Dấu Răng

Chương 33: 33: Từng Bước Dẫn Dắt





Edit: Hâm Còi
Sau khi ra khỏi cửa hàng thú cưng, bốn người cũng không đi lung tung bên ngoài nữa mà về thẳng nhà.

Vừa vào nhà, Viên Viên tiến thẳng vào bếp như thể sẽ nấu bữa trưa cho mọi người.
Trì Lục không nói gì, Bác Diên và Bác Doanh đang ngồi cùng mèo con bên cạnh, Bác Diên phụ trách nghe theo hướng dẫn của hai người để sắp xếp ổ mèo và các vật dụng khác cho gọn gàng.
“Có phải là nó còn sợ tụi mình không?”
Trì Lục nhìn mèo con không dám nhúc nhích chút nào.
Bác Doanh gật đầu, thấp giọng nói: “Đến nhà mới chắc sợ người lạ.

Tớ nghe người ta nói mèo sẽ năng động sau ba ngày sau khi về nhà mới ấy.”
Trì Lục chớp mắt, “Tớ cũng nghe nói vậy, nhưng mà nó đáng yêu quá, chắc là không phá đâu nhỉ.”
“Không biết nữa.”
Hai người bên cạnh đang tán gẫu, Bác Diên liếc mắt nhìn hai người, trầm giọng nói: “Ngồi đây nhé, anh xuống lầu thay quần áo chút.”
Cả hai thậm chí không thèm liếc tới anh, chỉ vẫy tay như kiểu ‘cho anh lui được rồi’.
Bác Diên: “…”
Anh liếc nhìn mèo con bị hai người ôm ôm ấp ấp trong lòng bàn tay, nhất thời không biết nên nói gì: “Trước tiên có muốn cho nó vào trong ổ mèo không?”
Trì Lục nghĩ nghĩ một lúc.

Đúng đó.
Cô đặt mèo con trên tay xuống, nó không dám cử động mà chỉ nằm trên mặt đất, giương mắt nhìn hai người.

Đôi mắt xanh như biển ấy nhìn hai người họ trông cực kỳ sâu thẳm.
“Đẹp quá.”
Bác Doanh không khỏi thở dài: “Phải chụp vài tấm mới được.”
Trì Lục gật đầu, cầm chân mèo con nói: “Chụp tớ với nó đi.”
“Ô cê.”
Cả hai huyên náo với mèo, thời gian trôi nhanh lúc nào không biết.

Đột nhiên, Viên Viên đứng bên cạnh bưng một cái chén.
“Chị Trì Lục, chị xem mèo con ăn cái này được không?”
Trì Lục: “…”
Cô sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn cái chén nhỏ trong tay Viên Viên, mí mắt giật giật.

Trì Lục liếc qua phòng bếp còn sáng đèn, tò mò hỏi: “Vừa rồi em đi làm đồ ăn cho mèo sao?”
“Đúng ạ.”
Viên Viên hỏi lại: “Sao vậy chị?”
Bác Doanh và Trì Lục nhìn nhau, rồi đồng thanh nói: “Chị tưởng em đi nấu ăn cho tụi chị á.”
Viên Viên: “…”
Quàng thượng vừa giá lâm, cả đám hậu cung đều bị thất sủng.
Viên Viên lo lắng rằng nó sẽ không ăn thức ăn cho mèo nên cố ý đi tra baidu để làm thức ăn cho mèo con ăn.

Nhưng này quàng thượng không đói bụng thì làm sao ăn nhiều được chứ.
Bác Diên xuống dưới lầu quần áo, còn gọi điện cho Từ Minh Trạch sắp xếp một ít chuyện.
Khi anh quay trở lại lần nữa thì trông thấy ba cái đầu đang chụm lại một chỗ, quàng thượng bị ba cô gái vây quanh, trông có hơi đáng thương.
Bác Diên nhìn một lúc, đau đầu xoa lông mày.


Anh nhướng mi, nhìn đồng hồ rồi đi vào bếp.
Trì Lục sau thời gian nghỉ ngơi sẽ phải tiếp tục làm việc vào cuối tuần, cô không thể ăn đồ ăn quá nhiều dầu và calories, vì vậy chỉ cần có Viên Viên, cô sẽ không gọi đồ ăn bên ngoài.
Mà giờ này Viên Viên đình công không chịu làm việc rồi, cho nên công việc nấu nướng chỉ có thể là Bác Diên đảm nhận.
Kỹ năng nấu nướng của anh không tệ, cộng thêm việc anh biết rõ Trì Lục thích gì nhất nữa, chỉ cần anh nấu, Trì Lục cũng không bao giờ ý kiến.
Chỉ sau khi ngửi thấy mùi từ phòng bếp, ba người ngoài kia mới dần dần nhận thức lại thế giới xung quanh.
“Ai đang nấu ăn đó?”
Bác Doanh nhìn Trì Lục như thể cô bị ngáo: “Viên Viên đang ngồi đây, còn ai ở trong bếp nấu ăn nữa?”
Trì Lục: “…”
Cô quay lại nhìn bếp rồi bật dậy: “Hai người ở đây nha, tớ vào bếp phụ đây.”
Viên Viên dạ một tiếng, đang muốn hỏi có nên vào bếp phụ hay không nhưng đã bị Bác Doanh ngăn lại.
“Này Viên Viên đừng đi, Trì Lục cũng có phải vô bếp phụ thật đâu.”
“Dạ?”
Bác Doanh nhìn Viên Viên còn là tấm chiếu mới chưa từng trải, kiên nhẫn nói: “Trì Lục đi chỉ là để tán tỉnh thôi, em hiểu không?”
“…”
Viên Viên trầm mặc chốc lát, sau đó nghiêm túc gật đầu: “Em hiểu rồi.”
Bác Doanh: “Không cần lo cho hai người đó, chúng ta tự chơi.”
“Vâng ạ.”

Nghe thấy âm thanh, Bác Diên quay lại.
“Sao em vào đây?”
Trì Lục mỉm cười, nhìn những thứ đã chuẩn bị, cong môi.

“Không thể để thầy Bác ở trong bếp một mình được, không được tốt lắm đâu.”
Bác Diên nghe vậy thì nhướng mi: “Lần này cũng không tệ lắm.”
Cô trừng mắt nhìn anh, giả vờ giận dữ: “Anh nói gì?”
Bác Diên dường như cũng rất vui khi trêu chọc Trì Lục về những vấn đề nhỏ nhặt như vậy.
“Không nghe thấy à?”
Trì Lục khẽ khịt mũi và tự tin nói: “Đó là vì anh cam tâm tình nguyện.”
Bác Diên cong môi dưới: “Ừ, em nói đúng.”
“…” Lại mặt dày thêm mấy tấc rồi, Trì Lục không biết nên nói cái gì luôn.
Cô mím môi, chống tay ra sau lưng, giống như một nhà lãnh đạo đang kiểm tra cấp dưới: “Có việc gì em giúp anh được không? Em làm được mà.”
Bác Diên chỉ: “Rửa cà chua đi.”
“Ồ.” Trì Lục ngoan ngoãn nghe lời.

Rửa xong nhìn hoa cả mắt, đột nhiên có chút đói bụng.
“Cắt ra không anh?”
Bác Diên trầm tư vài giây, “Cũng được.

Muốn ăn trứng khuấy cà chua hay canh cà chua trứng?”
Trì Lục nhướng mày, “Canh ạ, khai vị chua chua chút.”
“Được.”
Cả hai cùng nhau vào bếp, nấu một vài món ăn đơn giản tại nhà.

Khi dọn bàn, Bác Doanh thở dài thườn thượt: “Chao ôi, mị đây đã lâu lắm rồi không ăn đồ của anh mị nấu, thế mà giờ đành phải hưởng ké của Trì Lục mới có ăn.”

Trì Lục cũng không thèm nhìn cô ấy một cái, gắp một miếng sườn hầm, mặt không chút thay đổi nhét luôn vào miệng cô nàng.
Bác Doanh thút thít, bất mãn nhìn Trì Lục.
Viên Viên ngồi bên cạnh cười, nhỏ giọng nói: “Chị Doanh Doanh, ăn nữa đi.”
Bác Doanh: “…”
Cô ăn miếng sườn vào miệng, nói không nên lời: “Bây giờ ngay cả Viên Viên cũng bắt đầu bắt nạt tớ rồi, tớ chẳng có tí địa vị nào hết sao?”
Bác Diên nhướng mắt, giọng bâng quơ: “Ừ, tự suy nghĩ bản thân đi.”
Bốn người họ ngồi cùng nhau.

Một khoảng thời gian tuyệt vời.
Sau bữa trưa, Bác Doanh và Viên Viên chủ động dọn dẹp và rửa bát, Trì Lục với Bác Diên cũng không quan tâm, cả hai ngồi chơi với mèo.
“Nghĩ ra tên cho nó chưa?”
“Chưa ạ.” Trì Lục có chút rối rắm: “Nhiều tên cảm thấy rất hay nhưng không có cái nào thích hợp hết.”
Bác Diên hoàn toàn không hiểu cô ấy đang rối rắm cái gì ở một cái tên cho mèo: “Em có muốn anh chọn cho em không?”
“Không muốn.”
Trì Lục từ chối không suy nghĩ, “Để em nghĩ thêm, ngày mai rồi quyết.”
Bác Diên gật đầu.
“Buổi tối còn đến bar sao?”
Bác Diên cười nhìn cô: “Không muốn đi à?”
“Em nghĩ.” Trì Lục mỉm cười, xoa xoa đầu mèo con nói: “Em chỉ sợ anh còn việc bận.”
“Không, anh đi được.”
“Uh-huh.”

Đến tối mới đến bar, Bác Doanh với Viên Viên lười không nhấc nhân nên không đi theo.
Cũng một thời gian rồi Trì Lục và Quý Thanh Ảnh không gặp nhau.

Vừa thấy nhau thì share ngay mấy tấm hình chụp mèo con đến cho Quý Thanh Ảnh xem.
“Sao lại đẹp như vậy nè.”
Quý Thanh Ảnh ôm điện thoại không buông tay, nhìn qua Phó Ngôn Trí: “Bác sĩ Phó, chúng ta có thể nuôi mèo được không?”
Phó Ngôn Trí: “…”
Anh im lặng một lúc, sau đó nghĩ: “Nhà mình có lẽ không thích hợp đâu em.”
Quý Thanh Ảnh nhìn anh: “Tại sao?”
Nhan Thu Chỉ cũng vừa đến, nhìn vào bức ảnh và nói: “Móng mèo có thể làm xước đồ vật.

Những cuộn vải trong nhà cậu thực sự không thích hợp để nuôi mèo đâu.”
Quý Thanh Ảnh suy nghĩ một chút, cũng quả thật như thế.
“Nhưng mà có thể sẽ không bị cào xước đúng không?”
“Chắc chắn sẽ bị.” Nhan Thu Chỉ cười nói: “Cả cậu và bác sĩ Phó ai cũng quá bận, thời gian đâu mà canh chừng mèo không phá phách vải vóc?”
Trì Lục nghe vậy thì cười nói: “Nào muốn xem mèo thì tớ cho cậu xem.”
Quý Thanh Ảnh mỉm cười: “Được.”
Một lúc sau, Thẩm Mộ Tình cũng đến.

Một góc bốn người phụ nữ ngồi đó, căn bản là đám đàn ông bị cho ra rìa, không thể chen vào dù chỉ một câu.

Nhìn thấy bốn người bọn họ tám tới tám lui chỉ có mấy chục tấm ảnh chụp mèo mà thôi, Khương Thần không hiểu.
“Mấy tấm ảnh đó không giống nhau à, tại sao có thể nói chuyện lâu như vậy?”
Bác Diên chỉ nhìn cậu ta, không thèm trả lời.
Phó Ngôn Trí cũng im lặng, Trần Lục Nam liếc anh ta một cái rồi bình tĩnh nói: “Cậu có biết tại sao Thẩm Mộ Tình luôn cãi nhau với cậu không?”
Khương Thần: “?”
Trần Lục Nam: “Bởi vì cậu méo hiểu gì về phụ nữ cả, còn dùng cách nghĩ của đàn ông tìm ra suy nghĩ của phụ nữ nữa chứ.”
“…”
Khương Trần nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh thực sự không hiểu, một vài bức ảnh đó có gì hay ho đâu nhỉ, tại sao các cô nàng có thể bắt đầu tám từ chuyện giống mèo nào đẹp nhất, rồi tới đồ chơi cho mèo ra làm sao, và thậm chí bắt đầu nói về giống mèo mà bản thân thích nhất.

Cuối cùng, chủ đề chuyển từ mèo sang bản thân mấy nàng, bắt đầu nói về mấy buổi trình diễn thời trang, rồi tới mấy top trending trong năm nay.
“Show này cậu có tham gia sao?” Nhan Thu Chỉ nhìn về phía Trì Lục.
Trì Lục mỉm cười, gật đầu nói, “Chị Tĩnh Nghi đã nhận được lời mời nhưng mà tớ vẫn chưa quyết định.”
Hai tháng nữa mới diễn ra Tuần lễ Thời trang nên giờ cô cũng không vội vàng quyết định.
Sau khi Trì Lục trở về, mấy lời mời tham dự vẫn còn.

Chỉ là so với lúc còn ở nước ngoài ít thương hiệu lớn hơn, thậm chí vị trí trình diễn cũng không bằng ngày xưa.
Quý Thanh Ảnh nhìn cô: “Nếu cậu tham gia thì nói, tụi này nếu rảnh sẽ tới.”
Trì Lục cười: “Muốn xem tớ trình diễn hả?”
Quý Thanh Ảnh gật đầu: “Không hoan nghênh à?”
Trì Lục cong môi mang theo ý cười trong trẻo, không chút do dự nói: “Đương nhiên là được hoan nghênh rồi.”
Cả bốn vừa trò chuyện vừa cười đùa.
Thẩm Mộ Tình đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: “Trì Lục, cậu tham gia show giải trí với thầy Bác hả?”
“Hả?”
Trì Lục bối rối: “Cuối tuần yêu đương?”
Thẩm Mộ Tình gật đầu, “Có muốn đi không? Tớ cũng có quen biết ông đạo diễn Cuối tuần yêu đương nè, ổng biết tớ quen cậu nên có nhờ tớ hỏi qua ý cậu thế nào?”
Trì Lục: “À à..

Không đi đâu, không có thời gian.”
Nhan Thu Chỉ nhướng mày: “Cậu không rảnh hay thầy Bác không có thời gian?”
Trì Lục tính toán lịch trình làm việc của mình một chút rồi nói: “Thầy Bác á.”
“Vậy hỏi thầy Bác xem, chỉ cần cậu đi thì anh ấy nhất định sẽ đi.”
Trì Lục: “Không hẳn.” Cô nói: “Tớ cảm thấy thầy Bác không thích máy quay cho lắm.”
Nghe vậy, Thẩm Mộ Tình không ngại phá game: “Đàn ông là thế á, miệng thì nói không thích máy quay, không thích thể hiện tình cảm hay gì gì đó nhưng một khi có cơ hội thì thôi rồi, giơ tay nắm ngay tức khắc luôn ấy chứ.

Đúng không Nhan Nhan? “
Nhan Thu Chỉ: “…”
Trì Lục không hiểu ý của hai người họ.
Quý Thanh Ảnh cười bên cạnh, phổ cập kiến thức cho Trì Lục: “Thầy Trần lúc trước cũng nói không thích các chương trình gameshow gì đó.

Kết quả là Nhan Nhan vừa mới được mời tham gia chương trình về cuộc sống tân hôn, Nhan Nhan còn chưa kịp trả lời thì ảnh đã đồng ý trước rồi.


“…”
Nói đến đây, Nhan Thu Chỉ muốn cười.
Cô gật đầu, nhìn Trì Lục nói: “Thật vậy á, ổng còn rất tích cực nói với tớ rằng ổng muốn tham gia để lưu giữ kỉ niệm.”
Trì Lục không nhịn được cười: “Thật không? Vậy khi nào có thời gian tớ sẽ xem chương trình đó của hai người.”
Nhan Thu Chỉ im lặng, trịnh trọng nói: “Haiz, không cần đâu.”
Cô nói thêm: “Giờ nhìn lại thấy hồi đó giống hai lúa nhà quê ghê á.”
Thẩm Mộ Tình trợn tròn mắt, chỉ vào nụ cười trên mặt của cô nàng nói: “Biểu hiện đó không đúng với lời cậu vừa nói đâu nha.”
Nhan Thu Chỉ: “…”
Thời gian tụ tập bạn bè, dù chỉ là một bữa ăn bình thường, trò chuyện đôi ba câu nhưng thực sự rất vui.

Khi rời bar, nét cười trên gương mặt Trì Lục rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Hai người lên xe, Bác Diên nhìn cô chằm chằm một hồi, trầm giọng hỏi: “Em hình như rất vui?”
“Một chút.”
Trì Lục uống chút rượu, giờ đầu có chút choáng váng.
“Tất cả bọn họ đều tốt vô cùng.”
Bác Diên “ừm”, “Thích họ lắm à?”
Trì Lục gật đầu.
Bác Diên trông thấy cô như vậy, lời nói ở khóe môi dường như muốn thốt ra.

Nhưng suy nghĩ lại thì thấy không được hay cho lắm.
Trì Lục uống say, thực sự là không thích hợp.
Anh đưa tay lên vuốt tóc cô: “Có muốn ngủ chút không?”
Cả ngày Trì Lục chưa ngủ được nhiều nên có chút mệt.

Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy em chợp mắt một lúc, khi về đến nhà thì gọi em dậy.”
Bác Diên cười: “Được.”
Trong xe thoang thoảng mùi rượu.
Tài xế được Khương Thần sắp xếp để đưa về, anh ta lén lút liếc nhìn hai người ngồi ở ghế sau, lại trông thấy bàn tay của Bác Diên đặt ở trên lông mi của Trì Lục, anh ta nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Bác Diên đang giúp cô chặn ánh đèn le lói chiếu vào từ cửa sổ xe.
Khi dừng ở cổng tiểu khu, Trì Lục mới tỉnh dậy.
“Đến rồi ạ?”
Trì Lục lảo đảo theo anh đi vào, cau mày có chút không vui.
“Thầy Bác.”
“Ừ?” Bác Diên nắm cánh tay cô, thấp giọng hỏi: “Đau đầu à?
“Một chút.”
Trì Lục cau mày: “Nhưng mà em không có uống rượu.”
Cô uống ba ly.
Bác Diên nhìn cô, nghĩ đến mấy cái ly trống rỗng đặt trước mặt cô khi nãy.
Ly rượu đó, vốn là do anh làm cho mình, có độ cồn tương đối cao, tác dụng khá chậm.

Trì Lục vô tình cầm nhầm rồi uống nhầm luôn.
Nghĩ đến đây, Bác Diên có chút đau đầu.

Anh kéo cô vào thang máy: “Anh pha trà giải rượu cho em, em muốn uống không?”
Trì Lục tựa vào thang máy lẩm bẩm: “Không khó uống thì uống.”
Bác Diên dở khóc dở cười, không so đo với cô nữa.
Thang dừng ở tầng bảy, và Bác Diên đưa cô vào nhà.
“Trì Lục.”
“Cái gì ạ?” Trì Lục bước đến ghế sô pha, nửa nằm nửa ngồi.
Thấy cô như vậy, Bác Diên thở dài đi vào bếp.

Vài phút sau, anh bước ra với ly trà giải rượu.
“Em uống chút.”
Trì Lục miễn cưỡng mở to mắt nhìn thẳng vào mắt anh.
“Thầy Bác.”
Bác Diên nhướng mi, trầm giọng đáp: “Anh đây.”
Trì Lục dừng lại suy nghĩ gì đó rồi đưa tay về phía anh, Bác Diên mất cảnh giác, bất chợt cô ôm cổ anh, cả người chồm về phía trước.
Hơi thở của cô phả ra sau tai Bác Diên, nồng nàn mùi hương rượu, làm say đắm lòng người.
Yết hầu của Bác Diên khẽ chuyển động lăn nhẹ nhàng, nhưng anh không ngăn động tác của cô.
“Em muốn nói gì?” Anh hạ giọng, từng bước dẫn dắt.
Trì Lục mơ hồ ậm ờ, dụi mặt vào tai anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em muốn … muốn anh đút cho em uống.”.