Đế Bá

Chương 1091: Quan trí vương (2)




Có sư tôn hắn làm chỗ dựa, coi như là đối địch với Tử Yên phu nhân, hắn cũng không sợ.

Gặp Quan Trí Vương tự mình tới, Lô Hầu bọn người Lô Hầu, Quỷ Thủ Thánh Y cũng không khỏi vui vẻ, xem ra Quan Trí Vương là muốn hảo hảo giáo huấn nhân tộc tiểu bối không biết trời cao đất rộng này một chút.

"Ba" một tiếng, ngoài dự liệu chính là, sau khi Quan Trí Vương chạy đến, một bàn tay hung hăng quất vào trên mặt đệ tử mình, đem hắn quất đến khóe miệng đổ máu, cái này có thể tưởng tượng Quan Trí Vương ra tay nặng như thế nào.

- Sư tôn…

Bị chính sư phụ mình một tay quất tới, vị đệ tử này lập tức mộng, hắn không rõ vì cái gì sư tôn quất mình.

Trên thực tế, rất nhiều dược sư ở đây, dù là Lô Hầu bọn người Lô Hầu, Quỷ Thủ Thánh Y cũng bị Quan Trí Vương quất mộng, bọn hắn đều nghĩ mãi mà không rõ, vì sao đột nhiên Quan Trí Vương quất đệ tử của mình một bạt tai, hơn nữa còn là ở trước mặt của mọi người!

- Đồ hỗn trướng, còn không mau hướng Lý công tử xin lỗi!

Quan Trí Vương quát khẽ một tiếng, Quan Trí Vương chính là đại cường giả, thời điểm hắn giận dữ, tôn uy như thao, để người ở đây cảm giác mình ở vào trung tâm phong bạo, bất luận là vị dược sư nào, trong nội tâm cũng không khỏi run rẩy.

Đệ tử của Quan Trí Vương vẫn là trong lúc nhất thời kinh ngạc ở nơi đó, lần thứ nhất hắn nhìn thấy sư tôn mình tức giận đối với mình như thế, hắn trong lúc nhất thời cũng không biết mình sai ở nơi nào.

- Đồ hỗn trướng, còn ngẩn người làm gì!

Quan Trí Vương quát khẽ nói, một tiếng quát khẽ, tựa như kinh lôi.

Đệ tử Quan Trí Vương lập tức bị sư tôn quát khẽ một tiếng bừng tỉnh, hắn lấy lại tinh thần, trong nội tâm ứa ra hơi lạnh, sư tôn nghiêm khắc hắn hết sức rõ ràng, coi như hắn không biết mình sai ở nơi nào, nhưng, hắn cũng minh bạch mình là gặp rắc rối.

- Tiểu đệ lỗ mãng vô tri, có chỗ đắc tội công tử, mời công tử giáng tội!

Đệ tử Quan Trí Vương cũng là một người dứt khoát, dứt khoát phục bái dưới đất, hướng Lý Thất Dạ nhận lầm.

Quan Trí Vương cũng vội vàng tiến lên hướng Lý Thất Dạ thỉnh tội nói:

- Tiểu đồ có mắt không tròng, ếch ngồi đáy giếng, đắc tội công tử, tội ác tày trời, xin công tử trừng phạt.

Quan Trí Vương cũng tự mình hướng Lý Thất Dạ thỉnh tội, cái này khiến dược sư thế hệ trẻ tuổi ở đây, bao quát Lô Hầu bọn người Lô Hầu, Quỷ Thủ Thánh Y cũng không khỏi ngây ngốc một chút, đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Quan Trí Vương tại Dược quốc là nhân vật quyền cao chức trọng, hôm nay vậy mà hướng một tên tiểu bối thỉnh tội nhận lầm, đây quả thực là quá bất khả tư nghị.

Quan Trí Vương chính là một cường giả khó lường, hắn đã là một Tề Thiên Thánh Hoàng, có thể nói, dưới Đại Hiền, không người có thể địch, hắn làm một Thánh Hoàng cường đại, so với bất luận nhất quốc chi quân, nhất giáo chi chủ gì cũng cao hơn rất nhiều!

Càng quan trọng hơn là, hắn được hoàng thất Dược quốc coi trọng, dạng người như hắn, tuyệt đối là quyền cao chức trọng, đừng nói là quốc quân Thánh Hoàng bình thường, coi như là quốc quân giáo chủ của đế thống tiên môn cũng phải kính Quan Trí Vương ba phần!

Nhưng mà, hôm nay hắn lại hướng Lý Thất Dạ thỉnh tội nhận lầm, dạng lễ đãi này, coi như là Lô Hầu, Quỷ Thủ Thánh Y cũng không có.

Lý Thất Dạ nhìn nhìn Quan Trí Vương, trong lúc nhất thời mất hết cả hứng, ngay cả hứng thú phát giận cũng không có, hắn lười biếng khoát tay, nói ra:

- Thôi được rồi, người không biết không có tội, đứng lên đi.

- Công tử khoan dung độ lượng, ta thay tiểu đồ vô cùng cảm kích.

Quan Trí Vương vội vàng bái một cái, mà đệ tử của hắn nào còn dám lên tiếng, vội vàng hạ bái.

Đạt được Lý Thất Dạ thông cảm, Quan Trí Vương vội nói với Lý Thất Dạ:

- Công tử giá lâm hàn xá, khiến cho hàn xá ta bồng tất sinh huy, thật sự là vinh hạnh của chúng ta. Nếu công tử cho thể diện, mời ở lại hàn xá, tiểu Vương tận tình địa chủ hữu nghị, dẫn công tử xem phong cảnh Dược thành.

Quan Trí Vương khách khí như thế, cung kính như thế, cái này khiến dược sư ở đây cũng không khỏi nhìn ngây người, những thiên tài dược sư như Lô Hầu, cũng không có tư cách được Quan Trí Vương kính trọng như vậy.

Mặc dù nói, Lô Hầu bọn người Lô Hầu, Quỷ Thủ Thánh Y ở thế hệ trẻ tuổi là tiếng tăm lừng lẫy, được xưng thiên tài, nhưng mà, Quan Trí Vương quyền cao chức trọng, đứng đầu chư vương Dược quốc, coi như là sư tôn bọn hắn, coi như là giáo chủ, tộc trưởng của bọn hắn cũng phải đối với Quan Trí Vương cung kính ba phần, bọn hắn làm thế hệ trẻ tuổi, lại có tư cách gì được Quan Trí Vương lễ đãi như thế đây!

Đối với Quan Trí Vương mời, Lý Thất Dạ không có hứng thú lắm, Quan Trí Vương khách khí như thế, cung kính như thế, coi như Lý Thất Dạ muốn nháo sự, đó cũng là náo không nỗi, có câu nói rất hay, đưa tay không đánh mặt người cười.

Lý Thất Dạ lắc đầu, nhàn nhạt nói:

- Quan Trí Vương nhiệt tình, ta liền tâm lĩnh, nghe nói Tĩnh Viên Viên tiên tử ở chỗ của ngươi, ta là tới gặp nàng.

- Cái này. . .

Quan Trí Vương nghe được Lý Thất Dạ nói, cũng không khỏi do dự một chút.

- Viên tiên tử chính là một trong tứ đại thiên tài dược sư, khách quý của tất cả truyền thừa môn phái trong thiên hạ, chỗ nào là ngươi nói gặp liền gặp.

Lúc này Lô Hầu lạnh lùng nói:

- Thiên hạ các phái, không biết có bao nhiêu truyền thừa muốn cầu Viên tiên tử, thiên hạ không biết có bao nhiêu dược sư xếp hàng muốn gặp Viên tiên tử, hừ, Viên tiên tử là ngươi có thể gặp sao!

Lý Thất Dạ giết nhiều người của Hải Tinh giáo như vậy, Lô Hầu cùng Lý Thất Dạ có thể nói là bất cộng đái thiên, vừa rồi hắn vốn có ý kiếm chuyện chia rẽ quan hệ của Lý Thất Dạ cùng Quan Trí Vương phủ một chút, để Quan Trí Vương phủ xuất thủ dọn dẹp Lý Thất Dạ, không nghĩ tới hiện tại nghịch chuyển như thế, cái này để Lô Hầu sao có thể nuốt được khẩu khí này.

- Viên tiên tử…

Ngay lúc này, có dược sư hét to một tiếng.

Mọi người theo thanh âm nhìn lại, chỉ thấy trong phủ đi ra một nữ tử, nữ tử thanh lịch thanh lệ, tựa như hoa sen trong u cốc, bất nhiễm bụi trần!

Nữ tử này chính là Tĩnh Viên truyền nhân, một trong tứ đại thiên tài dược sư đương thời… Viên Thải Hà.

Viên Thải Hà xuất hiện, trong lúc nhất thời để từng đôi mắt rơi vào trên người nàng.

Viên Thải Hà đứng ở nơi đó, tựa như Thanh Liên xuất thủy, mặc dù nàng không có dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, nhưng mà, khí chất ấm nhàn, khí tức điềm tĩnh kia của nàng, để cho người ta không khỏi vì đó khuynh đảo.

- Viên tiên tử…

Nhìn thấy Viên Thải Hà, không biết có bao nhiêu dược sư vì đó khuynh đảo, tứ đại thiên tài dược sư, chỉ có Viên Thải Hà là nữ tử, có thể nói, nàng là thần nữ ái mộ trong suy nghĩ của vô số dược sư!

Viên Thải Hà hướng bên này đi tới, trong lúc nhất thời, từng đôi mắt vì đó truy đuổi, dạng thiên tài như Lô Hầu cũng không khỏi ưỡn ngực, để cho thần thái mình càng phi dương.