Vũ không rõ Trương Tịch Nhan tại sao lại đột nhiên kêu cô xem cái này, nhưng vẫn làm theo.

Khe hẹp này so với lúc trước hơi lớn hơn một xíu, hình bầu dục thon dài, chính giữa có một vòng xoáy tạo thành tâm nhãn làm cho nó nhìn như con mắt dựng thẳng đứng. Rõ ràng chỉ là một vòng xoáy nho nhỏ nhưng lại làm cho người nhìn cảm thấy vô cùng khủng bố, nhìn lâu thậm chí có loại ảo giác bị hút vào bên trong.

Trương Tịch Nhan dùng ảo thuật che giấu khe hẹp trên trán, phủ lên tóc mái: "Vị trí này gọi là Thiên Mục Huyệt, còn có tên khác là Thiên Nhãn, Thiên Lý Nhãn, nổi tiếng nhất chính là Nhị Lang Thần có con mắt thứ ba, trên thực tế Thiên Nhãn không hề giống với hai con mắt bình thường của chúng ta chút nào. Nó càng giống với một bình chứa năng lượng hơn, tuy nhỏ nhưng nó có thể áp súc một lượng năng lượng vô cùng lớn, bình năng lượng này còn có thể thu được tin tức về những nguồn năng lượng bị phân tán ra các nơi hoặc đang ở một nơi xa nào đó, giống như cảm ứng từ trường vậy, em có hiểu được không?"

Liễu Vũ nghe xong, đáp: "Chị cứ nói tiếp đi."

Trương Tịch Nhan nói: "Nó có hai tác dụng chủ yếu, một là làm công cụ tìm kiếm, chính là tìm tòi và bắt giữ tin tức, hai là làm vật chứa nguồn năng lượng, bao gồm chuyển hóa năng lượng thành lực lượng công kích. Đại khái chính là đài radar vừa có khả năng thu thập thông tin vừa có khả năng công kích. Thế giới này không phải chỉ rộng lớn như hai mắt thường của chúng ta nhìn thấy, tựa như người của Âm Dương Đạo đến giờ Tý sẽ nhảy vào giếng Âm Dương xuống địa phủ, hay giống như nơi mà Lê Vị và Ô Huyền muốn quay về thì phải vượt qua Bất Chu Sơn* trong truyền thuyết mới có thể đến được, những nơi này đều là nơi mà người thường không có cách nào đến được, đó là đường lui của chúng ta, thậm chí có thể dùng như sát chiêu để dụ Canh Thần ra, nhưng trước mắt còn chưa dùng được."

Liễu Vũ giận dữ nghĩ: Thần mẹ nó chứ radar!

Cho dù cô có học ngu thì cũng biết thứ trên trán của Trương Tịch Nhan không hề đơn giản chút nào, cũng hiểu rõ ý Trương Tịch Nhan muốn nói, nếu không lo mà tu luyện cho tốt, thì dù nàng có nói cho cô biết nàng đi nơi nào, cô cũng không có cách đi tìm, không có người hướng dẫn, đi kiểu gì cho tới được Bất Chu Sơn đã sụp đổ trong truyền thuyết kia chứ? Cô hỏi: "Trụ trời Bất Chu Sơn đã bị đâm sập, nhưng hẳn là còn vết tích của chỗ sập, ở đâu thế?" Lỡ như không đuổi theo kịp, biết được chỗ cần đến, tới lúc đó nghĩ biện pháp chắc cũng được.

*Bất Chu Sơn (núi Bất Chu): là dãy núi trong truyền thuyết của TQ. Theo căn cứ tài liệu huyền sử ghi chép cho rằng Bất Chu Sơn là dãy núi nằm ở phía tây Côn Luân. Đường vào núi Bất Chu chỉ mở ra vào lúc trăng tròn hằng tháng. Ban đầu gọi là Chu Sơn, là ngọn núi của tuần hoàn Chu Thiên, sau khi bị đâm gãy mới gọi là Bất Chu Sơn. Núi Bất Chu gắn liền với truyền thuyết thủy thần Cộng Công làm phản đem quân thiên ma đánh thiên giới. Hỏa thần Chúc Dung bèn đem quân ra đánh, cuối cùng đã dẹp được loạn tặc. Cộng Công đã bị Chúc Dung đánh bại, Cộng Công tức giận đụng vào vách núi Bất Chu ở phía tây. Núi này vốn là một cây trụ chống trời, đã bị Cộng Công húc làm gãy. Núi Bất Chu sụp đổ cũng làm đứt đoạn con đường đi đến các thế giới khác, cũng làm cho những thần linh, yêu quái, và những sinh vật từ thế giới khác đến thế giới của loài người hiện tại không thể quay về thế giới của mình nữa. (Những thông tin trên được mình tổng hợp dựa trên các nguồn khác nhau như Wikipedia và Giải Mã Thần Thoại của Lý Đạo Chân. Các đạo hữu nếu thấy thú vị có thể tìm hiểu thêm chuyện về Bất Chu Sơn và các thế giới khác qua bài viết Giải Mã Thần Thoại phần 7 có tên Tuyệt Địa Thông Thiên nhé.)

Trương Tịch Nhan nói: "Em leo xuống khỏi người tôi đi, tôi kể từ từ cho em nghe."

Liễu Vũ cong môi cười, giơ hai tay lên ôm cổ Trương Tịch Nhan: "Chị nói đi, em nghe."

Thiệt đúng là không biết xấu hổ là gì mà.

Trương Tịch Nhan nỗ lực ngửa người ra sau ý đồ kéo ra khoảng cách, nhưng ghế sofa không lớn, nàng vừa ngửa người, khoảng cách không thấy kéo ra chút nào, ngược lại đầu lại ngẩng lên, tư thế tức khắc biến thành lời mời ái muội.

Liễu Vũ tất nhiên ngay lập tức hiểu sai, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt còn xinh đẹp hơn cả mấy cô minh tinh đã trang điểm kỹ càng, tim đập như trống chầu, ma xui quỷ khiến kề sát lại gần, ý đồ cho môi mình chạm vào môi Trương Tịch Nhan, nhưng nửa đường lại bị lòng bàn tay của Trương Tịch Nhan chặn lại. Cô chớp chớp mắt, hồn phách vừa bị câu mất một lần nữa bay về đoàn tụ với thân thể, có chút ngượng ngùng cười cười: "Khụ khụ, tự chủ hơi kém một chút." Tiếp tục nắm chặt tay Trương Tịch Nhan, vẫn như cũ ngồi quỳ trên đùi Trương Tịch Nhan, kiên quyết không xuống dưới.

Trương Tịch Nhan vô cùng bất đắc dĩ, đành phải chế trụ ngược lại tay của Liễu Vũ, không cho cô lại làm bậy, sau đó tiếp tục kể truyền thuyết cổ xưa về Bất Chu Sơn.

"Bất Chu có nghĩa là không chu toàn, không hoàn chỉnh, Bất Chu Sơn có nghĩa là ngọn núi không hoàn chỉnh. Truyền thuyết được truyền bá rộng rãi nhất là do Hoài Nam Vương thời kỳ Tây Hán mời sư khách biên soạn lại thành quyển "Hoài Nam Tử - Thiên Văn Huấn", trong đó viết rằng Cộng Công vì tranh đế với Chuyên Húc bị thua, tức giận đâm sụp Bất Chu Sơn. Trụ trời gãy, đứt đường thông giữa trời và đất. Trời phía Tây Bắc sụp xuống, đất phía Đông Nam nghiêng đổ, trên trời thủng một lỗ lớn, dưới đất hồng thủy dâng trào."

"Truyền thuyết này được ghi lại hơn 2000 năm trước, sau sự kiện Bất Chu Sơn sụp đổ hơn 3000 năm, nó còn đề cập đến việc người xưa xem trời là tròn đất là vuông, trời giống như cái lồng úp ở trên đầu, đất là từng ô vuông như bàn cờ, dựa theo tính chân thật tới nói, chỉ có thể xác định một chuyện là Bất Chu Sơn đã sụp. Nhưng rốt cuộc tại sao Bất Chu Sơn sụp và vị trí chính xác của nó ở đâu, thì dựa vào các ghi chép và văn hiến của quốc gia chúng ta cũng rất khó xác định được." Trương Tịch Nhan nhếch cằm hướng về phía bàn làm việc: "Em đi lấy giấy bút tới đây đi."

Liễu Vũ không muốn đứng dậy, nhưng việc mà Trương học bá phải dùng tới giấy bút để giảng giải thì hiển nhiên vô cùng trọng yếu. Trọng yếu tới nỗi, nếu cô không nắm giữ cho chắc, nói không chừng vợ vừa cua tới tay đã vội bay mất, cô nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài kêu thư ký tìm cho mình một cuốn sổ ghi chú cứng cáp, hai tay cầm lấy đưa cho Trương Tịch Nhan, ngoan ngoãn giống hệt như một học sinh tốt hiếu học.

Trương Tịch Nhan mở sổ ghi chú ra, trước tiên vẽ một hình tròn, mũi tên chỉ ra ngoài chú thích: Trái đất (Nhân giới).

Nàng viết thêm ở hàng trên cùng dòng chữ "Đa vũ trụ và dị thứ nguyên giới".

Liễu Vũ hít một ngụm khí lạnh, sợ tới mức ngừng thở, nghĩ thầm: Chị gái, chị kéo chủ đề có chút xa rồi đó.

Trương Tịch Nhan lại nhanh chóng vẽ hình dạng một ngọn núi, mũi tên chỉ ra ngoài chú thích: Bất Chu Sơn.

Tiếp đó nàng vẽ thêm bên dưới Bất Chu Sơn chín cây trụ và bốn sợi dây thừng, ghi chú là: Trụ trời, địa thừng. (Trụ trời, cây cột chống đỡ trời và đất. Địa thừng, sợi dây thừng gắn kết đại địa. Chú thích: đây là truyền thuyết đời sau biên soạn)

Nàng vẽ một mũi tên ở cây cột trung tâm, đánh dấu: Kiến Mộc thần thụ (thượng cổ thần thụ, cây cầu câu thông giữa thế giới của người và thần), rồi tiếp tục vẽ một ngọn núi, bên dưới chú thích là: Núi Côn Luân (là thần sơn trong truyền thuyết của loài người, Kiến Mộc thần thụ mọc trên núi Côn Luân). Nàng vẽ thêm một ít người, từ bốn phương tám hướng của trái đất chạy đến núi Côn Luân, dọc theo chỗ đánh dấu là trụ trời do Kiến Mộc thần thụ tạo nên leo lên trên, sau đó liền tới Bất Chu Sơn.

Trương Tịch Nhan nói với Liễu Vũ: "Đây là đường đi Thiên Giới trong truyền thuyết mà mọi người thường nhắc tới." Nàng khoanh tròn một vòng ở vị trí Kiến Mộc thần thụ trên núi Côn Luân, thêm một vòng tròn ở nơi tiếp nối giữa Kiến Mộc thần thụ và Bất Chu Sơn: "Nơi tiếp nối giữa Bất Chu Sơn và Kiến Mộc thần thụ ở núi Côn Luân bị hủy, trụ trời bị gãy, khối địa phương nơi này cũng sụp, đường đi từ Nhân Giới tới Thiên Giới cũng bị chặt đứt." Nàng lại bổ sung thêm một câu: "Di chỉ Tam Tinh Đôi ở Quảng Hán khai quật được cổ vật bằng đồng thau có khắc hình thần thụ, theo phỏng đoán đó chính là nguyên hình của Kiến Mộc núi Côn Luân."

Liễu Vũ chỉ vào tám cây cột khác, hỏi: "Mấy cây kia thì sao? Còn có bốn sợi thừng nữa." Một đường đi bị chặt đứt, còn có mấy cái khác nữa mà.

Trương Tịch Nhan vẽ một hình bầu dục bất quy tắc trên đỉnh một cây cột trong số đó, thêm một cái mũi tên kéo ra ngoài chú thích: Dị thứ nguyên giới Vu Thần Tộc, sau đó chú thích cho cây cột kia là: Cổ Thần Thụ (Vu Thụ thần thụ, còn được gọi là đại địa mẫu thụ, Vu Thần Tộc dựng dục Vu Thần, câu thông với thần thụ trong trời đất của các giới).

Liễu Vũ: "..." Cô cả kinh trợn tròn hai mắt, kêu lên: "Kiến Mộc ở Côn Luân bị hủy, Canh Thần không trở về được, cho nên gã muốn tìm Cổ Thần Thụ. Nhưng là hiện tại Cổ Thần Thụ đã bị hai người Lê Vị mang đi rồi."

Trương Tịch Nhan không tỏ ý kiến, tiếp tục vẽ thêm một hình bầu dục bất quy tắc ở gần Vu Thần Tộc, tương liên với một cây cột gần nhất, chú thích: Dị thứ nguyên giới Quỷ Tộc.

Liễu Vũ chờ Trương Tịch Nhan viết thêm ghi chú về cây cột đánh dấu là Quỷ Tộc kia, kết quả Trương Tịch Nhan lại đi vẽ bốn địa thừng, nàng lấy bốn địa thừng làm khởi điểm bắt đầu vẽ sông, những con sông này có khúc chiết uốn lượn, có rộng có hẹp, phân bố toàn cầu, nhưng chúng lại giống như trăm sông đổ về một biển, vẫn luôn kéo dài đến bên dưới trụ trời của Quỷ Tộc.

Trương Tịch Nhan vẽ một mũi tên chỉ ra ngoài chú thích: Âm lộ Minh Hà!

Nàng vẽ thêm mấy mũi tên chú thích cho những cây cột còn lại: Tạm thời chưa biết.

Nàng đưa bản vẽ cho Liễu Vũ, nói: "Bất Chu Sơn, một ngọn núi không hoàn chỉnh, tôi phỏng đoán nó hẳn là một không gian dị nguyên giới không ổn định không hoàn chỉnh, những trụ trời còn lại là các thông đạo ổn định nối tiếp không gian khác, là nhịp cầu nối. Chỉ có chuyện đó là tôi phỏng đoán, còn chuyện từ Quỷ Tộc và Minh Hà có thể đến Bất Chu Sơn là chính xác, bởi vì Quỷ Tộc và Vu Thần Tộc xài chung một trụ trời." Nàng lại vẽ thêm một bản vẽ, trên đó là Cổ Thần Thụ, dưới rễ thần thụ là huyết đằng, huyết đằng lại mọc bên trên một ngọn núi lớn được tạo thành từ vô số thi hài và xương cốt, bên dưới núi xương có một khoảng không gian thật lớn, có rất nhiều thành trì và đủ loại quỷ vật đấu đá nhau: Quỷ Tộc. Nhóm Quỷ Tộc thờ phụng tòa núi xương khổng lồ treo ngược bên trên, chú thích: Quỷ Tộc thánh sơn. Ở bên trên bộ rễ của Cổ Thần Thụ là một mảnh rừng rậm tươi tốt, có một tộc đàn khác sinh sống ở đây, chú thích: Vu Thần Tộc. Nàng tiếp tục vẽ thêm một nhánh sông chảy từ giữa bộ rễ của Cổ Thần Thụ và mặt đất, nhánh sông này vô cùng rộng lớn phát đạt chia thành rất nhiều nhánh sông nhỏ kéo dài đến những con sống khác, chú thích: Âm lộ Minh Hà.

Trương Tịch Nhan tiếp tục vẽ, ở trên Âm lộ Minh Hà nàng vẽ rất nhiều giếng, bên cạnh giếng có rất nhiều phòng ở, rất nhiều quỷ, rất nhiều quỷ sai, chú thích: Âm tào địa phủ. Những cái giếng này có đáy giếng tiếp nối với Minh Hà, miệng giếng thì ở tại nhân gian.

Trương Tịch Nhan lại vẽ một cái bản đồ đường đi cho Liễu Vũ, từ giếng Âm đi vào Âm tào địa phủ, xuyên qua Minh Hà, đến Quỷ Tộc Thánh Sơn, leo lên trên Thánh Sơn, xuyên qua bộ rễ của Cổ Thần Thụ lên tới mặt đất, đó chính là địa giới của Vu Thần Tộc.

Nàng nói với Liễu Vũ: "Với thực lực hiện giờ của em, nếu đi con đường này, đại khái sẽ bị quỷ ăn, cũng có thể không ngăn cản được âm khí và sát khí của Minh Hà mà chết giữa đường. Con đường này Canh Thần không đi được, gã mà đi con đường này cũng giống như việc quăng cây đuốc vào trong sông vậy. Người phàm cũng không đi được, cho dù chỉ đi vào nghỉ ngơi một vài phút, ra ngoài không chết cũng bệnh nặng một hồi. Âm Dương Đạo phái hẳn là biết đường đi, bọn họ chế ra một loại tiền tên là tiền Quỷ Đế, dùng nó hiến tế cung phụng cho Quỷ Đế của Quỷ Tộc, hướng Quỷ Đế mượn dùng thần lực."

Nàng chốt lại: "Quỷ Tộc không có luân thường, chế độ hiến tế người sống ở nhân gian ban đầu chính là từ văn hóa bái quỷ mà ra, bọn chúng ăn người sống, hưởng thụ người sống hiến tế, quỷ với quỷ cũng cắn nuốt lẫn nhau giống như bọn cướp của đi chém giết bọn thổ phỉ vậy." Nàng đang nói chuyện thì thấy Liễu Vũ kề sát lại gần, lần này không phải là muốn hôn nàng, mà là đánh giá nàng, biểu tình viết rõ rõ ràng ràng: Tại sao chị lại biết nhiều như vậy, đầu chị chứa cái gì thế, chị có phải là Trương Tịch Nhan không.

Trương Tịch Nhan giải thích: "Có chút là thư tịch trong Tàng Thư Lâu của nhà tôi ghi lại, có chút đến từ truyền thừa trong trí nhớ, đều là một ít ghi chép và ký ức linh tinh, tổng hợp lại mới được như thế này. Xác định được một chuyện là bốn địa thừng cùng với Minh Hà và Vu Thần Giới tương liên với nhau, còn lại dựa vào khẩu giếng Âm cùng với pháp trận phong thủy cục và tinh tượng bên trong nhà Lê Vị, có thể suy luận ra được rất nhiều tin tức hữu dụng."

Liễu Vũ ôm quyển sổ ghi chú, lật lật rồi hỏi: "Đường đi này có bao nhiêu phần chuẩn xác?"

Trương Tịch Nhan đáp: "Chỉ là bản vẽ để cho em có thể hiểu được khái niệm cơ bản, không có bất luận độ chính xác gì đáng nói. Kiến Mộc thần thụ mọc ở đâu. Bất Chu Sơn rốt cuộc ở nơi nào, Cổ Thần Thụ sinh trưởng ở chốn nao, Quỷ Tộc Thánh Sơn lại là đâu, tôi thực sự không biết, nếu muốn đi con đường này, chắc chắn phải trèo đèo lội suối từ từ tìm."

Liễu Vũ nói: "Chị còn phải thêm câu trèo đèo lội suối mới chịu à." Cô nghĩ nghĩ rồi bổ sung: "Cho thêm một câu cửu tử nhất sinh nữa đi."

Trương Tịch Nhan gật đầu, tán thành: "Chính xác."

Ngục tối bên dưới Tàng Thư Lâu của nhà nàng, có một lối tắt, Lê Trùng Trùng thủ hộ con đường này hơn 2000 năm. Đường lui này là vốn gốc cuối cùng còn sót lại của nhà nàng, nàng tình nguyện hủy hoại nó chứ tuyệt đối không để lộ ra bên ngoài.

Nàng ngẩng đầu nhìn Liễu Vũ, tâm trạng không tốt, cũng không thoải mái. Nàng không biết bản thân mình và Liễu Vũ có tương lai hay không, cũng không biết có thể ở bên nhau được bao lâu. Nàng không còn nhà, lại chán ghét thế giới này, không muốn lưu lại. Chờ đến khi đòi được món nợ máu của Trương gia và thôn Hoa Tập, nàng nhất định sẽ đi lên con đường trèo đèo lội suối cửu tử nhất sinh kia. Liễu Vũ thích tiền tài, không để bụng chuyện tu luyện, gia tài bạc triệu mới là thứ cô muốn.

Trời dần tối, người trong văn phòng bắt đầu sôi nổi tan tầm.

Di động của Trương Tịch Nhan vang lên, nàng nghe máy, giọng của Ngô Phượng Khởi từ trong điện thoại truyền đến: "Tổng cục đã hạ lệnh bắt giữ trưởng phòng Ứng Thế Kiệt của văn phòng Côn Minh và thành lập tổ chuyên án một lần nữa khởi động điều tra lại vụ án diệt môn ở thôn Hoa Tập, Trương gia thôn. Trương Tịch Nhan, mời cô hủy bỏ phong ấn ảo trận ở văn phòng Côn Minh. Cô làm như vậy sẽ đem bản thân mình đặt vào hoàn cảnh vô cùng bất lợi. Văn phòng Côn Minh có rất nhiều đệ tử của các môn phái lớn, đừng thương cập đến người khác."

Trương Tịch Nhan trực tiếp ngắt điện thoại, nói với Liễu Vũ: "Ra ngoài một chuyến với tôi nhé."

Liễu Vũ thấy Trương Tịch Nhan tâm trạng không tốt, ngoan ngoãn từ trên đùi Trương Tịch Nhan đứng dậy, đi theo phía sau nàng xuống dưới lầu, tản bộ.

Trương Tịch Nhan cúi đầu đi ra ngoài một đoạn, sau đó quay đầu lại nhìn Liễu Vũ, vô cùng nghiêm túc hỏi: "Giữa gia tài bạc triệu và việc đi theo tôi trèo đèo lội suối cửu tử nhất sinh, em chọn cái nào?"