Dạy Hôn

Chương 14




💎Nguồn: Editor Heavydizzy (Cung Quảng Hằng)💎

💋💋💋

Chương 14: Ở trên xe khẩu giao cho thầy, nghiên cứu hương vị tinh dịch (phạt đánh đòn)

Khoảng thời gian an tĩnh như trộm được từ nơi nào. Gió chiều lười nhác du dương trốn sau màn cửa sổ, vụng trộm nhìn đôi người yêu nằm ôm nhau trên ghế.

Ghế nằm khôg lớn, cho nên càng thích hợp ôm ấp thân mật. Triệu Thuần nằm thẳng trên ghế, tùy ý rút ra quyển tiểu thuyết chưa đọc xong trên giá sách nhỏ bên cạnh, lấy cánh tay gối đầu, một tay cầm sách đọc. Thiếu nữ kiều nhỏ gắt gao tựa vào bên người, tay ở trên ngực cường tráng của Triệu Thuần vẽ vòng tròn, thoải mái vạn phần híp mắt cuộn trong lòng anh.

Triệu Thuần sợ cô nằm không thoải mái, cúi đầu nhìn, "Có chật không?"

Tống Thiển Thiển lắc đầu, thoải mái đến muốn ngủ, mềm mại đáp: "Không chật... Rất thoải mái... Đến giờ thầy nhớ... gọi em... ô..." Nhiệt độ cơ thể anh cao hơn cô, ấm áp phát ra nhiệt lượng, buổi chiều ngày mùa thu, càng làm cho người ta muốn thân cận. Cô vừa nói xong, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh đã chậm rãi rơi xuống, mơ mơ màng màng ngủ.

Triệu Thuần biết ngày hôm qua làm cô mệt, rõ ràng đã ngủ rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng còn lộ ý cười thỏa mãn.Anh cẩn thận rút cánh tay làm gối ra, đặt trên vai cô vỗ nhẹ nhàng, dịch người vào bên cạnh, cho cô thêm chỗ. Không nghĩ tới động tác này ngược lại làm cho Tống Thiển Thiển mơ mơ màng màng phản đối, phát ra tiếng hừ bất mãn, anh đành phải ôm cô không động, vỗ vỗ để cô an tĩnh ngủ, cứ như vậy tiếp tục nhìn sách.

Triệu Thuần dung mạo vốn rất nhu hòa, lông mi dày, lông mày dài nhỏ, nhưng bình thường ánh mắt sắc bén và kính gọng vàng trên mắt làm anh có vẻ nghiêm túc không thể thân cận. Với người ngoài vẻ mặt lạnh lùng thản nhiên, lịch sự xa cách, rất ít người có thể nhìn thấy nội tâm nóng rực của anh.

Cố tình tiểu nha đầu trong lòng này lại là một người không quan tâm lao thẳng về phía trước, toàn tâm lao vào trong lòng anh, còn cứng rắn ôm chặt lấy. Làm cho anh không có cách nào, chỉ có thể cẩn thận trông giữ cô.

Triệu Thuần thở dài, hơi hơi lắc đầu.

Thời gian chậm trôi, Triệu Thuần trong lòng thương tiếc, để cho cô ngủ.

Nắng chiều dần dần tràn lên cửa sổ, dần dần rơi xuống trên người hai người, anh lắc lắc bả vai Tống Thiển Thiển, gọi cô: "Thiển Thiển, tỉnh, tỉnh."

Lại đung đưa vài cái, Tống Thiển Thiển mới từ trong mộng đẹp tỉnh lại, phát ra giọng mũi đáng yêu, "Mấy giờ..."

Triệu Thuần tiêu sái sáng ngời, cúi đầu nhìn, mặt không chút thay đổi nói: "Năm giờ mười."

"A a a a —— năm giờ bốn mươi đến giờ tự học! " Tống Thiển Thiển hoàn toàn tỉnh lại.

Mặt Triệu Thuần tiếp tục không chút thay đổi nói: "Năm giờ mười."

"Chạy mau chạy mau, a a đúng, đi giày, đi giày..." Tống Thiển Thiển luống cuống tay chân chạy loạn khắp nơi, lại đi giày lại lấy túi, lấy tay lung tung vơ tóc, cầm sợi dây buộc tóc đuôi ngựa, trên đường còn không cẩn thận đâm vào bàn trà.

"A đau đau đau..."

Triệu Thuần dựa nghiêng ở cửa, trầm thấp cười nói: "Đừng hoảng hốt..." Giơ tay lên, lắc lắc chìa khóa xe, "Người đàn ông của em lái xe đưa em đi, sợ cái gì."

Xe Triệu Thuần là Audi A8L màu xám sẫm, bề ngoài khiêm tốn trầm ổn, nội thất xa hoa, tựa như con người anh. Bên trong xe không gian rất rộng, nội thấy hết thảy cao cấp, theo sở thích, chỗ ghế ngồi phủ một bộ lông dê màu xám bạc, chỗ ghế cạnh ghế lái cố ý kê tấm đệm mềm màu tráng, để Tống Thiển Thiển ngồi cho thoải mái. Trong xe sạch sẽ, vừa thấy đã biết không thường có người khác ngồi. Hương khí thản nhiên quanh quẩn mũi, là mùi phong lan nhẹ nhàng.

Tống Thiển Thiển lúc này vô tâm chú ý chi tiết, cầm lấy túi sách khẩn trương ngồi vào ghế phó lái, cuống quít nói: "Chạy mau, chạy mau, bị muộn rồi!"

Nam nhân cười, chân ga vừa giẫm, xe bắt đầu chậm rãi đi.

Tống Thiển Thiển hơi hơi bất mãn, "Thầy vì sao không gọi em sớm một chút?"

Triệu Thuần chậm rãi: "Muốn cho em ngủ nhiều hơn."

Tống Thiển Thiển mặt đỏ lên, nhớ đến buổi sáng điên cuồng, vẫn than thở nói: "Nhưng cũng có thể gọi em sớm một chút, đến muộn không tốt."

Triệu Thuần thản nhiên nói: "Sẽ không."

Từ nhà anh đến học viện nhiều nhất mười lăm phút đồng hồ. Vừa mới ra cửa là năm giờ hai mươi, còn chưa tới giờ tan tầm đông người nhất, chậm nhất năm giờ ba mươi lăm có thể đến.

Tống Thiển Thiển vạn phần coi trọng mình có thể muộn hay không, cô luôn luôn giữ bổn phận, không muộn còn phải đến sớm, nếu muộn... Người khác sẽ biết chuyện của mình và thầy?

Nếu bị phát hiện... mình và thầy còn có thể cùng một chỗ hay không?

Cô suy nghĩ ngàn vạn, bắt đầu từ chuyện bị muộn, loạn thất bát tao liên tưởng đến một khối ưu tư sớm giấu ở sâu trong nội tâm. Lo lắng không dám nói cho anh nghe, không muốn anh không nên đau lòng để cô ngủ nhiều, cả thắt lưng và hông đều còn ẩn ẩn đau nhức, càng thêm giận dỗi.

Không dám trực tiếp phát giận về phía anh, sợ anh thấy mình không hiểu chuyện mà tức.

Tống Thiển Thiển nhìn Triệu Thuần chuyên tâm cầm tay lái, mím môi mỏng, dáng vẻ nghiêm túc lãnh đạm, chớp chớp mắt to tròn tròn, quyết tâm trừng phạt nho nhỏ chút cái người làm theo ý mình này.

Phía trước là một đèn đỏ đến 60 giây, xe xếp hàng rất dài.

Anh giẫm phanh, kịp ngừng lại trước đèn đỏ

Bỗng nhiên phát hiện cô cởi dây an toàn, tiến lại, Triệu Thuần nhìn cô một cái, khó hiểu hỏi: "Sao?"

Thiếu nữ vươn đầu lưỡi phấn nộn, liếm liếm môi, cười quyến rũ lại thanh thuần, mềm mại nói: "Đột nhiên muốn..."

Lời còn chưa dứt, cô cúi đầu, gần sát vào đũng quần anh, hít sâu một hơi, hương vị nam nhân nồng đậm lập tức chui vào mũi, làm cô đỏ mặt, cố gắng vươn đầu lưỡi, cách vải mỏng, một chút một chút liếm láp hạ thân anh. Còn dùng tay không nhẹ không nặng xoa chỗ căng phồng này, xoa thành hình dạng gậy th*t.

Cách đũng quần âu phục dùng sức hút, lại dùng càng nhiều nước bọt ngọt ngào làm ướt quần của anh, càng thuận tiện mình liếm láp. Không chỉ cách quần cúi đầu làm gậy th*t của anh, khóe mắt còn hàm chứa ba phần giận dỗi bảy phần quyến rũ chuyên chú nhìn chằm chằm. Rõ ràng là động tác lớn mật vô cùng, lại bởi vì chân thành tha thiết có vẻ ngây ngô mà thuần khiết, hàm hồ hỏi: "Liếm chỗ này của thầy ướt hết được không..."

Triệu Thuần cảm giác hạ thân bởi vì thiếu nữ khiêu khích liếm hút đã nháy mắt cứng rắn, không khỏi thẳng lưng về phía trước, "Thiển Thiển đừng náo loạn, đến!"

Hận không thể lập tức làm cô, mở lớn cái miệng anh đào để cho cô ngậm hết gậy th*t của mình, làm cô đến nước mắt lưng tròng, để mình đâm sâu vào họng cô, hung hăng bạo phát trong miệng cô, bắt cô nuốt vào toàn bộ mới tốt. Làm cho nha đầu kia biết học ngoan, biết mình lúc trước còn chưa chân chính đùa bỡn cô.

Đèn đỏ đã sắp nhảy thành đèn xanh, xe phía trước khởi động, bởi vì Tống Thiển Thiển hoàn toàn ngả sang, đè lên cần tốc độ, anh không có cách nào cầm lấy. Triệu Thuần trầm mặt, nhìn thiếu nữ còn đang liếm hút khiêu khích, tay trái nắm tay lái, tay phải hung hăng vỗ mông Tống Thiển Thiển một cái, nói: "Chớ chọc anh tức giận."

Tống Thiển Thiển đột nhiên ăn đau, không khỏi ngồi thẳng dậy. Xe sau đã bắt đầu ấn còi, anh không để ý cô, buông tay ra, nhấn ga, vượt qua đèn xanh đèn đỏ. Hạ thân còn cứng rắn, tình dục nóng bỏng nhưng lời đến miệng lại cực lạnh: "Giải thích."

"Cái gì?" Tống Thiển Thiển còn chu mồm hỏi.

"Giải thích cho anh."

Triệu Thuần không nhìn hạ thân truyền đến kháng nghị nóng rực, "Vì sao phải làm chuyện nguy hiểm như vậy?"

Tống Thiển Thiển nói không ra lời, hồi lâu mới đáp: "Chỉ là... đột nhiên rất muốn..."

Triệu Thuần thực giận, lạnh lùng nói: "Bình thường tùy hứng, anh theo em! Lúc lái xe có thể hồ nháo sao? Xảy ra chuyện muốn anh làm thế nào phụ trách em? Tống Thiển Thiển, em sao có thể không biết nặng nhẹ tùy ý hồ nháo?"

Tống Thiển Thiển bị anh gầm lên dọa, nước mắt đầy hai má, "Thầy..."

Triệu Thuần hít sâu một hơi, liếc mắt nhìn cô một cái phát hiện cô bị dọa đến quên thắt dây an toàn, lạnh lùng nhắc nhở: "Dây an toàn."

"A? Vâng vâng..."

Anh nặng nề nói: "Bây giờ xin lỗi, anh có thể giảm bớt mức độ trừng phạt."

Tống Thiển Thiển quyệt miệng, tâm không cam tình không nguyện nói, "Xin lỗi thầy..." Ngoài miệng xin lỗi, trong lòng lại nghĩ rõ ràng là ở trước đèn xanh đèn đỏ, xe ngừng lại mình mới động, vốn cũng chỉ muốn trêu đùa nho nhỏ một chút, cũng không thật sự muốn thế nào.

Triệu Thuần chỉ nghiêng người nhìn cô, biết nha đầu kia còn không tình nhận sai, bình tĩnh, nói: "Được rồi, anh xem tự học hôm nay em cũng không cần tới."

"A?" Thiếu nữ đeo túi sách, vẻ mặt mờ mịt.

Triệu Thuần dừng xe lấy điện thoại, quay số gọi cho chủ nhiệm lớp Tống Thiển Thiển, "Vâng... thầy Lý, đúng tôi là Triệu Thuần, Tống Thiển Thiển ban hai đang ở chỗ tôi, thành tích em ấy rất không ổn định, tối hôm nay tôi phụ đạo riêng, nói một tiếng với thầy...ừ ừ tốt... Tốt không có việc gì, ừ ừ tạm biệt." Mặt anh không chút thay đổi tắt máy.

Tống Thiển Thiển lúc này mới chính thức cảm giác được nguy cơ rơi xuống.

"Thầy chúng ta... Còn đi trường học sao..." Tống Thiển Thiển run rẩy hỏi.

"Đi."

Tống Thiển Thiển tiếp tục hỏi, "Nhưng vừa rồi điện thoại... Thầy, ý của anh là... sẽ không là...?"

Triệu Thuần cho xe vào bãi đỗ xe phía sau tòa nhà hành chính của học viện, mắt kính lạnh lùng chợt lóe, phun ra từng chữ: "Phụ đạo riêng."

"A a a thầy không thể nào —— em sai em sai —— ô ô——" Xe vừa dừng lại, thiếu nữ liền cười định cởi dây an toàn chạy trốn, tay vừa đặt lên cửa xe, đã bị anh giữ cổ tay, trực tiếp kéo cả người lại, ngã lên người anh.

Tống Thiển Thiển hoàn toàn có thể cảm giác được gậy th*t của anh cho dù cách quần cũng sinh long hoạt hổ như trước, không chút nào mềm xuống.

Triệu Thuần khe khẽ dùng sức đè lại Tống Thiển Thiển giãy dụa, nhấc váy lên đánh một cái vào cánh mông thiếu nữ mềm mại như hoa, ngay lập tức có năm dấu ngón tay đỏ tươi, lửa giận đầy trong lòng, lần này xuống tay còn giống như tán tỉnh vỗ về chơi đùa, mà chân chính là đánh đòn.

Tuy đánh thật... cũng không thật sự hoàn toàn dùng sức. Dù sao trong lòng vẫn thương tiếc.

Tống Thiển Thiển bị xốc váy trực tiếp đánh đòn, xấu hổ không chịu được, "Không cần kéo váy đánh... Ô ô... Giống trẻ con..."

Triệu Thuần nói: "Em còn biết xấu hổ? Vừa rồi sao không biết?" Nói xong lại đánh một cái.

Tống Thiển Thiển vội cầu xin tha thứ, "Em sai thật rồi... Em nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, mong đại nhân xử ô..."

Triệu Thuần nghe câu cầu xin tha thứ loạn thất bát tao này, bị tức nở nụ cười, xuống tay cũng nhẹ ba phần, nói: "Từ đâu học loạn thất bát tao này..."

Tống Thiển Thiển nghe giọng anh hình như mềm đi, vội vàng ngẩng đầu cầu xin: "Thiển Thiển thật biết sai... Không cần đánh đòn nữa... thật thẹn thùng..." Quả bị đánh có chút đau, nước mắt nhịn không được liền lăn xuống.

Anh thở dài, thu tay lại, bất đắc dĩ nói: "... Rất đau sao?"

Tống Thiển Thiển cắn môi, ngậm nước mắt gật gật đầu.

Tay Triệu Thuần muốn sờ đầu cô, không nghĩ vừa duỗi tay ra cô lập tức co rúm lại, như đang sợ hãi, không khỏi ngừng lại, nặng nề nói: "Đau cũng phải nhịn, nào có chuyện sai không phạt."

Tống Thiển Thiển nghẹn ngào nói: "Thầy không biết..."

Triệu Thuần nghe không rõ, ghé sát vào hỏi: "Thế nào?"

Thiếu nữ mở to mắt ướt sũng nhìn anh, nức nở nói: "Em không phải sợ mình muộn... Em sợ chúng ta... bởi vì muộn bị phát hiện... Em không muốn mất thầy... Cho nên... Vừa rồi là em không tốt... Thầy không cần tự giận mình..." Nói đến câu sau thật sự nghẹn ngào không được, chôn ở đầu gối anh khóc lên.

Triệu Thuần vẻ mặt phức tạp, lúc này mới hiểu được vì sao cô để ý chuyện đi muộn này như vậy, sau một lúc lâu không nói, trong lòng cuồn cuộn chua chát và vui sướng, chỉ khe khẽ vuốt ve tóc Tống Thiển Thiển nhu thuận trên đầu gối, ấm ấp nói: "Tốt rồi đừng khóc, anh không thích mèo ướt."

Cô bị lời anh dời đi lực chú ý, ấm ách hỏi: "Vậy thầy thích gì..."

Triệu Thuần giả vờ giả vịt nghĩ nghĩ, nói: "Mèo hoang."

Tống Thiển Thiển nín khóc mỉm cười, ngượng ngùng nói: "Thầy, anh thật là..."

Triệu Thuần đỡ cô dậy, lấy khăn tay ôn nhu lau nước mắt của cô, mặt đối mặt nói: "Chỉ lần này, lần sau không được tùy ý tùy hứng."

Tống Thiển Thiển ngoan ngoãn gật đầu.

Nhìn nha đầu kia xông tới khiêu khích mình, anh không phải không có phản ứng, quả thực muốn trực tiếp ở trong xe tử hình ngay tại chỗ nha đầu không biết sống chết này. Nhưng lái xe không phải chuyện khác, chơi tình thú phải xem thích hợp không, nếu vạn nhất bởi vì miệt mài nhất thời mà gặp chuyện không may...

Triệu Thuần không dám tiếp tục muốn.

Trong lòng có lửa, lại vạn phần đau lòng lo lắng, mới hung hăng quở trách vài câu.

Không nghĩ tới tiểu nha đầu bình thường vô thanh vô tức, trong lòng lo lắng so với mình còn nhiều hơn, run run nói một chuỗi dài, còn nức nở khóc làm cho người ta đau lòng.Thật sự là... làm cho người ta không có cách nào.

Bên trong xe không gian tuy rộng, nhưng phía trước chỗ lái và phó lái dù sao vị trí có hạn, không gian chật chội, hơi thở ái muội nháy mắt ấm lên.

Nam nhân hạ thân còn cứng rắn, trong quần căng phồng một khối lớn.

Tống Thiển Thiển phát hiện ra, vì thế hốt hoảng mở miệng, nói: "Thầy, anh chỗ đó còn... còn cần hay..."

Triệu Thuần vì mình dễ dàng bị cô nhiễu loạn tâm trí mà giận dữ, cứng ngắt nói: "Không cần."

Mạnh miệng.

Tống Thiển Thiển không khỏi cười trộm, thầy rõ ràng là vì rất thích mình mới tức giận, lại bày ra tư thái lạnh nhạt chớ tới gần. Rõ ràng... nơi đó cứng rắn không được, cố tình miệng cũng cứng rắn. Thật sự là không đáng yêu, giống một con khổng tước kiêu ngạo, khát vọng người khác chạm vào, lại còn muốn trốn thật xa.

Tâm địa không khỏi cũng mềm xuống, cố gắng đến gần Triệu Thuần, ngượng ngùng lại lớn mật hôn lên khóe môi anh, cầm tay anh đặt ở khe hở cạnh quần lót, nhỏ giọng nói: "Nhưng mà... em muốn..."

Anh cảm giác được trong quần lót đã ẩm ướt, dính dính. Ánh mắt tối sầm lại, khàn khàn nói: "Thiển Thiển thật sự là..."... vừa rối loạn vừa phóng đãng.

Thuận thế hạ ghế ngồi, thong thả cởi bỏ khóa quần, bên trong xe an tĩnh, tiếng kéo khóa càng rõ ràng, chọc người mơ màng. gậy th*t cứng rắn đã lâu lập tức nhảy ra, phần đầu đỏ tươi thấm chất nhầy, phần thân đầy gân xanh. Anh tự mình động vài cái, gậy th*t dữ tợn hoàn toàn bất đồng với bề ngoài tuấn tú, nặng nề nói: "Thiển Thiển đến."

Cô mang theo xấu hổ cúi đầu ngậm lấy quy đầu cực đại, quy đầu đã sưng lên rất lớn, trên đỉnh lỗ nhỏ thấm ra chất lỏng trong suốt mằn mặn, cô mở cái miệng nhỏ vẫn không ngậm được hết, khoang miệng bị quy đầu nhét tràn đầy, chỉ có thể dùng tay nhỏ bé non mềm khe khẽ cầm phần gậy th*t thô lớn phía dưới chưa ngậm vào, thuận theo hé môi liếm láp quy đầu như trứng gà lớn phía trên, dùng nước bọt ngọt ngào biến gậy th*t thành ướt đẫm, vừa liếm vừa cố chấp hỏi: "Thầy thích không?"

Triệu Thuần thoải mái ngửa đầu, khép mắt, tay vuốt ve tiểu âm thần như đang thưởng cho cô, khe khẽ vuốt ve nơi riêng tư mẫn cảm của cô, làm cho cô thoải mái mà chảy nước, thản nhiên ừ một tiếng.

Cô vẫn ngại không đủ, càng cố gắng làm anh chọc sâu hơn vào họng, đem gậy th*t lớn tản ra hương vị thiên tinh ngậm hết trong miệng, cổ họng mềm mại đè ép đỉnh mẫn cảm, làm cho anh bức bối rên một tiếng. Thế này mới vừa lòng tiếp tục liếm láp.

Đang cùng nhau ở giữa bãi đỗ làm chuyện này, bỗng nhiên có xe mới vào.

Tống Thiển Thiển khẩn trương vạn phần muốn phun gậy th*t ra, ngẩng đầu, Triệu Thuần hơi hơi ấn cổ cô, ý bảo tiếp tục liếm. Cô đành phải tiếp tục duỗi đầu lưỡi liếm láp, đỏ mặt đem nước từ gậy th*t chảy ra nuốt xuống toàn bộ, mông vểnh còn không tự giác vặn vẹo, như là bất mãn anh chỉ an ủi lướt qua đã dừng.

Chiếc xe càng tới gần, tìm chỗ đỗ trong bãi. Đèn xe phát sáng cũng càng ngày càng rõ.

Tống Thiển Thiển khẩn trương hít cổ họng, cho nam nhân khoái cảm lớn hơn nữa. Triệu Thuần híp mắt, đè đầu Tống Thiển Thiển xuống, không để cho người khác phát hiện, ấn hạ thân, dùng gậy th*t nhét đầy trong miệng cô.

Chiếc xe đó rốt cục chạy qua bên cạnh Triệu Thuần và Tống Thiển Thiển.

Triệu Thuần thấp giọng nói, "Thiển Thiển dùng đầu lưỡi đón lấy, coi chừng nghẹn." Ôm thắt lưng gầy cứng rắn động, hung hăng làm cái miệng nhỏ nhắn của cô đỏ lên.

Tống Thiển Thiển choáng váng hồ đồ còn không nghe rõ, gậy th*t ở trong khoang miệng run lên, một cỗ tinh dịch đặc sệt bắn ra, trốn không kịp cũng không biết dùng đầu lưỡi đón lấy, cứ như vậy bị bắn đến, anh bắn nhiều, nuốt không kịp, lúc gậy th*t từ khoang miệng rút ra, lại bắn tung tóe trên mặt cô, cả miệng và mặt đều là tinh dịch nồng đậm của anh.

Mê man một hồi mới chậm rãi từ cảm giác bị bắn tinh trở lại, đột nhiên quyệt miệng, tò mò nuốt xuống tinh dịch trong miệng, còn nếm nếm hương vị, vẻ mặt đau khổ nói: "Vẫn là không thể ăn."

Anh bật cười, lau tinh dịch trên mặt cô, trêu chọc nói: "Thử nhiều sẽ thích, anh thấy... nước của Thiển Thiển hương vị đặc biệt ngọt ngào."

Cô thẹn đến không được, lỗ tai đều đỏ lên, mím miệng thẹn thùng không nói được lời nào, tiếp nước khoáng anh đưa súc súc miệng, vẫn thấy trong miệng tràn ngập hương vị tinh dịch nồng đậm, đầu óc như trước choáng váng hồ đồ. Qua một hồi lâu, mới xấu hổ nhỏ giọng rối loạn hỏi: "Nước của Thiển Thiển... thật sự rất ngọt sao?"

Triệu Thuần ngẩn người, bỗng nhiên cười ha hả, "Lần sau em nếm thử sẽ biết!"

Hôm nay Tống Thiển Thiển như trước không phải đối thủ của thầy Triệu mặt người dạ thú, KO.

💋💋💋