Đầu Ngón Tay

Chương 5: Hạt dưa




Quả đúng là cười người hôm trước hôm sau người cười, mới sáng còn cười đểu Văn Già La bởi cái lí do "ồn ào" của em, ngay chạng vạng Từ Thời Thê đã bị mẹ mình - Vương Viện mang về một món quà khiến nàng dở khóc dở cười.

Vì mong có thể con gái ở bên lâu thật lâu nên bà nóng lòng tìm những anh chàng thuộc khu vực lân cận để gả con gái nhà mình cho người ta. Sau cả một buổi chiều nỗ lực, nghiêm túc cùng mấy bà bạn lựa chọn kĩ càng vài đối tượng hẹn hò, thời điểm Từ Thời Thê thấy mẹ đặt một xấp ảnh lên mặt bàn quầy bar, nàng mắt chữ O, mồm chữ A, đầu óc bỗng hiểu cảm giác của Lỗ Tấn khi hạ bút viết ra chi tiết Khổng Ất Kỷ nợ chín đồng tiền rượu.

- Cậu này vừa mới xuất ngũ không lâu, bây giờ đang làm nhân viên chính thức, lương thì... - Vương Viện thao thao bất tuyệt giới thiệu hết thằng này tới thằng nọ, nói đến nửa chợt phát hiện con gái đang xuất thần, bèn nổi giận đùng đùng lấy tấm hình vỗ cái đét vào mu bàn tay nàng. - Từ Thời Thê!


Góc giấy của mấy bức ảnh khá sắc, rạch nguyên một vết lên tay Từ Thời Thê. Nàng thở dài, cực kì thương tâm mà nhìn sang mẫu thân đại nhân lửa nộ phừng phừng.

- Mẹ à, dù cho mẹ chưa đem con gái mình ra chợ bán thì cũng không thể ra chiêu tàn nhẫn thế này đâu nha!

Vương Viện tức đến mức giậm chân.

- Có bản lĩnh thì lôi ngay một thằng bạn trai về nhà đi, vậy có phải mẹ mày đỡ mệt nhọc không.

Từ Thời Thê vội vàng kéo mẹ mình vô trong quầy, rót nước dâng tận tay bà.

- Con không phải dạng con gái chu đáo, nào có ai thèm rước, những chuyện kiểu này không gấp được đâu mẹ ơi.

- Chờ tới lúc mày chu đáo thì cũng chẳng có ma nào thèm lấy đâu. - Vương Viện trợn mắt nhìn nàng. - Phải tranh thủ tìm chồng thật mau, không thì mấy đứa tốt người ta đoạt hết mất. Bây giờ mày thấy ế cũng ổn, chứ sau này thể nào cũng cô đơn.


Nghe mẫu thân đại nhân lí luận thuyết "lấy chồng sớm", Từ Thời Thê cười suýt thì ho khan. Ngoại trừ vấn đề đại sự cả đời của nàng ra, mẹ nàng luôn vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh tới nỗi Từ Thời Thê tránh không khỏi hoài nghi không biết bà có cảm xúc gì mãnh liệt ngoài suốt ngày chỉ biết lạnh lùng hay không. Bất đắc dĩ, Từ Thời Thê chậm rãi thu gom mấy bức ảnh đặt trên quầy xong nhét hết vào túi xách.

- Cứ để đấy con sẽ xem, ai nhìn thuận mắt thì con bảo mẹ.

Vương Viện cũng không muốn quá ép buộc, liền dùng ngón tay chọc chọc nàng.

- Nghiêm túc chút cho mẹ mày nhờ.

Từ Thời Thê mải mốt ôm lấy bà làm nũng. Mặc dù con gái đã hơn hai mươi tuổi rồi nhưng trong mắt người mẹ, nó vĩnh viễn là một cô bé nhỏ xíu xiu chỉ đủ để âu yếm vuốt ve trong lòng bàn tay. Mà thanh âm Từ Thời Thê trời sinh đặc biệt ôn nhu, đôi ba câu đủ dụ Vương Viện vui mừng ra mặt, hồn nhiên quên béng ai mới là người vừa khiến bản thân tức đến sôi ruột. Và thế là Từ Thời Thê thuận lợi gạt bỏ vụ xem mắt qua một bên. Nhưng nàng chỉ tạm đối phó được cùng lắm một hai ngày, kéo dài cả một tuần lễ, mà không thể không đối mặt với sự thúc giục của mẫu thân đại nhân. Vất vả lắm mới rút đại một tấm hình trong cái đống kia để đưa mẹ mình mang đi hẹn lịch cụ thể. Khi sắp đến hôm đó, nàng bắt xe tới thành phố lân cận, dùng điện thoại công cộng gọi cho mẹ mình.


- Mẹ ơi, đứa bạn của con vừa xảy ra chút chuyện, con phải đến giúp. Có lẽ dăm ba ngày nữa cũng chưa về được, mẹ hủy buổi xem mắt hộ con nhé.

Vương Viện kiểm tra dãy số trên màn hình điện thoại, quả thực không phải mã vùng này, mà giọng điệu con gái hình như đang cực kỳ lo âu, nhất thời tin sái cổ. Bà làm sao biết Từ Thời Thê vì muốn dẹp hết mấy mớ xem mắt kia nên mới cố tình chuồn đi nơi khác. Bà chỉ biết con gái chưa từng yêu đương bao giờ. Trong mắt bà, con gái thuộc loại thân thể thì lớn xác nhưng tâm hồn vẫn còn ngây ngô, cho nên bà mới đi khắp nơi để kiểm định mối băn khoăn ấy. Bà chưa từng suy nghĩ, trước đây không, về sau lại càng không, ví dụ như tại sao con gái mình luôn dồn hết tâm tư chỉ để tính kế né tránh xem mắt.

Cúp điện thoại, Từ Thời Thê nhất thời chẳng có chỗ để đi, nhỡ báo dăm ba ngày không về rồi, giờ đành đi kiếm khách sạn để trú tạm thôi. Trước cứ nghỉ ngơi trong khách sạn đã, chờ tới tối Từ Thời Thê mới mò ra ngoài ăn. Mặc dù vì muốn tránh buổi xem mặt nên mới mò đến đây nghe có hơi thảm hại, nhưng nguyên tắc sống cùng ranh giới cuối cùng của Từ Thời Thê là không ngược đãi bản thân, nói chung, hết thảy đều rất tốt đẹp. Đã trốn đến đây rồi, nếu không tự khao mình một bữa thì quá lãng phí. Trước khi tới tiệm cơm, Từ Thời Thê ghé qua siêu thị, nàng không chạm vào đồ trong khách sạn, chỉ dùng những gì mình mang theo. Lúc đi hơi vội vã, căn bản sợ mẹ phát hiện ra nên chỉ dám thuận tay vơ vài bộ quần áo nhét vô túi xách.
Lúc ở trong siêu thị, nàng tranh thủ lượn đến khu đồ ăn vặt. Mới đầu cũng không đặc biệt muốn mua thứ gì, chẳng qua thấy mấy món bày la liệt đấy bèn đi dạo gϊếŧ thì giờ, sau đó mới hồi tưởng lại hôn lễ của Bảo Hoa. Đĩa hạt dưa đãi khách buổi tiệc rượu cực kì vui miệng, gói một ít đem về mẹ còn cắn không ngừng, không biết chỗ này bán hay không, nếu mua ít về lấy lòng thì hẳn sẽ vượt trót lọt qua cửa ải kia nhỉ. Hạt dưa là món ăn vặt gϊếŧ thời gian rất tốt, không nhớ ai đã từng nói, cắn hạt dưa cũng là để rèn luyện đầu lưỡi thêm linh động. Chẳng qua, Từ Thời Thê chỉ cần người mình tặng áp dụng vế trước là đủ.

Hạt dưa hôm đó bề ngoài trông xấu òm nhưng nhân rất đầy, cắn vỏ cũng yêu cầu kĩ năng kĩ xảo, nhai trong miệng lại giòn tan, ngầy ngậy, chỉ tiếc ăn nhiều sợ dầu mỡ, thành ra rất dễ béo.
Nghĩ tới chữ "béo", trí não Từ Thời Thê lập tức liên tưởng đến cô em họ gầy ơi là gầy của Bảo Hoa, hình như con bé thích ăn loại hạt dưa này nhất thì phải, cơ mà tại sao lại gầy mức ấy nhỉ. Từ Thời Thê cứ suy nghĩ vẩn vơ, tiếp tục kiếm loại hạt dưa kia, chờ lúc tâm trạng đang chán chường, chậm chạp mãi rốt cuộc cũng tìm ra thì nàng nhìn thấy cô gái đứng trước mặt, nhất thời tự cho rằng bản thân bị hoa mắt.

Cô gái mặc một thân toàn đồ thể thao màu trắng, vải bông bó sát nên nhìn không đến nỗi thảm hại như dạo nọ. Em dồn toàn bộ tâm trí lựa hạt dưa, đang kiểm tra hạn sử dụng trên bao bì.

Dù em đội thêm một cái mũ thì Từ Thời Thê vẫn liếc mắt cái là nhận ra.

Văn Già La? Sao em ấy lại ở đây?

Khi Từ Thời Thê còn đang thắc mắc thì Văn Già La đã cầm mấy túi hạt dưa xoay lưng bước qua nàng, không đợi đầu óc Từ Thời Thê kịp xử lí thông tin thì em đã đi tới quầy thanh toán. Từ Thời Thê chẳng mua gói hạt dưa nào nữa, quay người bám theo gót chân con bé.
Phải nói, ấn tượng của nàng về cô gái này sâu đậm như vậy, tất cả đều nhờ Văn Bảo Hoa. Ngày hôm đó, sau khi chị em Văn Bảo Hoa rời đi, lúc nhàn rỗi, Từ Thời Thê có gọi điện cho bạn thân. Đầu dây bên kia dường như đang gặp chuyện phiền muộn, giọng đầy rầu rĩ. Thấy Từ Thời Thê tò mò, cô mới hỏi ra vấn đề vẫn luôn vướng mắc trong lòng, Thập Thất, cậu có tin việc thầm yêu ai đó sẽ kéo dài cả một đời không?

Nghe thấy câu hỏi, Từ Thời Thê híp mắt, không đáp. Câu hỏi ấy, đương nhiên không phải ai cũng có thể trả lời. Cũng may, Bảo Hoa không thật sự muốn nghe đáp án. Vừa chứng kiến một màn giữa Già La và thím, nên lòng cô có hơi ảo não, bấy giờ liền kể cho Từ Thời Thê chút chuyện của Già La.

Bảo Hoa vừa dứt lời, thì Từ Thời Thê, trái ngược với cô, không hề nảy sinh nghi ngờ nào. Tình cảm trên đời này có trăm ngàn loại, kết quả không phải may mắn hay bất hạnh. Gặp được, ta may mắn; không gặp, ta cam chịu, xem ra cô bé kia đã nghĩ như thế. Có lẽ lí do nó gầy giống hệt với lí do mình đã nghĩ hôm đó, là bởi nó cự tuyệt hết thảy mọi thứ.
Mà hình như, cũng có chút hơi hướng y hệt bản thân, song lại hoàn toàn khác biệt.

Bây giờ, nàng vì muốn trốn tránh việc coi mắt nên mới đến đây, rồi vô tình bắt gặp Văn Già La, Từ Thời Thê tránh không khỏi cảm giác duyên gặp gỡ giữa người với người ẩn chứa biết bao diệu kỳ. Nếu như nàng không hiếu kì, thì không vừa mới nhìn thấy đã chú ý để tâm. Nếu như nàng không tới đây tìm loại hạt dưa kia, thì có lẽ trong siêu thị lớn như vậy, hai người khó có thể chạm mặt. Lí lẽ thật quá gượng gạo, nàng chỉ thực sự tò mò một chuyện, Văn Già La tới đây làm gì? Chẳng lẽ anh chàng con bé thầm yêu cũng đang ở gần đây, trong thành phố lân cận này, cho nên nó mới chịu khổ, lặn lội đường xá xa xôi để đến, và rồi cuối cùng lại chẳng thể tìm thấy người ư?

Do quá rảnh rỗi, quá nhàm chán, Từ Thời Thê bắt đầu làm một việc bản thân chưa từng làm.
Nàng theo dõi Văn Già La.

Cô gái đi trước dường như hoàn toàn không hề có mục đích, không hề có đích đến, từ con đường này chuyển sang con đường khác, trong tay cầm một cái túi, không ngừng lấy hạt dưa từ túi áo ra cắn cắn. Từ Thời Thê không nghe thấy tiếng cắn hạt dưa, nhưng mùi thơm lại bay thẳng vào mũi nàng, nhanh chóng rót vào dạ dày. Thôi được rồi, nàng thừa nhận mình đang rất đói bụng.

Thời điểm đi ngang qua đoạn rẽ, Từ Thời Thê chỉ vừa mới nhìn lướt qua một quán ăn ven đường có xíu xiu, vậy mà vừa quay đầu lại đã chẳng thấy người mình đang theo dõi đâu nữa. Nàng nhất thời ngẩn cả người, đứng do dự một hồi. Đúng lúc nàng quyết định mặc kệ hết tất cả để vào quán kia làm một bữa thì đột nhiên, từ đằng sau có ai đó vỗ bả vai nàng. Nàng giật nảy mình, quay đầu lại, nhìn thấy đối tượng theo dõi nãy giờ đang mặt không cảm xúc nhìn mình.
- Chị là...? - Văn Già La bỗng dưng nhíu mày, như vừa nhớ ra cái gì đấy.

- Chị là bạn học của Văn Bảo Hoa. - Từ Thời Thê lập tức trả lời. Ầy, bị người ta phát hiện, thật là một chuyện quá đỗi khó xử. Để chứng minh mình không có ý xấu, nàng mải mốt lôi điện thoại di động ra. - Không tin em có thể gọi hỏi cậu ấy...

- Em biết chị. - Văn Già La không nhận lấy chiếc điện thoại. Chị ấy vừa mở miệng, em đã nhận ra liền. Dù sao thanh âm kia trước giờ em vẫn chưa từng quên.

- Vậy à? - Từ Thời Thê bật cười. - Chị vô tình nhìn thấy em, thật xin lỗi...

Xin lỗi cái gì, nàng không nói, Văn Già La cũng không hỏi. Đám trẻ nhà họ Văn từ bé đều được ông nội bắt trải qua khóa huấn luyện như thời còn trong quân ngũ, tuyệt đối không đả thương ai thì nhưng phải thủ chút món võ tự vệ, luôn đề cao cảnh giác là việc dĩ nhiên, cho nên em mới phát hiện có người theo dõi mình. Chỉ là không ngờ người đó lại là bạn của chị họ.
Hai người gần như không hề quen biết cứ đứng trên đường như vậy, cuối cùng Từ Thời Thê đành bất chấp mở miệng:

- Em đến thành phố này vì công việc à?

Sau đó nàng thấy Văn Già La gật đầu.

- Còn chị tới chơi? - Văn Già La cũng hỏi nàng. - Chị họ của em có theo không?

- Cậu ấy không. - Từ Thời Thê lắc đầu, xong, lại im lìm tẻ nhạt rồi.

Văn Già La tính đi, song giọng nói của người con gái kia giữa dòng xe chạy tới chạy lui vẫn có thể khiến cho lòng người yên tĩnh, em liền tạm thời đổi ý. Nhớ lúc nhìn thấy Từ Thời Thê quay đầu về phía quán cơm ven đường, em bèn lên tiếng:

- Chị ăn tối chưa?

Từ Thời Thê lắc đầu, vội chạy bám theo em quá nên không để ý... Dĩ nhiên lời này nàng không định thú nhận.

- Thế em mời chị. - Văn Già La chỉ tay sang bên kia đường.

Thời điểm Từ Thời Thê ngồi xuống đối diện Văn Già La, nàng có hơi buồn cười, sao tự dưng tình huống lại trở thành thế này. Vốn định ăn tối một mình, ai ngờ trên bàn xuất hiện thêm một người nữa. Thật không thể phủ nhận đây là một chuyện làm nàng khá thoải mái, dù sao phía đối diện kia cũng là em họ của Bảo Hoa mà.
Nhưng mà, nếu sau đó không phải trả lời mấy vấn đề rắc rối thì tốt.

- Có phải chị đã nghe chút chuyện của em rồi không?

Từ Thời Thê chợt bị hỏi liền nhất thời sửng sốt, cơ mà đoán không ra vẻ mặt cô gái kia là đang ảo não hay tức giận. Nếu là nàng thì nàng cũng không thích người khác biết chuyện riêng của bản thân.

Nếu như chỉ vẻn vẹn là quan hệ "bạn của chị họ" thì Văn Già La sẽ không nghĩ cô gái kia vì tò mò mà bám theo mình. Tất nhiên là do chị ấy biết chút chuyện nên mới hiếu kì về mình. Dù sao trong mắt kẻ khác, những gì xảy ra trên người mình y hệt một cuốn tiểu thuyết mà. Thật ra Văn Già La không ngại người khác biết chuyện, khắp thiên hạ đều biết cũng chẳng sao, chỉ cần chớ làm phiền tới em là được. 

Thay đổi suy nghĩ, Từ Thời Thê vốn đang chán chường cũng tạm thời quyết định đạp một cước, nhúng chân vào chuyện này.
- Đúng, Bảo Hoa kể cho chị. - Nàng ngưng một lát, thấp giọng nói. - Em có biết suy nghĩ của chị khi ấy là gì không?

Bất luận ai lắng nghe chuyện của mình đều có nhiều cảm nhận, những điều ấy căn bản không hề quan trọng, về điểm này Văn Già La không thèm quan tâm. Nhưng âm thanh người ngồi đối diện quá câu hồn, tựa như trái tim khẽ bị khiêu khích khiến em lơ đãng thuận mồm hỏi:

- Là gì?

Từ Thời Thê thong thả đáp:

- Thầm mến cũng là một loại yêu, giống như viên trân châu vậy. Phải đợi đến khi xung quanh tối tăm, không có ánh mặt trời chiếu rọi thì mới có thể mài dũa đến độ hoàn mỹ.

Văn Già La nghe vậy thì ngẩn người. Cô gái này cứ như đang đọc thơ vậy, làm cho tim mình đập loạn nhịp, không biết do thanh âm đọc thơ hay do nội dung của nó.

- Em hi vọng tình cảm ấy sẽ trở nên hoàn mỹ, cho nên quyết định chịu đựng cả một đời sao? - Bây giờ Từ Thời Thê mới thể hiện cảm thụ chân chính của mình trên gương mặt. Nàng hơi nhếch môi, mang theo vài nét giễu cợt nhìn Văn Già La. - Vì cậu ta mà tiều tụy, tùy ý phung phí, gϊếŧ chết sinh mệnh của bản thân. Chỉ vì một điều hư không mờ ảo, em có thấy đáng giá không?
Khuôn mặt Văn Già La trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Từ khi thân thể gầy yếu như thế này, không ai dám hung ác kíƈɦ ŧɦíƈɦ em như vậy. Em dữ tợn nhìn chằm chằm người con gái kia, cái người mà đến tận bây giờ mình vẫn chưa hề biết tên.

- Chị dựa vào đâu mà nói em!

Từ Thời Thê nghe thế bèn ngưng chốc lát, xong mới nhẹ nhàng đáp:

- Bởi vì trên đời tồn tại ba chữ "có thể yêu", cũng tồn tại ba chữ "không thể yêu".

- Em thậm chí còn chưa tới giai đoạn yêu, chỉ cần bản thân không bị ràng buộc, vậy là có thể buông bỏ. Mà nếu đã yêu... cho dù tự buông bỏ hết những bó buộc, vẫn cảm thấy không thể, không có cách nào sống tiếp trên đời. Thật ra, em chưa từng nếm trải được gì mà đã bỏ qua toàn bộ mọi thứ. - Từ Thời Thê lắc đầu. - Đáng tiếc!

Dứt lời, chờ thức ăn được bưng ra, Từ Thời Thê bắt đầu động đũa, Văn Già La lại chẳng nói năng gì nữa. Dường như những lời của nàng đã chạm đến tim Văn Già La, khiến em hoàn toàn trầm mặc. Từ Thời Thê không nhận ra những lời ấy có tác dụng cải tử hoàn sinh, cho nên nàng lẳng lặng ăn phần của mình. Thật tương phản với cô gái ngồi đối diện đã từng nói không còn hi vọng gì với việc ăn uống.