Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)

Chương 798: Tiền Đa Đa cùng Tiên Lâm Nhi (1)




Lúc trước, sau khi Hoắc Vũ Hạo hái được Tương Tư Đoạn Trường Hồng trở về, là lão và Huyền lão trợ giúp Hoắc Vũ Hạo ổn định lại thương thế.

Trên chiến trường, lão cũng đã sớm trở thành người bận rộn nhất, nơi nào có người thụ thương, nơi đó có lão trị liệu.

Tiền Đa Đa bên này bị thương nặng, lão tự nhiên là trước tiên chạy tới.

Tiên Lâm Nhi nhìn thấy Trang Lão, giống như nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng:

- Trang Lão, mau cứu hắn, nhanh mau cứu hắn. Đa Đa thế nào rồi?

Trang Lão sắc mặt lộ ra vô cùng âm trầm, nhẹ lắc đầu:

- Khó!

Tiên Lâm Nhi nghe lão vừa nói như vậy, nước mắt lập tức lần nữa trào ra ngoài. Ngay cả Trang lão am hiểu trị liệu nhất học viện Sử Lai Khắc đều nói như vậy, sinh mệnh của Tiền Đa Đa ít nhất đã bị tử thần lấy đi một nửa rồi a!

- Đa Đa, ngươi không thể chết, ngươi, ngươi làm sao lại chết, ngươi khỏe mạnh như vậy, ngươi nhất định sẽ sống sót. Nhất định sẽ sống. Đúng không? Nói cho ta biết, ngươi sẽ không chết.

Tiên Lâm Nhi nắm thật chặt tay của Tiền Đa Đa, khóc không thành tiếng.

Tiền Đa Đa ho khan hai tiếng, phun ra hai ngụm bọt máu, có Trang Lão trị liệu, sắc mặt của hắn nhìn qua tốt hơn mấy phần.

Đúng lúc này, lại là hai bóng người đuổi tới, chính là Ngôn Thiểu Triết và Thái Mị Nhi, hai đại viện trưởng hệ vũ hồn.

Khi bọn hắn nhìn thấy dáng vẻ của Tiền Đa Đa cũng giật nảy cả mình. Bọn hắn cũng chú ý tới cục diện chiến trường bên phía này. Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa bị Hùng Quân một kích toàn lực đánh rớt, không biết tình huống như thế nào, bọn hắn tự nhiên muốn trước tiên chạy tới xem xét.

- Lão Tiền, ngươi thế nào?

Ngôn Thiểu Triết khác ngồi xổm xuống bên cạnh Tiền Đa Đa.

Tiền Đa Đa ha ha cười nói:

- Không có. . . chuyện gì, như thế này. . . vẫn tốt. Các ngươi tới. . . vừa vặn đúng lúc. . . còn có. . . thời gian, ta có thể. . . nói tiếp. . .

Tiên Lâm Nhi hai mắt đẫm lệ mông lung lên tiếng:

- Đa Đa, đừng nói nữa, ngươi nhanh tập trung tinh thần, phối hợp Trang Lão trị liệu, ngươi không thể chết, ngươi. . .

Trang lão đang trị liệu cho Tiền Đa Đa, tựa hồ gia tăng hồn lực vận chuyển, âm thanh của Tiền Đa Đa cũng trở nên thông thuận một chút. Hắn cười khổ nói:

- Tu vi của ta mặc dù không bằng mấy người các ngươi, nhưng chẳng lẽ ngay cả trạng thái thân thể của bản thân còn không rõ ràng sao? để cho ta nói hết đi.

Tiên Lâm Nhi nghẹn ngào nói:

- Ngươi, ngươi nói đi. . .

Tiền Đa Đa nhìn vào ánh mắt của nàng trở nên càng ôn nhu:

- Lâm nhi, ta rất thích ngươi, thật sự. Từ ngày đầu tiên tiến vào học viện, ta liền thích ngươi. Nhưng ta cũng biết bản thân không xứng với ngươi, tướng mạo ngươi xinh đẹp như vậy, ngươi là tiêu điểm vạn chúng chú mục. Ta chỉ có thể đem phần ưa thích này chôn giấu sâu trong đáy lòng. Cũng chỉ dám ở nơi xa len lén nhìn ngươi. Cho dù như thế thì ta đều đã vô cùng thỏa mãn.

Tiên Lâm Nhi ngẩn ngơ, nhìn vào Tiền Đa Đa, sắc mặt trở nên có chút tái nhợt. Bọn hắn mặc dù đã kết hôn rất nhiều năm, nhưng những lời như vậy, Tiền Đa Đa chưa từng nói qua với nàng.

Trong đôi mắt của Tiền Đa Đa tràn đầy sắc thái hồi ức:

- Khi đó, mỗi ngày đến học viện có thể nhìn thấy ngươi chính là hạnh phúc lớn nhất của ta. Nhưng mà, rất nhanh, phần hạnh phúc này lập tức trở nên mờ đi. Sau thời gian quan sát, ta phát hiện, ngươi đã có người ưa thích. Ngươi thích Ngôn Thiểu Triết. Các ngươi đều chiến hồn sư hệ cường công, hắn dáng dấp anh tuấn, vũ hồn và thiên phú cũng tốt. Lúc ấy, học viên trong lớp chúng ta thích hắn thật không ít a!

Ngôn Thiểu Triết đang ngồi xổm ở một bên khác của Tiền Đa Đa, mặt mo đỏ ửng quay đầu nhìn thoáng qua Thái Mị Nhi, Thái Mị Nhi lại giống như không nghe được chuyện gì, hướng hắn lộ ra một vẻ mỉm cười thản nhiên, ra hiệu bản thân không để tâm.

- Đúng vậy a, Thiểu Triết hắn so với ta ưu tú hơn nhiều lắm, các phương diện đều so với ta mạnh hơn. Khi đó, trong nội tâm của ta bắt đầu có ghen ghét. Ta rất ghen ghét hắn có thể được ngươi ưa thích. Vì có thể siêu việt hắn, ta bắt đầu liều mạng tu luyện, hy vọng có thể vượt qua hắn về tu vi. Nhưng khi đó, một sự tình với ta mà nói giống như ác mộng phát sinh. Sau khi trải qua kỳ tuyển bạt ngắn ngủi của học viện, là lúc phải chia lớp. Ta với tư cách chiến hồn sư hệ phòng ngự, không có cách nào cùng các ngươi học chung lớp. Lúc ấy ta thật thật hận mình, thật hận mình tại sao là hệ phòng ngự, ta hy vọng ta cũng có thể là hệ cường công hoặc là hệ khống chế a! Nếu như vậy, liền có thể tiếp tục mỗi ngày đều nhìn thấy ngươi.

- Quy tắc của học viện không thể đổi, ta rốt cục vẫn cùng ngươi tách ra. Sau khi đến một cái lớp khác, ta lúc ấy liền nghĩ nhất định phải liều mạng tu luyện. Cho dù không chiếm được tình yêu của ngươi, ta cũng muốn đánh bại Thiểu Triết, tối thiểu trên thực lực, ta phải mạnh hơn hắn.

- Mỗi ngày ta đều liều mạng tu luyện, sau giờ học, ta kiểu gì cũng sẽ lặng lẽ đi ngang qua trước cửa lớp các ngươi, chính là vì thử thời vận, có thể nhìn thấy ngươi một chút, ta vẫn sẽ vui vẻ nửa ngày.

- Nhưng mà, tin dữ càng lớn lại tới. Sau đó không lâu ta liền nghe đồng học lớp các ngươi nói, ngươi và hắn bắt đầu kết giao. Các ngươi đã trở thành tình lữ. Lúc ấy, tin tức này với ta mà nói, đơn giản như là sét đánh ngang tai. Ta đau lòng vài ngày, khi đó ta đặc biệt muốn vọt tới trước mặt ngươi, nói với ngươi một câu, ta thích ngươi. Nhưng mà, ta rốt cục vẫn là không có phần dũng khí đó. Ta nhìn xem mình trong gương, chỉ thấy được tự ti.

- Ngươi còn nhớ rõ trận đấu khảo hạch lần thứ nhất không? Khi đó, ta rốt cuộc tìm được cơ hội phát tiết, mà ta gặp Thiểu Triết ở trận bán kết. Một trận chiến đó, ta đánh vô cùng liều, rất liều, chúng ta trọn vẹn liều mạng một canh giờ, mãi cho đến khi hồn lực hoàn toàn hao hết sạch mới thôi.

- Nhưng, ta vẫn thua. Làm chính bản thân ta cũng thật bất ngờ chính là, đánh xong một trận đó, các lão sư nói ta có huyết tính, hơn nữa chịu phấn đấu, là mầm mống tốt. Bắt đầu trọng điểm bồi dưỡng ta.

- Về sau, tất cả chúng ta đều thi vào nội viện, trở thành đệ tử nội viện. Ta rốt cục lại có nhiều thời gian nhìn thấy ngươi hơn. Nhưng mà, khi đó, mỗi lần nhìn thấy ngươi, thứ làm nội tâm ta thống khổ chính là, bên cạnh ngươi luôn luôn có hắn. Thiên phú của Thiểu Triết thật sự quá tốt, ta một mực liều mạng đuổi theo, nhưng lại thủy chung không đuổi kịp hắn. Mỗi một lần so đấu, luôn luôn với lấy thất bại mà kết thúc. Ta dần dần tin tưởng, trên thế gian quả thật phải có thiên phú mới được. Nhất là sau khi hắn trở thành đệ tử của Mục lão, chênh lệch giữa chúng ta liền bắt đầu càng kéo càng lớn, ta biết, có lẽ cả đời này đều không có cơ hội siêu việt hắn.

Ngôn Thiểu Triết ngồi xổm ở một bên yên lặng lắng nghe, than nhẹ một tiếng, lên tiếng:

- Đa Đa, ngươi biết không? Lúc trước ta cũng đồng dạng liều mạng tu luyện. Chính là bởi vì ngươi ở phía sau đuổi đến thật sát, ta không thể không đem toàn bộ tinh lực của bản thân đều đặt ở học tập và tu luyện, chỉ vì không để cho ngươi siêu việt ta. Kỳ thật, ngươi cũng đã thành công. Bởi vì quá chuyên chú vào tu luyện, trên thực tế, thời gian ta ở cùng với Lâm nhi cũng không nhiều.

Tiền Đa Đa cười ha ha, lên tiếng:

- Thật sao? Vậy thì quá tốt rồi.

Đổi lại lúc khác, có lẽ Ngôn Thiểu Triết đã châm chọc hắn vài câu, nhưng lúc này sắc mặt của Tiền Đa Đa như là giấy vàng, khí tức sinh mệnh trên người cũng đang trở nên càng ngày càng yếu, mặc dù qua nhiều năm như vậy, Ngôn Thiểu Triết và hắn một mực bởi vì Tiên Lâm Nhi mà quan hệ không thân, ở thời điểm này, cũng không thể nói nặng lời chút nào.

Tiền Đa Đa quay đầu nhìn về phía Ngôn Thiểu Triết, trong đôi mắt ôn nhu dần dần biến thành phẫn nộ:

- Nếu như đổi là ta, cho dù là một phút đồng hồ cũng không tu luyện, ta cũng muốn thủy chung canh giữ ở bên người Lâm nhi, che chở nàng, chiếu cố nàng. Nhưng ngươi thì sao? Ngươi cái tên hỗn đản này lại chỉ biết tổn thương tình cảm của nàng. Ngươi nói ngươi bị ta truy đuổi mà liều mạng mệnh tu luyện, vậy nguyên nhân vì sao ngươi còn có thời gian cùng nữ đồng học khác câu tam đáp tứ? Ngươi tại sao phải tổn thương tấm lòng của Lâm nhi? Cho dù nàng đều một mực yêu ngươi say đắm. Ngươi biết không?

Ngôn Thiểu Triết sắc mặt lúc thì đỏ, lúc thì trắng, nhưng nhìn vào Tiền Đa Đa khí tức càng ngày càng yếu ớt, lại nói không ra bất kỳ phản bác. Trên thực tế, Tiền Đa Đa cũng không nói sai.

Thái Mị Nhi đi đến bên cạnh Tiên Lâm Nhi, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của nàng, sau đó quay người mà đi, nàng có thể không quan tâm Ngôn Thiểu Triết và Tiên Lâm Nhi từng có tình tứ, nhưng Tiền Đa Đa đã nói đến chuyện câu tam đáp tứ, lúc trước xem như cũng nàng trong đó, hơn nữa, nàng cũng là người thắng sau cùng. Nếu đã nói như vậy, nàng cũng không nguyện ý nghe tiếp nữa. Hơn nữa, bọn hắn dù sao cùng là một đời hoàng kim, mắt thấy Tiền Đa Đa đang tới gần biên giới tử vong, làm nàng có chút khó mà tự kiềm chế.

Tiền Đa Đa trừng mắt nhìn Ngôn Thiểu Triết, trên mặt bay lên một tầng đỏ ửng, tựa hồ bởi vì phẫn nộ mà làm hắn hồi quang phản chiếu:

- Ngươi một lần lại một lần tổn thương Lâm nhi, nhưng Lâm nhi lại một lần lại một lần tha thứ ngươi, thẳng đến một lần ngươi bị nàng tận mắt thấy cùng nữ đồng học khác thân mật, nàng mới rốt cục chịu đựng không nổi, lựa chọn rời đi.

Ngôn Thiểu Triết thống khổ cúi đầu:

- Đúng, là ta ý chí không kiên định. Nhưng sau khi Lâm nhi rời đi, ta thật sự hiểu được sai lầm của bản thân. Ta tìm nàng khắp nơi, nhưng thủy chung cũng không tìm được. Ta chỉ muốn có thêm một cơ hội, sau khi mất đi, ta mới chính thức hiểu được ta yêu nàng bao nhiêu. Nhưng mà, thời điểm nàng lần nữa trở về, đã trở thành thê tử của ngươi. Ngươi có biết, lúc ấy ta thống khổ đến cỡ nào không?

- Đáng đời ngươi!

Tiên Lâm Nhi đột nhiên ngẩng đầu, hướng Ngôn Thiểu Triết gầm lên một tiếng.

Ngôn Thiểu Triết phảng phất mất đi tất cả khí lực, cúi thấp đầu xuống.

- Lâm nhi nói đúng, đáng đời ngươi! Sau khi Lâm nhi trở về, ngươi còn kiên trì tiếp tục sao? Ngươi lựa chọn làm rùa đen rụt đầu, đồng thời rất nhanh liền cùng Mị Nhi đi cùng nhau, kết hôn. Ngươi có từng hướng Lâm nhi thừa nhận qua sai lầm của ngươi? Ngươi có từng đi tìm sự tha thứ của nàng sao? Không có, ngươi tên hèn nhát này!

Âm thanh của Tiền Đa Đa bắt đầu run rẩy, cũng bắt đầu trở nên có chút đứt quãng.

- Ngôn Thiểu Triết, ta cho ngươi biết. Ta và Lâm nhi kết hợp, trên thực tế căn bản chính là nàng vì chọc giận ngươi, ta cùng với nàng cái gì cũng không có xảy ra. Cho dù là kết hôn nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ, chúng ta đều trong sạch. Lâm nhi nàng vẫn còn tấm thân xử nữ. Chính là bởi vì quá yêu ngươi, nàng mới không chịu nổi ngươi khiến nàng tổn thương, mới làm ra loại biện pháp này, muốn nhìn một chút ngươi đối nàng đến tột cùng có tình yêu chấn chính hay không. Nhưng ngươi thì sao? Ngươi cho nàng cái gì? Ngươi tặng cho nàng một cái hôn lễ của bản thân và Mị Nhi.