[DBSK Fanfic] Người Tôi Yêu

Chương 58




http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=f4Hn2_9RkD

Jaejoong’s POV

Rời khỏi tổ ấm của chúng ta, em giống như một kẻ không biết phương hướng, em không biết phải về

đâu, em không thể về với Taehee được, con bé vẫn còn nhỏ, Taehee cần phải sống thật vui vẻ và nó

không cần phải biết vầ điều này, Yun ah! Bây giờ em nên đi đâu đây anh? Em nên đi đâu bây giờ?

Em đang ngồi trên chuyến xe cuối cùng về Chungnam, hai bên đường là hoa rất đẹp anh ah, nếu có

anh, nhất định anh sẽ thắng xe lại là hái chúng cho em, nhưng…..

Mưa rồi anh ah! Mưa làm ướt cả mắt em rồi

…………..

Em ở đây đã được 3 ngày rồi, không biết anh có khỏe không? Em nhớ anh lắm. em quen với sự có mặt của anh mất rồi anh ah

“cưng ah! Ăn sáng thôi nào? Hôm nay anh có xé thịt con cua biển đấy, anh là anh không lo cho em đâu, anh lo cho con thôi, em không được ăn cơm trắng đâu đấy”

Yun ah! Em lại cãi lời anh rồi, em vẫn chỉ có thể ăn cơm trắng thôi anh ah

“cưng ah! Ăn xong thì phải làm gì nào? Lên giường đi ngủ thôi, anh là anh không lo cho em đâu, anh lo cho con đấy chứ, nằm yên nài, để anh xoa bụng nhé, ôi cái bụng dễ thương quá, để bố hôn các con cái nào”

Các con ngoan nhé, hôm nay bố không dỗ các con ngủ được rồi, để mẹ dỗ các con nhé, ngủ ngoan nào

“cưng ah! Em không được làm việc nặng mà, để đó cho anh, trời ơi, bụng mang dạ chữa là không có ngồi lâu được, sức khỏe em yếu lắm, anh là anh lo cho con, chứ không có cho em đâu, ha ha ha, để anh nào”

Con ah! Chịu khó chút nhé, chỉ còn hai con gấu nữa thôi, mẹ mai nốt để mẹ giao cho người ta chứ, con ngoan ngủ đi nhé, mẹ đã để dành 9 con gấu cho các con chơi rồi đấy

“ya ya ya! Sữa ngon nóng hổi vừa thôi vừa uống đây! Uống nào, phải uống mới có sưc cho con chứ, cái bụng to đến thế rồi kìa, uống nào, anh đã cho 2 trứng hột gà vào rồi đấy, đừng có nhăn nữa mà, cứ uống nước lọc hoài là không được, uống nào!”

Xin lỗi con nhé, hôm nay mẹ không ngoan nên không được bố cho uống sữa rồi

“trời đất! đã 11h rồi mà em còn chưa ngủ sao? Không được rồi, đi ngủ nào, đi ngủ nào, thiệt là, em bắt con thức theo mình ah? Cái nài phải phạt mới được”

Đã 1h sáng rồi ah, hôm nay sao em không ngủ được anh ah

Em nhớ anh

End Jaejoong’s POV

Yunho’s POV

Joonggie ah! Vắng em rồi, anh chẳng biết phải làm gì cả? anh phải làm gì đây em? Anh phải làm sao đây?

Mike và Taehee cũng không biết em đã đi đâu, em đã đi rồi, Joonggie!

Taehee biết hết mọi chuyện rồi Joonggie ah! Cô ấy biết lâu lắm rồi nhưng không nói cho em biết đấy, cô ấy đã biết những tội ác mà ông Kim đã gây ra khi còn sống qua quyển nhật ký của ông và cô ấy tha thứ cho anh, vì thế, về với anh đi Joonggie!

Anh đã đến những nơi em có thể đến, anh đi tìm em đấy Joonggie! Anh thua rồi, em ra đi, được không? Anh thua rồi Joonggie ah!

Anh sợ lắm em ah! Anh sợ trở về nhà, anh sợ cái lạnh lẽo ở đó, không có em, nó lạnh lắm, không có em, nắng cũng bỏ anh đi, phòng mình không còn có nắng nữa, nó chìm trong mưa rồi em ah

“_woa! Anh vẽ đó ah? Đẹp quá, sao anh vé được hay vậy?

_anh mà, cái gì anh cũng làm tốt cả, ai như em, vẽ xấu quá”

Lúc đó anh nói dối đấy, trái tim của em mới là trái tim đẹp nhất anh từng thấy, anh nhớ em

“anh ah! Sao không cạo râu đi, nó ra lỉa chỉa trông xấu quá, em thay dao cạo rồi đấy”

Hôm nay anh không nghe lời em rồi, vì….không ai thay dao cạo cho anh cả

“anh ah! Em không ăn đâu, em nghe tới mùi đó là em buồn nôn rồi, em không ăn cua biển đâu mà! Em chỉ ăn cơm trắng thôi”

Uh! Để anh ăn cơm trắng cùng em nhé

“anh ah! Anh ru như thế, con có nghe không? Sao anh cứ hát bài ba con gấu hoài vậy, em muốn anh hát bài khác cơ”

Ba là cây nến vàng….mẹ là cây nến xanh…..con là cây nến hồng…..ba ngọ nến lung linh…..thắp sáng một…..gia……..đình

“em tự mang được, cái này có nặng đâu chứ, chỉ là mấy thứ đồ chơi cho con thôi mà, nhẹ lắm lắm”

Con ah…….

“em không thích uống sữa, em không thích mà, em chỉ muốn uống nước lọc thôi”

anh cũng thích uống nước lóc nữa, Joonggie ah!

“anh không ngủ thì em cũng không ngủ”

Hôm nay anh ngủ sớm lắm, hôm nay anh ngoan lắm, em về với anh nhé, anh nhớ em, nhớ đến phát

điên Joonggie ah!

Anh nhớ em!

End Yunho’s POV

Jaejoong’s POV

Anh ah! Em đã sống 4 tháng mà không có anh đấy, em không biết mình đã sống qua 4 tháng ấy như thế nào nữa

Không có anh, em không còn là em nữa

Em nhớ anh

Và….

Con cũng nhớ anh

Anh ah!

Cuộc sống không có anh, em mới biết nó u tối như thế nào

Nó không phải màu hồng như anh luôn vẽ lên cho em

Nó không đẹp như nụ cười của anh

Và…nó không có anh, anh ah

Em nhớ anh

Em nhớ anh lắm

Em đã suy nghĩ rất nhiều về anh, về em, và….về con của chúng ta

Em muốn…..

Quay về…..

Yun ah! Em nhớ anh

Và….

Em yêu anh

End Jaejoong’s POV

Yunho’s POV

Ngôi nhà này không có em đã 4 tháng rồi

Nó lạnh hơn mỗi ngày em ah

Anh nhớ em

Anh đã tìm em

Khắp nơi

Đến khi bàn chân anh rướm máu

Nhưng

Anh không đau em ah

Vì anh yêu em

Anh đã sơn xong nôi cho các con rồi

Anh đã trang trí căn phòng thật đẹp cho con chúng ta

Anh đã……học rất nhiều bài hát ru để em không chán nữa

Anh đã……

Anh đã làm

Vì em

Junsu và Taehee cứ khóc suốt em ah

Vì …..Họ nhớ em

Bố mẹ thì gầy hẳn đi đấy

Vì…..họ nhớ em

Mike, cậu Michael, chú Jinseng, và cả Yoochun nữa

Họ cũng nhớ em

Và anh

Anh nhớ em, Joonggie ah! Anh nhớ em

Anh tìm quên mình trong những chai rượu mà em đã rất ghét trước đó

Anh đã uống rất nhiều

Vì thế

Hãy quay về mắng anh đi

Anh làm sai rồi em ah

Hãy về mắng anh đi em

Anh cần em

anh nhớ con chúng ta

không có anh, làm sao em có thể đi đứng thoải mái được

ai sẽ xoa lưng cho em đây?

Các con có quấy không em?

anh nhớ con chúng mình

anh nhớ em

anh yêu em

Joonggie ah!

“Yunho ah! Cậu tìm ra chổ của cháu dâu rồi, cậu tìm ra rồi”

Em ah! Anh đang tới đây, anh đang tìm em, hãy chờ anh

Em có biết, anh mong đến ngày này biết dường nào không?

Anh sắp gặp lại em

Anh sắp gặp lại con rồi

Chờ anh

Làm ơn chờ anh

End Yunho’s POV

end music“cốc cốc cốc”

_chờ chút ạ!

Jaejoong vịn vào vách tường để đứng lên, cậu thật sự không thể nào đi nổi với cái bụng to tướng của mình

_xin lỗi……ơ……Mike, Taehee?

_anh hai!- Taehee ôm chầm lấy cậu

_mọi người!….sao mọi người biết tôi ở đây?

………….

_hai người uống trà đi- Jaejoong đặt tách trà trước mặt Mike và Taehee

_dạo này em xanh quá Jae ah!

_anh hai! Anh rể lo cho anh mà người ốm hẳn đi, anh hai, anh quay về đi anh hai- cô thút thít

_đúng đó Jae ah! Hãy quay về đi, mọi chuyện đều có cách giải quyết của nó mà

_nhưng tôi……

_anh sợ mình không dám đối mặt với anh rể vì cái chết của ba ư?

_anh

_anh hai, là ba, là do lỗi của ba, bác Jung không giết ba, là ba tự tử, là ba tự tử anh ah, là ba thật sự

đã tự tử

_em….- Jaejoong kinh ngạc khi nghe Taehee nói vậy

_vâng, anh đọc cái này đi, rồi ánh sẽ hiểu mà

Jaejoong nhận một quyển sổ khá cũ và bị cháy gần một nửa từ tay Taehee, nhìn sơ qua, cậu biết đó là

nhật ký_anh đọc trang cuối cùng đi

“ngày….tháng …..năm

Tụi bây….tụi bây là một lũ khốn nạn, cả thằng Jaejoong, mày cũng khốn nạn y như con mẹ mày vậy,

tao đã dùng hết cách mà mày vẫn không quay về, đã thế lại hại tao thê thảm đến như thế này

Không ngờ, cuộc đời của Kim Jaejung lại ra nông nỗi như thế này, ha ha ha, quả là ông trời trêu ngươi

mà, mãi mãi không thắng được một thằng nhóc miệng còn hôi sữa

Nicole Rose, mày dám đánh tao? Cả đời Kim Jaejung này chưa hề bị ai xỉ nhục như vậy, mà mày….mày

dám đánh tao trước mặt những kẻ bẩn thỉu, bắt tao ăn thứ đã bón cho những cây lan chết tiệt của

mày, tao có chết cũng không cam lòng

Rồi mày sẽ biết, tao không thể dễ dàng thua như vậy được, tao sẽ trả thù mày….bằng sinh mạng tao,

con trai tao và con trai mày sẽ không bao giờ đến được với nhau, mãi mãi, tao sẽ khiến con trai mày

đau khổ mãi mãi….ha ha ha bằng cái chết của tao”

_là…ba….- Jaejoong không tin vào mắt mình

_ba đã đốt quyến nhật ký này nhưng may mắn thay nó không bị cháy hết, em đã cất giữ nó như là kỹ

vật của ba, anh ah, Yunho không giết ba, anh quay về đi, được không?

_Yun không giết ba…..Yun không có giết ba- cậu cười trong tiếng nấc- thế mà….thế mà….anh đã bỏ rơi

anh ấy, anh đã bỏ Yun mà đi, anh….anh…..

_anh hai, anh hai, đừng quá xúc động, em xin anh, đừng xúc động như thế, anh rể sắp đến rồi anh ah,

anh rể sắp đến rồi

“cốc cốc cốc”

_là anh rể đó, là anh rể, để em ra mở cửa- Taehee định chạy đi nhưng Jaejoong đã nắm tay lại

_để anh, để anh mở cửa cho Yun, để anh….

Jaejoong gượng người đứng lên và đi về phía cửa, Mike và Taehee rất vui khi thấy Jaejoong như thế

“cạch”

_Yun…..Selina?

Jaejoong ngạc nhiên khi nhìn thấy một Selina đang giận dữ đứng trước mặt cậu, đôi mắt ấy tưởng

chừng có thể thiêu chết cậu bất cứ lúc nào

_Se….Aaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

“huỵch”

Jaejoong bị Selina kéo ra ngoài một cách thình lình khiến cậu ngã nhoài xuống đất, bụng cậu va mạnh

xuống đất khiến cậu đau đớn thét lên

_TẠI SAO? TẠI SAO CẬU LUÔN CƯỚP ĐI MIKE, TẠI SAO CẬU KHÔNG BUÔNG THA CHO ANH ẤY, SAO

CẬU KHÔNG CHẾT LUÔN ĐI? SAO LẠI SỐNG Ở ĐÂY? CHỨ?- Selian hét lên khi một tay nắm cổ áo của

Jaejoong mà giật- SAO KHÔNG CHẾT ĐI, SAO LẠI XUẤT HIỆN NỮA VẬY?

_ANH HAI!/ JAE!- Mike và Taehee hét lên khi thấy Jaejoong ôm bụng mà thở dốc trong khi Selina đang

nắm cổ áo Jaejoong

_CÔ LÀM CÁI QUÁI GÌ Ở ĐÂY HẢ? CHẲNG PHẢI TÔI ĐÃ NÓI QUÁ RÕ RÀNG SAO? TÔI KHÔNG YÊU CÔ,

TÔI KHÔNG YÊU CÔ- anh đẩy Selina ra khỏi người Jae

_VÌ NÓ! VÌ NÓ ANH MỚI KHÔNG YÊU EM, NẾU NÓ CHẾT, NHẤT ĐỊNH ANH SẼ YÊU EM, NHẤT ĐỊNH LÀ

THẾ- cô vừa quát vừa chỉ tay vào Jaejoong

_TÔI YEU TAEHEE, TÔI YÊU TAEHEE! CÔ NGHE RÕ RỒI CHỨ, TÔI YÊU TAEHEE

_ANH NÓI DỐI, ANH NÓI DỐI, ANH YÊU EM MÀ

Taehee ôm hoảng hốt nhìn gương mặt của Jaejoong, nó đang tái dần đi và cậu co quắp người lại

_đau….anh đau….anh đau quá….làm…ơn….cứu….con….cứu con….anh

_được được, anh đừng lo, em sẽ đưa anh tới bệnh viện, không sao, ánh sẽ không sao, con anh cũng

không sao

_JOONGGIE!

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=92vPzyZcCW

Yunho thét lên khi thấy Jaejoong đang nằm co dưới sàn, anh chạy vội lại và ôm lấy cậu

_em làm sao, nói anh nghe, em làm sao vậy?

_mau lên anh rể, đưa anh hai tới bệnh viện gấp, anh ấy bị vỡ nước ối rồi, máu ra rồi- taehee nói gấp

khi đưa bàn tay đầy máu lên

_em đau quá Yun ah! Em đau quá

_không sao đâu em, không sao đâu, em sẽ không sao đâu

Yunho vội bế Jaejoong chạy ra xe, 4 tháng nay anh chìm mình trong rượu nên sức khỏe không được tốt

như xưa, hiện giờ Jaejoong lại rất nặng do mang thai 9 đứa con, nhưng Yunho không cho phép bản

thân quỵ ngã, anh dùng hết sức bình sinh mà bế cậu lên xe

_Taehee ah, em lái xe đi, anh không thể lái được nữa- Yunho đưa chìa khóa cho Taehee và đó cửa xe

lại

_em đau quá Yun ah, em đau quá- Jaejoong vừa khóc vừa ôm bụng, máu chảy ra càng ngày càng

nhiều khiến Yunho trở nên phát điên

_em không sao đâu, đừng bỏ anh lại, em sẽ ổn, không sao đâu em, không sao đâu- anh ôm cứng lấy

cậu

_em xin lỗi anh, em xin lỗi mà, em xin lỗi, em không nên bỏ đi, em không nên huh u hu!

_không, em không có lỗi, em không có lỗi- Yunho không kềm được nước mắt mà nói

_anh sẽ không sao đâu anh hai, tới bệnh viện rồi, anh nhất định sẽ ổn

Hai chiếc băng ca được đưa ra ngoài cùng một lúc, Jaejoong và một phụ nữ nữa cũng mang thai được đưa gấp vào phòng mổ

Nửa giờ sau khi Jaejoong vào phòng mổ, mọi người cũng đã đến với anh, họ đi đi lại lại một cách lo

lắng trong khi Yunho ngồi xổm ở một góc và không ngừng cầu nguyện cho vợ mình

Xin đừng xảy ra chuyện gì hết Joonggie ah! Nếu mất em lần nữa, anh sẽ chết mất

“rầm rập rầm rập rầm rập”

Yunho lo lắng khi thấy nhiều bác sĩ bước vào phòng mổ một cách lo lắng, anh vội nắm tay người bác sĩ

đi sau cùng

_bác sĩ ah! Vợ tôi làm sao vậy?

_vợ anh là Kim Jaejoong?- vị bác sĩ hỏi

_dạ đúng- anh gật đầu lia lịa

_vợ anh bị té, bụng đập vào vật cứng, lại chưa đến lúc sanh con nên tình trạng bây giờ rất nguy hiểm,

chúng tôi sợ không thể cứu được cả hai

Không thể cứu được cả hai?

_bác sĩ! Làm ơn, làm ơn cứu người mẹ, nhất định phải cứu lấy người mẹ, không có con không sao, nhất

định phải cứu lấy người mẹ

Yunho la lên như người mất trí, Yoochun và Junsu phải chạy lại kéo anh ra khỏi bác sĩ để ông ta và

_chúng tôi sẽ cố hết sức để cứu cả hai, anh yên tâm

_làm ơn, xin hãy cứu Joonggie, hãy cứu lấy em ấy

Bên cạnh anh, bố mẹ, cậu chú, Yoosu, Taehee và Mike, ai cũng khóc cả, nhưng người khóc nhiều nhất

và người đau lòng nhất là anh

3h sau

Các vị bác sĩ bước ra ngoài

_bác sĩ, sao rồi, vợ tôi sao rồi, Kim Jaejoong sao rồi

_chúng tôi xin lỗi! chúng tôi đã cố hết sức, nhưng……cả mẹ và bé đều không qua khỏi

_CÁC NGƯỜI NÓI DỐI! CÁC NGƯỜI NÓI DỐI!- Yunho hét lên đau đớn- KHÔNG THỂ NÀO, MAU VÀO CỨU

JOONGGIE CHO TÔI, KHÔNG THÔI TÔI SẼ PHÁ SẬP BỆNH VIỆN CỦA MẤY NGƯỜI, MAU VÀO CỨU

JOONGGIE CHO TÔI, MAU LÊN

Yoosu giữ chặt anh lại để anh không thể lao đến các bác sĩ, họ chỉ cúi đầu chia buồn cho gia đình rồi

bước đi, Yunho thật sự không muốn sống nữa, anh gào thét, anh khóc, khóc cho anh, khóc cho cậu và

khóc cho những đưa con chưa kịp nhìn thấy ánh sáng

_Joonggie! Joonggie!

Yunho lao lại người đang nằm dưới lớp khăn trắng vừa mới được đẩy ra từ phòng mổ

_Không được Joonggie ah! Em không được chết, không được ra đi như thế này, em không được chết-

anh ôm chầm lấy người nằm đó mà khóc

_Yunho ah! Đừng đau lòng nữa, mọi chuyện đã xảy ra rồi, không thể cứu vãn được nữa- ông Jung ôm

lấy con trai mình vào lòng

_KHÔNG, ĐỪNG ĐẨY EM ẤY ĐI, ĐỪNG ĐẨY EM ẤY ĐI, ĐỪNG BỎ ANH EM AH! ĐỪNG BỎ ANH LẠI EM

AH!!!!!!!

_Yunho ah!

end music