Dấu Chân Thời Gian

Chương 3





Ngồi một lúc bên bờ biển, điện thoại của Trịnh Thanh rung lên, cô lấy điện thoại trong túi ra.

Vu Bân liếc qua, lại là tiếng chuông báo thức đáng ghét ấy, "Em chắc phải đi đón con gái rồi đúng không?"
"Đúng vậy, đã rất lâu tôi không đi dạo bên bờ biển, hôm nay rất vui, tạm biệt." Trịnh Thanh đưa tay phải tới trước mặt Vu Bân.

Vu Bân bắt tay Trịnh Thanh, nhưng rất lâu không có ý định thả ra, “Chúng ta lần sau còn có thể gặp lại không?”
“Tại sao lại không thể?” Trịnh Thanh hỏi ngược lại anh.
“Vậy tôi có thể lưu lại số điện thoại của em không?”
“Anh nói số điện thoại của anh cho tôi, tôi gọi cho anh nhé.”
Sau khi lưu lại số điện thoại của nhau, Trịnh Thanh vẫy tay về hướng anh, nói lời tạm biệt.
Thời gian thật nhanh, bỗng đã qua nửa tháng, mỗi lần tiếng chuông gió ở ngoài cửa kêu tí tách, Trịnh Thanh lại hướng mắt nhìn ra ngoài cửa, nhưng vẫn không xuất hiện người đàn ông vẫn luôn gọi cafe Blue Moutain nữa.

Ánh mắt của cô rời từ cuốn sách trên tay nhìn ra ngoài cửa sổ, người ta chỉ nói một câu khách khí, hà tất gì mình lại coi thành thật.

Cuối tuần, Trịnh Thanh sắp xếp xong cho Tống Thi Kiều, rồi đi ra Hạ Môn nhập hàng.


Vừa xuống phà, điện thoại cô reo lên, cô cầm điện thoại nhìn cái tên hiển thị trên màn hình là Vu Bân liền nhấn nghe, “Alo...”
“Tôi đang ở cảng, chuẩn bị đến Cổ Lãng Tự, hôm nay em có lịch gì chưa, có phải đưa con gái đến lớp học đàn không?”
Trịnh Thanh đứng bên bờ, nhìn xung quanh, cũng không thấy bóng dáng của Vu Bân, “Tôi đang ở Hạ Môn, nếu như anh đến Cổ Lãng Tự để tìm tôi, có thể anh phải nhanh chóng xuống tàu rồi.”
“Vậy sao, em đang ở Hạ Môn, vậy anh lập tức xuống tàu.”
“Đúng vậy, tôi vừa xuống tàu, đang đứng ngoài cảng.”
Trịnh Thanh vừa dứt lời thì nhìn thấy Vu Bân từ tàu đi xuống, hướng về anh vẫy tay.
Vu Bân chạy về phía cô, vãn còn đang thở dố,c, “Không ngờ lại trùng hợp đến thế, em đến Hạ Môn làm gì vậy?”
“Nhập hàng, tiện thể đi dạo, ở mãi trên đảo bí bách quá rồi.”
“Tôi đang định đến Cổ Lãng Tự rồi đến quán cafe tìm em.”
“Anh gần đây rất bận sao, tôi không thấy anh đến.”
Vu Bân gật đầu, “Rất bận.”
“Vậy sao hôm nay anh lại có thời gian vậy?”
“Cơ bản sắp kết thúc một giai đoạn.”
“Vậy chắc anh sắp phải quay về Thượng Hải rồi.”
“Sắp rồi.”
“Em đang chuẩn bị đi đâu, cả ngày hôm nay tôi đều không có việc gì, chi bằng tôi đi cùng em nhé.”
Trịnh Thanh không từ chối, gật đầu cười nhẹ.
Hai người đi đến chợ mà Trịnh Thanh hay đến, trong đó có các loại hạt cafe, Vu Bân nhìn đều không thấy có khác biệt gì, ngửi mùi cũng không phân biệt được.

Trịnh Thanh thuận tay lấy mấy hạt cafe, “Cafe Blue Moutain mà anh thích uống chính là dùng hạt cafe này.”
“Nói thật lòng, tôi hoàn toàn không nhận ra có khác biệt gì.”
“Nhưng khi anh uống sẽ thấy khác biệt.”
“Đương nhiên rồi, hương vị của mỗi loại cafe đều không giống nhau.”
“Cũng đúng, anh phụ trách uống là đúng rồi.

Nếu như người uống cafe đều hiểu cafe rồi thì tôi chẳng có gì để làm nữa.”
“Mỗi người đều có sở trường riêng của mình, cafe nhất định là sở trường của em.”
Sau khi Trịnh Thanh chọn xong hạt cafe, đưa địa chỉ cho ông chủ để qua mấy hôm nữa ông chủ chuyển lên trên đảo.
Từ chợ đi ra, Vu Bân muốn mời Trịnh Thanh cùng nhau ăn tối, thấy cô đang nhìn thời gian trên điện thoại, “Sao vậy, hôm nay em phải về gấp sao?”
“Ừm?” Trịnh Thanh ngẩng đầu hỏi anh, “Cái gì?”

“Ý của tôi là hôm nay em phải về đón con gái sao?”
“Ồ, không cần, hôm nay con bé học đàn tiết buổi sáng, con bé tan học tôi mới đi đến Hạ Môn.”
Vu Bân âm thầm thở một hơi nhẹ nhõm, xong rồi mới đưa ra lời đề nghị, “Vậy lát nữa cùng nhau ăn tối nhé, em sẽ không từ chối tôi đúng không.”
Trịnh Thanh đang muốn từ chối, kế hoạch ban đầu của cô là về sớm nấu bữa tối cho con gái, nhưng câu nói cuối của Vu Bân khiến lời từ chối của cô không thể nào nói ra được, chỉ có thể đồng ý, “Được thôi.”
“Em muốn ăn gì, ở Hạ Môn chắc là em khá quen thuộc, em quyết định nhé.”
Trịnh Thanh cười lắc đầu, “Thực ra tôi cũng không quen thuộc lắm, bình thường đều ở trên đảo, vì không được tiện lắm, chọn đại một quán cũng được.”
Bữa tối đầu tiên của hai người, Vu Bân sao dám tùy tiện, nhân lúc Trịnh Thanh gọi cho Tống Thi Kiều để con bé đến ăn tối ở quán cafe, anh nhắn tin cho trợ lý hỏi xem ở Hạ Môn có nhà hàng nào vừa ngon vừa phong tình một chút.
Đợi Trịnh Thanh gọi điện thoại xong quay lại, Vu Bân đã lấy được địa chỉ nhà hàng, “Tôi tìm được một nhà hàng không tồi, chúng ta gọi xe qua đó nhé.”
“Vậy sao, anh tìm thế nào vậy?” Trịnh Thanh tò mò hỏi.
“Thực ra là trợ lý nói cho tôi, cô ấy là người Hạ Môn.”
“Được, vậy chúng ta đi thôi.”
“Em đã sắp xếp ổn thỏa cho con gái em rồi?”
Trịnh Thanh gật đầu, “Vâng, để con bé đến quán cafe ăn tối, nhân viên phục vụ trong quán cafe của tôi nấu cơm cũng rất ngon.”
“Con gái em đã học THPT rồi, em cũng không nhất thiết việc nào cũng lo lắng như vậy.”
“Con bé khác với những đứa trẻ bình thường, cho nên...!tôi phải bận tâm nhiều hơn chút.”
Vu Bân không hiểu khác với những đứa trẻ khác là có ý gì, những cũng không hỏi tiếp.
Lên taxi, Trịnh Thanh liếc nhìn sang Vu Bân bên cạnh, thực ra cũng rất tò mò về gia đình anh, nhưng Trịnh Thanh vẫn nhẫn lại không hỏi, tình cờ gặp nhau, giữ lại một phần cảm xúc thần bí, cũng là một việc tốt.
Ngồi trên tầng thượng của một khách sạn 5 sao, Trịnh Thanh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn nơi biển Đông thì ra lại mê hồn đến vậy, “Chỗ này còn có thể nhìn mặt trời lặn, thật đẹp.”
“Em thích ngắm mặt trời lặn?”
“Mặt trời mọc hay lặn tôi đều thích, trước đây khi còn trẻ, tôi thường xuyên dậy thật sớm từ 4 giờ sáng để ngắm mặt trời mọc, nhưng bây giờ không vậy nữa.”
“Tại sao bây giờ em không làm vậy nữa?” Vu Bân không hiểu hỏi.

“Đóng cửa quán cafe muộn như vậy, 4 giờ sáng dậy sao được.”
“Vậy tôi phải cảm ơn trợ lý của tôi rồi, đã tìm được một nơi đẹp như này.”
Trịnh Thanh nhẹ nhàng gật đầu, “Vậy tôi cảm ơn anh là được rồi, để tôi có cơ hội ngắm mặt trời lặn một lần nữa.”
Vu Bân đặc biệt gọi một chai rượu vang, sau khi nhân viên phục vụ mang tới, rồi rót rượu vào chiếc ly chân cao, hai người nâng ly cụng nhẹ, “Cuối tuần vui vẻ.”
“Cuối tuần vui vẻ.”
Vu Bân cắt một miếng bít tết cho vào miệng, sau khi thưởng thức mùi vị của nó không khỏi thốt lên lời khen ngợi, “Bít tết ở đây thật sự rất ngon, độ sống chín vừa đủ.”
Sau khi Trịnh Thanh thử xong cũng gật đầu, “Rất ngon.”
“Tôi đoán em nấu ăn cũng rất ngon.”
“Cũng tạm được thôi.” Trịnh Thanh khiêm tốn trả lời anh.
“Nếu như sau này có cơ hội có thể ăn được món em nấu thì tốt biết mấy.”
Trịnh Thanh đưa tay cầm ly rượu, nghe đến câu này, tay đột nhiên dừng lại ở ngực, đưa mắt nhìn Vu Bân, nhìn anh cười, sau đó dường như đang nghĩ điều gì đó rồi cầm ly rượu lên, nhấp một ngụm.
Ăn xong bữa tối, Trịnh Thanh rất lễ phép cảm ơn anh, “Cảm ơn sự tiếp đãi của anh Vu, tôi đã ăn rất ngon.”
“Gọi tôi xa lạ vậy, gọi tôi là Vu Bân được rồi, có thể cùng với em ăn tối là vinh hạnh của tôi.”
“Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải quay về đảo rồi.” Ra khỏi nhà hàng, Trịnh Thanh nhìn thời gian rồi nói.
“Tôi tiễn em nhé.”
Trịnh Thanh cho rằng anh chuẩn bị tiễn mình đến bến cảng, cũng không ngăn cản..