Đặt Bẫy Cha Cục Cưng

Chương 26






Bảo hộ Tả Tử Quân một cách mãnh liệt như thế, vẻ mặt cũng thâm trầm kiên định, cô không thể không cảm thấy Thừa Diệp không phải cố chấp giữ hình bóng Tả Tử Khiết mà là chính bản thân Tả Tử Quân.
Nếu thật sự như vậy, có lẽ cô có thể lợi dụng một chút, thật muốn biết đến lúc đó Thừa Diệp sẽ làm như thế nào. Bên môi nâng lên nụ cười giả tạo, cô không chút lo lắng uống cà phê.
Lục Thừa Diệp đưa mẹ con Tả Tử Quân đến cửa, đặt Lam Lam xuống để bé vào nhà trước. Anh còn phải chạy về công ty nên không vào nhà, trước khi đi, anh nhìn thấy Tả Tử Quân đứng trước cửa, mày hơi nhíu lại hình như có tâm sự, không chút suy nghĩ liền vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt đầu cô.
“ Xin lỗi, tôi không biết mẹ tôi sẽ đến tìm cô… cô không cần để ý lời bà nói, cũng không cần lo lắng cái gì, tôi sẽ tìm thời gian nói rõ ràng với bà.”
Bàn tay vuốt ve một cách dịu dàng, vẻ mặt của anh hiện giờ rất ôn nhu, anh đang an ủi cô sao? Thật ra thì cô biết anh là một người đàn ông dịu dàng.” Vừa rồi anh dẫn tôi và Lam Lam rời đi như vậy, mẹ anh cực kỳ tức giận, còn nữa, anh phải nói sao với bạn gái anh?”
“ Thế nào, cô để ý bạn gái tôi sao?” Anh cười khẽ.

Cô đỏ ửng mặt.” Không phải, tôi chỉ sợ anh không thể kết hôn...”
“ Bái Gia không phải là bạn gái của tôi.” Lần trước anh muốn nói rõ, chỉ là nhìn thấy bộ dạng giống như ghen tuông của cô liền cảm thấy vui vẻ nên cố ý không nói ra.
“ Cô Đường không phải là bạn gái anh? Nhưng mẹ anh nói các người sắp kết hôn…”
Chỉ là suy nghĩ một chút, cô Đường nhìn thấy cô ở nhà bạn trai mình thật sự là không có chút phản ứng tức giận của một người bạn gái nên có, đầu cô không khỏi thoáng qua một ý niệm, cảm giác giống như là cô ấy đến để xem trò vui.
“ Tóm lại, tôi cùng Bái Gia không phải là quan hệ đó, về sau sẽ giải thích với cô, chỉ là lần sau mẹ tôi lại đến tìm cô thì cô không cần ngu ngốc để bà trút giận, biết không?” Anh biết bởi vì quan hệ với Tử Khiết nên mẹ anh không thích Tử Quân.
“ Thật ra mẹ anh chỉ muốn tôi mang Lam Lam rời đi…”
“ Cô đồng ý?” Ánh mắt của anh cứng lại.
Vừa rồi không phải vẫn còn rất dịu dàng, thế nào vừa nghe đến chuyện này liền biến sắc?” Tôi chưa kịp trả lời thì anh đã xuất hiện, đúng rồi, làm sao anh biết tôi cùng họ ở quán cà phê? Chẳng lẽ anh tìm người theo dõi tôi?”
Anh không có phủ nhận.” Tôi làm sao biết cô có hay không mang Lam Lam rời đi khiến tôi không tìm được cô.” Không sai, vì lần trước không tìm được cô, anh liền tìm người đi theo Tả Tử Quân.
Việc đó cũng có chút công dụng, người anh phái đi gọi điện thoại cho anh nói mẹ anh mang theo một cô gái đến tìm Tả Tử Quân, anh vừa nghe cũng biết là Đường Bái Gia, vì vậy anh lập tức lái xe trở về, trước tiên đi đến công viên đón Lam Lam rồi đến quán cà phê.
“ Lục Thừa Diệp, sao anh có thể làm vậy!”
“ Được rồi, công ty tôi còn có việc, có gì thì chờ sau khi tôi trở lại rồi nói, đúng rồi, tối nay tôi sẽ về nhà trễ, buôir tối cô và Lam Lam cứ ăn trước, không cần để ý đến tôi.”

Nhìn anh đi vào thang máy, Tả Tử Quân thật không biết nên làm sao nữa, anh lại phái người giám thị họ, có phải quá khoa trương hay không?
Không thể tiếp tục như vậy nữa, buổi tối cô phải nói chuyện với anh một chút, cô có thể đồng ý anh lúc nào cũng có thể đến Nam Đầu thăm Lam Lam, cô sẽ không mang Lam Lam giấu đi, cho nên anh để cho cô trở về đi.
Buổi tối, Lục Thừa Diệp xử lý xong công việc, vẻ mặt dịu dàng nhìn tài liệu trên tay một lúc lâu mới thả vào cặp, đang chuẩn bị rời khỏi công ty thì bạn tốt Tưởng Uy Nguyên từ Mỹ gọi điện thoại cho anh.
“ Nghe nói cậu và Bái Gia đang hẹn hò, hơn nữa cũng sắp kết hôn, chúc mừng cậu.”
“ Không ngờ cậu đang ở Mỹ mà từng cử động của người khác vẫn nắm rõ như lòng bàn tay, lợi hại.” Hình như trước đây không lâu. Bái Gia mới cùng cha mẹ hai bên nói bọn họ quyết định lui tới.
“ Nhớ thay tôi chăm sóc cô ấy.”
“ Đáng tiếc tôi không phải là người cô ấy muốn.” Nghe được bạn tốt âm thanh khàn khàn, Lục Thừa Diệp thầm thở dài.” Cô ấy còn đang chờ cậu… cậu có muốn gặp cô ấy không?” Không chỉ Bái Gia đang đợi hắn, Uy Nguyên cũng còn rất quan tâm cô.
“ Lần trước cậu đến Mỹ cũng đã thấy qua bộ dạng của tôi, cho nên vẫn là thôi vậy, tôi với cô ấy đời này là vô duyên, một ngày nào đó cô ấy sẽ quên tôi.”
“ Nếu cô ấy không quên được? Chẳng lẽ các người muốn thương tiếc nhau cả đời, như vậy sẽ tốt hơn sao?”
“ Thế nào? Trước kia không phải cậu cũng cho là làm như vậy đối với cô ấy là tốt nhất, tại sao giờ đột nhiên nói những lời này?”
“ Không có gì, chỉ là gần đây bên cạnh tôi xảy ra một số chuyện khiến tôi thay đổi cái nhìn, thật ra thì hối hận sau này đều là do chúng ta tự tạo ra, cho nên, tôi hi vọng cậu cũng thay đổi cách nhìn, có lẽ cậu cho rằng đây là cách tốt nhất, nhưng đối phương chưa chắc cũng cảm thấy như vậy, cậu nên suy nghĩ lại một chút.”
Hai người nói chuyện về tình trạng hiện giờ của bản thân xong mới cúp điện thoại.

Chờ Lục Thừa Diệp về đến nhà đã gần tám giờ, anh phát hiện Lam Lam và Tả Tử Quân còn chưa ăn tối, không khỏi có chút đau lòng.
“ Tôi không phải đã nói sẽ về trễ, bảo các người ăn trước rồi sao.”
“ Không sao, buổi chiều Lam Lam có ăn điểm tâm, hơn nữa bé cũng muốn đợi anh trở về ăn chung.”
“ Đúng vậy, con muốn ăn cơm cùng chú Lục.”
Anh mở cặp lấy ra một phần tài liệu.” Lam Lam, chú đã giúp con tìm nhà trẻ, ngày mai con có thể cùng mẹ đến nhà trẻ đi học.”
“ Có thật không? Cảm ơn chú Lục.” Lam Lam vui vẻ nói, chú Lục nói ở nhà trẻ mới có thể quen rất nhiều bạn nhỏ.
Anh đem tài liệu đưa cho Tả Tử Quân.” Đây là tài liệu về nhà trẻ, thư ký của tôi cũng đã liên lạc, ngày mai cô đem hồ sơ của Lam Lam đến, cảm thấy không tệ thì ký tên là được rồi.”
Cô nhận lấy tài liệu, tâm tình nặng nề.
“ Lam Lam, đi, chúng ta đi ăn cơm.”
“ Vâng.”