Đế Bá

Chương 1159: Bí mật Phượng Hoàng (2)




Tử Yên phu nhân không khỏi khẽ giật mình, nhìn hài cốt Phượng Hoàng trước mắt này nói ra.

Lý Thất Dạ lắc đầu nói:

- Không, vừa vặn tương phản, Phượng Hoàng này là Phượng Hoàng huyết thống thuần khiết, hơn nữa, nó đã từng là một con Phượng Hoàng trưởng thành, cường đại tuyệt luân!

- Đây là một con Phượng Hoàng huyết thống tinh khiết?

Tử Yên phu nhân khẽ giật mình, nàng phản ứng rất nhanh, lập tức bắt được cái gì, nàng không khỏi ngẩng đầu nhìn thiếu gia, động dung nói ra:

- Thiếu gia ý tứ là, Phượng Hoàng này, nó, nó đến từ những địa phương khác?

Lời như vậy, để cho người ta khó mà tưởng tượng, tất cả tu sĩ đều biết, thế gian tuy lớn, cũng chỉ có Cửu Giới mà thôi! Nhưng, hiện tại lời nói cảu thiếu gia để Tử Yên phu nhân nghe được một chút đồ vật không đồng dạng.

- Thiếu gia, chẳng lẽ nói, thế gian thật sự có đệ thập giới?

Tử Yên phu nhân nhịn không được hỏi, nàng biết một cái truyền thuyết, một cái truyền thuyết cho tới bây giờ không có người tin tưởng, thậm chí có thể nói, truyền thuyết không tồn tại!

- Cái này sao, ta cũng không biết.

Lý Thất Dạ sờ lên cái cằm, vừa cười vừa nói.

Thiếu gia thần thái dạng này, để Tử Yên phu nhân đi theo ở bên cạnh hắn một đoạn thời gian minh bạch, thiếu gia khẳng định biết một ít chuyện, chỉ bất quá hắn không muốn nói mà thôi.

Tử Yên phu nhân y nguyên không khỏi nói:

- Thiếu gia liền nói một chút đi, nếu thế gian chúng ta không có thần thú tiên cầm, vậy tại sao con Phượng Hoàng này đã từng xuất hiện ở Dược thành.

Lúc này, Tử Yên phu nhân nhu tình như nước rất có nũng nịu hàm súc thú vị, nàng vốn là nhu tình như nước, dạng phong thái này thoạt nhìn càng ôn nhu mà vũ mị.

Lý Thất Dạ nhìn lấy bộ dáng kiều mị của nàng, không khỏi cười một tiếng, lại nhìn hài cốt Phượng Hoàng, ánh mắt lập tức trở nên sâu thẳm, tựa hồ là lâm vào hồi ức.

- Kỳ thật, Phượng Hoàng này là thế nào xuất hiện ở Dược thành, ta cũng vô pháp nói rõ ràng. Bất quá, có một số việc là có thể đoán, ở thời đại cực kỳ lâu trước kia, lâu đến không cách nào ngược dòng tìm hiểu, đã từng phát sinh một ít chuyện, một số sự tình làm cho không người nào có thể tưởng tượng, nếu như ta không có đoán sai, liền là thời điểm phát sinh một ít chuyện kia, Phượng Hoàng này rất may mắn đi tới Thạch Dược giới, đi tới Dược thành.

Lý Thất Dạ không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

- Mặc dù, một ít chuyện kia không cách nào ngược dòng tìm hiểu, bất quá, có nhiều chỗ, luôn luôn y nguyên tồn tại, có một số việc. . .

Nói đến đây, Lý Thất Dạ bắt đầu trầm mặc, có một ít chuyện, trong lòng hắn không cách nào quên mất.

Gặp thiếu gia thần thái như thế, Tử Yên phu nhân liền không nguyện ý hỏi nữa, trong nội tâm nàng minh bạch, trong này khơi gợi lên một số tâm sự của thiếu gia.

- Thiếu gia dự định phục sinh Phượng Hoàng này sao?

Tử Yên phu nhân ôn nhu nói ra.

Nàng cũng không nguyện ý thiếu gia bị tâm sự quấy nhiễu, lúc này, thanh âm của nàng nói bao nhiêu ôn nhu liền có bấy nhiêu ôn nhu, thanh âm ôn nhu kia của nàng tựa như là vuốt ve ấm áp nhất, nhu tình nhất.

Ở dưới Tử Yên phu nhân ôn nhu, Lý Thất Dạ lấy lại tinh thần, nhìn lấy hài cốt Phượng Hoàng, hắn nói ra:

- Muốn chân chính phục sinh nó, trên thực tế, chính ta cũng bất lực, bất quá, ta vẫn có thể cho nó một cơ hội. Nó chân chính muốn phục sinh, cần đồ vật tinh hoa nhất ở giữa Thiên Địa, nói thí dụ như, Dược quốc tổ mạch.

- Cái này chỉ sợ Dược quốc sẽ không đáp ứng.

Tử Yên phu nhân cười khổ, nhẹ nhàng lắc đầu nói ra:

- Dược quốc tổ địa xây ở cửa vào Dược Mạch, cũng là bởi vì bọn hắn không muốn cùng người chia sẻ huyền diệu trong đó! Hiện tại nếu muốn Dược quốc tổ mạch, đơn giản chính là muốn mệnh của Dược quốc, bọn hắn sẽ liều chết thủ hộ tổ mạch.

- Cái này xác thực.

Lý Thất Dạ cười cười, khoan thai nói ra:

- Cái này cũng không đại biểu không có cơ hội!

Tử Yên phu nhân nghe được lời như vậy, không khỏi nhìn lấy thiếu gia, người khác là nghe không hiểu huyền cơ trong lời nói, nhưng mà, Tử Yên phu nhân nghe tới, liền không giống với lúc trước.

- Thiếu gia, nếu muốn phục sinh Phượng Hoàng này, cần làm thế nào đây?

Tử Yên phu nhân đành phải dẫn dắt rời đi chủ đề nói.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Phục sinh nó, khó, lấy cá nhân ta mà nói, chân chính phục sinh nó, ta cũng bất lực, một bước trọng yếu nhất, vẫn là phải dựa vào chính nó.

- Dựa vào chính nó?

Tử Yên phu nhân không khỏi ngơ ngác một chút, nói ra:

- Phượng Hoàn này đã chết, như thiếu gia nói, nó đã chết hẳn, chính nó còn có thể phục sinh sao?

- Đây chính là địa phương ghê gớm của Phượng Hoàng.

Lý Thất Dạ cười nói ra:

- Đương nhiên, cuối cùng muốn cảm tạ, vẫn là Dược quốc Thủy tổ Dược Tổ Tiên Đế, nếu như không phải Dược Tổ Tiên Đế, coi như Phượng Hoàng lại cao minh, nó cũng như nhau không có cơ hội phục sinh.

- Thiếu gia lời này giảng như thế nào?

Phượng Hoàng chi tâm chính là Dược quốc giành được, Tử Yên phu nhân đối với lai lịch viên Phượng Hoàng chi tâm này cũng là mười phần hiếu kỳ.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Kiếp nạn năm đó, Phượng Hoàng có thể nói là hôi phi yên diệt, bất quá, nó vẫn lưu lại một khối trái tim rất nhỏ. Dược Tổ Tiên Đế đạt được khối trái tim này, hắn lấy một cây tiên dược tuyệt thế vô song từ bên trong trái tim ngưng tụ thành một giọt Phượng Hoàng chi huyết, chính là bởi vì có một giọt Phượng Hoàng chi huyết này, mới đem một khối trái tim rất nhỏ uẩn dưỡng thành một khỏa Phượng Hoàng chi tâm.

Nghe được sự tình thần kỳ như thế, nàng cũng không khỏi kinh ngạc, Tử Yên phu nhân cho rằng một khỏa Phượng Hoàng chi tâm kia ngay từ đầu liền là Phượng Hoàng chi tâm hoàn chỉnh, không nghĩ tới, lại là lấy một khối trái tim uẩn dưỡng mà thành.

- Đối với ta mà nói, có Phượng Hoàng chi tâm. Vậy liền giảm đi rất nhiều công phu, không sai biệt lắm là nước chảy thành sông. Mà đối với Dược quốc mà nói, vậy liền không được, chỉ có một khỏa Phượng Hoàng chi tâm, mãi mãi cũng chỉ là một khỏa Phượng Hoàng chi tâm mà thôi. Mặc dù nói, Dược quốc có được một khỏa Phượng Hoàng chi tâm dạng này, có thể có rất nhiều tác dụng. Nhưng mà, bọn hắn không có cách nào phục sinh một con Phượng Hoàng.

Lý Thất Dạ nói ra.

- Dược quốc cũng không thể phục sinh Phượng Hoàng?

Tử Yên phu nhân cũng không khỏi vì đó động dung. Tại Thạch Dược giới mà nói, tựa hồ không có chuyện gì là Dược quốc không làm được.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu nói ra:

- Dược quốc đích thật là rất cường đại, nhưng mà, có một ít đồ vật bọn hắn lại không thể có được.

Nói thí dụ như « Tử Thư ».

Đương nhiên, một câu tiếp theo Lý Thất Dạ không có nói ra. Chính như Lý Thất Dạ nói, mặc dù Dược quốc có được một khỏa Phượng Hoàng chi tâm, nhưng mà, bọn hắn không cách nào phục sinh một con Phượng Hoàng.

Lý Thất Dạ liền không giống với lúc trước, hắn vừa vặn có được « Tử Thư », hắn mượn Tử Chương, có thể xây lại tử hỏa, một lần nữa cấu trúc thần tính của Phượng Hoàng!