Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Chương 34: Chương 34 : Trong cửa hiệu quần áo





Trước ánh đèn Flash chớp nháy liên tục , ánh mắt của Vương Lãng Thần dần lạnh đi , hơi thở u ám lạnh rung. Hắn dùng sức lực , không kiêng nể cũng không thương hoa tiếc ngọc xô cái cơ thể đang dán chặt trên người hắn xuống đất.
"A... "
Nhan Tuyết bị làm cho bất ngờ , ngã nhào từ trên ghế sopha xuống dưới đất. Thân thể bị bầm dập đau đớn. Cô ta kinh ngạc nhìn người đàn ông thì thấy ánh mắt đáng sợ của hắn đang phát ra những tia lạnh lẽo.
Mấy tay săn ảnh và phóng viên cũng không khỏi kinh ngạc nhưng lại càng tiến lên đặt câu hỏi.
" Xin hỏi có phải hai người đang hẹn hò ? "
" Xin hỏi Vương tiên sinh và cô Nhan Tuyết đây có quan hệ thế nào mà thấy hai người ôm nhau tình tứ như vậy ? "
"..."
Vương Lãng Thần không trả lời , hắn hướng mắt nhìn xuống kẻ đang nằm trên nền đất kia - " Tôi cảnh cáo cô đừng có dại dột làm chuyện ngu xuẩn. Nếu cô còn dám để cơ thể dơ bẩn của cô chạm vào tôi thì cho dù cô có là phụ nữ thì tôi cũng "lột da" cô được "
Hơi thở hắn nguy hiểm , phát ra mùi máu tanh nồng. Một câu nói cảnh báo của hắn nhưng cũng đủ để làm đám phóng viên và Nhan Tuyết rùng mình. Ai mà chẳng ngầm biết được Vương Lãng Thần là lão đại trong giới xã hội đen , chỉ cần loạng quạng động vào hắn thì số phận thật thảm hại.
Đột nhiên , Vương Lãng Thần ngước mắt lên lại chạm phải thân ảnh quen thuộc đang đứng ở góc phòng . Hàn Lệ Ái đã thử áo xong và đi ra từ lúc nào. Hắn ngay lập tức đứng lên , đi lướt qua Nhan Tuyết xem cô ta như rác trong phòng.
Vương Lãng Thần vòng tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh, ngắm nhìn bộ váy cổ lông cô mặc trên người .
" Ái Ái , em đẹp quá "
Nhan Tuyết trừng mắt cả kinh . Cô ta nhận ra cô gái đó là ai. Làm sao ? Làm sao Hàn Lệ Ái lại xuất hiện ở đây ?
Mà đám phóng viên kia cũng cả kinh. Rốt cục chuyện này là sao ? Họ được gọi đến đây là vì có người nhìn thấy Vương Lãng Thần cùng Nhan Tuyết đi mua sắm với nhau rất tình tứ. Sao bây giờ lại xuất hiện thêm một cô gái nữa. Mà Vương Lãng Thần lại như quay ngoắt 180 độ, khác xa với bộ dạng đáng sợ hồi nãy, vừa nhìn thấy cô gái đó đã chạy đến ôm thắm thiết , cử chỉ còn rất dịu dàng yêu chiều.
Nhưng mà cô gái vừa xuất hiện kia quả thật rất xinh đẹp. Mái tóc dài màu hạt dẻ , làn da trắng như tuyết , cặp mắt to tròn đen láy , gò má ửng hồng nét xuân, đôi môi anh đào đỏ mọng . Một tuyệt sắc giai nhân , xinh đẹp diễm lệ như một nữ thần. Cô gái vừa xuất hiện đã làm không gian nơi đây như bị lu mờ , cô gái ấy rực rỡ như ánh mặt trời. Kể cả người được cho là mỹ nhân một trong bốn tứ đại hoa đán kia so với cô gái này thật là mờ nhạt vô cùng .
Mấy tay săn ảnh tất nhiên không buông tha cho cảnh tượng này được liền lập tức lao tới chụp hình đôi nam nữ tuyệt sắc kia.
" Xin hỏi Vương tiên sinh, vị tiểu thư này là ai ? "

" Vì sao Vương tiên sinh lại cùng xuất hiện nơi đây với diễn viên Nhan Tuyết và vị tiểu thư đây ? "
" Xin hỏi , một trong hai người ai mới là bạn gái của Vương tiên sinh ? "
"..."
Trước những câu hỏi ồ ạt của các phóng viên , Vương Lãng Thần chỉ lạnh lùng ngắn gọn đáp - " Cô ấy là vị hôn thê của tôi "
Đám phóng viên tròn mắt kinh ngạc "ồ" lên một tiếng. Thì ra đây là vị hôn thê của Vương Lãng Thần . Vậy thì sao Nhan Tuyết lại xuất hiện ở đây cùng họ. Chẳng lẽ chuyện tình tay ba.
Vương Lãng Thần vừa nói lại vòng tay ôm cô , cúi xuống quan sát sắc mặt của cô. Hắn sợ cô sẽ hiểu lầm . Nhưng gương mặt Hàn Lệ Ái rất điềm tĩnh , di chuyển ánh mắt kẻ đang nằm dưới đất kia. Dường như đã hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cô ta đứng dậy trừng mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nhan Tuyết không ngờ hắn không đi một mình , càng không ngờ người đi cùng hắn lại là Hàn Lệ Ái . Chẳng phải Lệ Ái đã hủy hôn với Lãng Thần rồi hay sao ? Sao họ vẫn đi cùng nhau ?
" Lâu quá không gặp . Không ngờ gặp được cô ở đây , thật trùng hợp " - Hàn Lệ Ái đột nhiên mỉm cười với cô ta.
" Phải , thật trùng hợp . Tôi đang cùng Lãng Thần mua đồ ở đây , Hàn tiểu thư cũng đến đây thử đồ sao ? "
Nhan Tuyết trắng trợn nói dối một câu. Cô ta nhất định không chịu thua. Phải cho đám phóng viên đó thấy ai mới là người bên cạnh Vương Lãng Thần.
Hàn Lệ Ái chỉ cười nhẹ một cái, không có gì gọi là tức giận.
" Phải tôi là đến đây mua quần áo "
Vương Lãng Thần nhíu mày nhìn cô ta. Ánh mắt không vui cùng dần trở nên u tối.
Thực sự nếu ai tinh mắt cũng nhìn ra người đi cùng với Vương Lãng Thần là vị tiểu thư kia. Nếu không hắn đã không chạy đến ôm eo cô gái đó , còn dịu dàng lên tiếng trông rất tình tứ.
Hắn muốn lên tiếng nhưng Hàn Lệ Ái đã mở miệng trước , rất dịu dàng - " Thần , em đã thử mấy bộ rồi. Rất đẹp , em rất thích. Em đã cho nhân viên gói lại rồi, anh thanh toán giúp em nhé "
" Được. Chỉ cần em thích thì anh sẽ mua " - Vương Lãng Thần cười cười nhéo má cô, yêu chiều nói.

Dứt lời , hắn rút tấm thẻ trong bóp ra đưa cho người nhân viên - " Cô ấy mua gì tôi đều thanh toán hết "
Người nhân viên nuốt nước bọt cầm lấy thẻ - " Vâng "
Nhan Tuyết lại trợn mắt nhìn cô nhưng Hàn Lệ Ái chỉ cười lạt một cái - " Thất lễ quá phải làm sao đây. Phải nhờ Lãng Thần thanh toán tiền giúp tôi rồi "
Cô ta bắt đầu bị cô chọc ột phát , tức không thể chịu được. Rõ ràng là Hàn Lệ Ái muốn cho cô ta thấy, là người đàn ông đi cùng Nhan Tuyết nhưng lại có thể cà thẻ cho cô. Là muốn nhắc nhở cô ta nên biết thứ gì không phải là của mình .
Hàn Lệ Ái lại xoay qua hỏi một người nhân viên khác - " Cho tôi hỏi , cô ấy đã đến đây từ lúc nào vậy ? "
Người nhân viên đó lúc đầu rất hâm mộ diễn viên Nhan Tuyết nhưng khi chứng kiến được hành động của cô ta , hình tượng liền trở nên sụp đổ. Người nhân viên trung thực trả lời - " Sau khi Vương tiên sinh cùng tiểu thư đây vào thử đồ một lúc thì cô Nhan mới vào mua quần áo "
Lời nói của người nhân viên đã làm sáng tỏ mọi chuyện . Mấy người phóng viên cũng đã hiểu ra. Họ không ngờ đường đường là một diễn viên nổi tiếng của Hoa ngữ, Nhan Tuyết lại có thể nói dối trắng trợn trước cánh nhà báo như vậy.
Hàn Lệ Ái lại nhìn cô ta , cười cười nói như đùa cợt - " Chỉ là mấy năm không gặp. Nhan Tuyết cô cũng đâu cần hấp tấp như thế. Vừa nhìn thấy Vương Lãng Thần đã nhảy vồ lấy anh ấy như vậy , chẳng lẽ cô thiếu hơi nam nhân đến thế sao . Cô sẽ dọa anh ấy sợ đấy"
" Cô...." - Nhan Tuyết máu muốn xông đến tận não .
Đám phóng viên lại hiểu ra mọi chuyện , thì ra Nhan Tuyết là đứa con gái mặt dày như vậy. Đi quyến rũ người đàn ông của người khác.
" Lãng Thần , cô ta dám nói..."
Nhan Tuyết gắt giọng nói với hắn. Nhưng chưa tuôn hết câu đã bị Vương Lãng Thần chặn miệng.
" Cô ấy là người phụ nữ của Vương Lãng Thần tôi. Cô ấy muốn nói gì , muốn làm gì thì cũng không kẻ nào được phép ngăn cản ! "
Hắn thấp giọng lên tiếng, như một lời cảnh cáo lạnh lùng, như một lời tuyên bố chiếm hữu. Ánh mắt hắn nhìn xuống người con gái lại tràn ngập vẻ nhu tình âu yếm. Hàn Lệ Ái ngước mắt chăm chú nhìn hắn.
Vương Lãng Thần vừa nói dứt câu đã cúi ngậm lấy đôi môi đỏ mọng xinh đẹp. Hắn dịu dàng hôn cô trước ánh mắt kinh ngạc của bao nhiêu người. Cô bị hắn làm cho bất ngờ không kịp chuẩn bị. Người đàn ông này đúng là không biết xấu hổ là gì.

Cánh nhà báo ngay lập tức bấm máy chụp lại cảnh tượng ngọt ngào đẹp đẽ này. Ngày mai chắc chắn họ có rất nhiều bài để viết đây.
"Hai người... "
Nhan Tuyết trợn mắt , nổi giận đùng đùng. Hắn vì sao có thể làm như vậy ?! Cô ta bị làm một trận bẻ mặt , xấu hổ không còn mặt mũi trước đám nhà báo.
Vương Lãng Thần không kiêng dè gì , trực tiếp ôm chặt lấy cô. Cuồng nhiệt quấn quýt. Lát sau mới chịu buông cô ra. Hàn Lệ Ái cảm thấy hô hấp dường như cạn kiệt.
Mấy người nhân viên trong cửa hàng đều trầm trồ ngưỡng mộ. Đều bị tan chảy trước hành động lãng mạn của hắn.
" Em vào thay đồ đây " - Cô gương mặt phiếm hồng nói.
Hắn khóe môi cong lên gật đầu một cái . Mấy phút sau , Hàn Lệ Ái trở ra mặc lại bộ đồ cũ.
" Chúng ta ra khỏi đây thôi " - Vương Lãng Thần dịu dàng nói với cô.
Hàn Lệ Ái không lên tiếng , lãnh đạm nhìn hắn. Vương Lãng Thần liền lớn tiếng gọi người bên ngoài - " Người đâu ? "
Một toán người vệ sĩ mặc đồ đen của hắn lập tức ùa vào cửa . Tất cả dàn thành hai hàng lùa đám phóng viên săn ảnh sang một bên , dọn đường cho hai người. Hai tên vệ sĩ khác thì cầm lấy mấy túi đồ , hai tay xách ra ngoài.
Vương Lãng Thần ôm cô bước nhanh ra ngoài , ngồi vào chiếc xe màu đen đã đợi sẵn ở ngoài. Để lại Nhan Tuyết bừng bừng cơn thịnh nộ. Cô ta đã nuốt phải một cục tức vào họng.
***************************************
Ngồi trong xe , Vương Lãng Thần từ lúc đi từ trong cửa hiệu ra cứ ôm lấy cô không buông . Đầu hắn gác lên vai cô , nhỏ giọng gọi - " Ái Ái... "
Hàn Lệ Ái không trả lời hắn cũng không thèm nhìn hắn. Ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Hắn đột nhiên nhận ra cô lúc nãy cười cười không phải là vì cô không tức giận. Cô chỉ là giả vờ bình tĩnh. Cô chắc chắn đã nhìn thấy Nhan Tuyết nhảy nhào lên người hắn.
" Ái Ái , em đang giận anh ? "
Hàn Lệ Ái vẫn giữ sự yên lặng . Vương Lãng Thần thở dài một cái , ôm chặt cô hơn. Hắn không biết làm sao mới giải thích cho cô hiểu. Tất cả là tại người phụ nữ không biết xấu hổ kia. Vì sao lúc trước hắn lại day dưa với loại người mặt dày đó chứ.
" Ái Ái lúc nãy cô ta là đột nhiên ngã lên người anh... "
" Thế nên anh để cho cô ta nằm lên người , còn vòng tay đeo cổ anh ! "

Hàn Lệ Ái trừng mắt nhìn hắn.
" Ái Ái , anh ngay lúc đó đã đẩy cô ta ra... "
" Nếu đám phóng viên kia không xuất hiện chắc anh cũng chẳng đẩy " - Cô nhấn mạnh giọng .
" Ái Ái... "
Vương Lãng Thần ngay lập tức khẩn trương ôm thân thể nhỏ nhắn vào lòng. Nhìn thấy cô lạnh nhạt với hắn như vậy , lòng hắn như lửa đốt . Vô cùng bứt rứt khó chịu.
Một lúc lâu thấy cô vẫn im lặng , hắn bất lực vùi đầu vào tóc cô , nhỏ giọng lên tiếng - " Anh xin lỗi "
Nghe thấy giọng điệu đáng thương của hắn , lòng cô như mềm ra. Hàn Lệ Ái xoay mặt lại đối diện với hắn , ánh mắt đã không còn lạnh nhạt. Vương Lãng Thần ngay lập tức cúi xuống chiếm lấy môi cô. Từng chút một , cực kỳ dịu dàng nhấm nháp sự ngọt ngào của cô.
" Đừng giận anh nữa , có được không ? Anh không thích em lạnh nhạt với anh. Anh cảm thấy rất khó chịu " - Như một sự nỉ non , hắn giọng khàn khàn nói với cô.
Trước sự năn nỉ của Vương Lãng Thần , cô liền chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn. Rướn người lên chạm vào đôi môi mỏng , nhẹ nhàng hôn hắn.
" Em tạm thời tha cho anh. Nếu anh còn để em nhìn thấy những việc như hôm nay nữa em nhất định sẽ không thèm để ý đến anh " - Cô giận hờn nói .
Gương mặt hắn được dãn ra bớt phần nào , đôi môi mỏng hơi cong . Vương Lãng Thần ôm chặt cô , kiên định nói - " Anh đảm bảo với em sẽ không bao giờ xảy ra sự việc như ngày hôm nay nữa. Ngoài trừ em ra , bất kì người phụ nữ nào cũng không được phép chạm vào anh "
" Lẻo mép " - Hàn Lệ Ái hung hăng nhìn hắn nhưng trong lòng lại ngọt ngào như kẹo.
Hắn yêu chiều hôn lên má hồng của cô - " Ái Ái , chúng ta bây giờ đến nhà hàng ăn trưa . Anh đã đặt sẵn những món em thích rồi , đảm bảo sẽ làm em ngon miệng "
Cô chỉ khẽ liếc mắt , đôi môi xinh đẹp có chút cong lên .
Bất thình lình , chuông điện thoại của Hàn Lệ Ái vang lên làm phá tan bầu không khí ngọt ngào. Cô lục lọi trong túi xách , lấy điện thoại mới ra , trượt phím nghe.
" Lệ Ái , cậu chết đi đâu rồi vậy hả ?! Sao mình gọi điện cho cậu từ tối hôm qua đến giờ đều là tắt máy ! "
Từ trong điện thoại , phát ra giọng nói vô cùng giận dữ.
Hàn Lệ Ái bị hù cho giật mình . Xém chút nữa là đánh rơi điện thoại trên tay .
" Lăng Nguyệt ? "