Đế Bá

Chương 1439: Quất ngươi mông đẹp (2)




Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một cái, nói ra:

- Nếu như nói, ngươi muốn từ trên người ta đạt được chỗ tốt, hoặc là nói, ngươi muốn tương lai ngươi đối với ta có sức ảnh hưởng, điểm này không khó, chỉ cần ngươi làm được một điểm, nghe lời của ta! Ta sẽ mang đến cho ngươi chỗ tốt không tưởng tượng nổi! Nếu như ngươi muốn dùng mỹ nhân kế, hoặc thủ đoạn đến điều khiển ta, nha đầu, ngươi quá non, ngươi còn không có dạng tư cách này, cũng không có thực lực như vậy. . .

- . . . nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời, sự tình khác ta lười đi quản, con người của ta nể tình Tụ Thủy Tiên Đế, có thể mang đến chỗ tốt cho ngươi cùng Trường Hà tông!

Nói đến đây, Lý Thất Dạ ánh mắt lạnh lẽo, nói ra:

- Nếu như ngươi hoặc là Trường Hà tông có ý nghĩ gì, có âm mưu gì, cẩn thận ta tự mình đi Trường Hà tông các ngươi một chuyến! Ta đi, Trường Hà tông các ngươi muốn đưa tiễn ta về sẽ không có dễ dàng như vậy!

Lúc này, Lý Thất Dạ nói đến đã đủ ngay thẳng, đã là trần trụi cảnh cáo Mai Tố Dao.

Mai Tố Dao không khỏi trầm mặc, Diệp Sơ Vân ở bên cạnh cũng vì đó trầm mặc, đổi lại là nàng đối mặt cục diện như thế, chỉ sợ nàng khó mà ứng phó.

Đối với người khác mà nói, Mai Tố Dao là cao cao tại thượng, như tiên tử trên trời, để cho người ta không dám gần khinh nhờn, nhưng mà, Lý Thất Dạ căn bản không để ở trong lòng, muốn làm gì thì làm.

- Là ta sai rồi.

Mai Tố Dao cúi đầu, nói ra:

- Nếu Lý huynh muốn trách cứ, liền trách cứ ta đi, ta nguyện chịu Lý huynh trách phạt!

Lần này Mai Tố Dao nói rất chân thành, không có loại phong tình vừa rồi kia, mặc dù như thế, nàng vẫn là mỹ lệ vô cùng, nàng thiên sinh lệ chất!

- Mà thôi.

Lý Thất Dạ nhìn lấy Mai Tố Dao, không khỏi nghĩ đến một vài người, nghĩ đến sự tình cùng một chỗ, nói ra:

- Đi thôi, về sau có chuyện gì, trực tiếp nói với ta, thẳng thắn hơn, đừng đùa nghịch những thủ đoạn nhỏ kia.

Mai Tố Dao không khỏi buồn vô cớ thở dài một tiếng, hướng Lý Thất Dạ bái một cái, thời điểm rời đi quay đầu lại nhìn Lý Thất Dạ một chút, cuối cùng phiêu nhiên mà đi, biến mất ở chân trời, tựa như nhìn thoáng qua.

- Lý huynh, Mai tiên tử thích ngươi.

Sau khi Mai Tố Dao đi, Diệp Sơ Vân ở một bên một mực không nói nhiều mở miệng nói.

Lý Thất Dạ chỉ là nở nụ cười, nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:

- Có thích ta hay không, cái này không trọng yếu. Người yêu thích ta nhiều lắm, người chán ghét ta cũng đếm không hết. Nữ nhân lại xinh đẹp, lại thích ta, thậm chí coi như là nữ nhân ta thích, nếu không biết tiến thối ở trước mặt ta đùa nghịch thủ đoạn, dùng mưu kế, ta cũng sẽ diệt nàng!

Diệp Sơ Vân chỉ là nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đây là sự tình giữa Lý Thất Dạ cùng Mai Tố Dao, nàng một ngoại nhân không tiện nói cái gì.

Bất quá, trong nội tâm nàng cũng đầy hiếu kỳ, trên thực tế, bất kỳ người nào biết Lý Thất Dạ cùng Mai Tố Dao có tiếp xúc da thịt, chỉ sợ cũng không cách nào kềm chế trong nội tâm hiếu kỳ, cũng muốn biết giữa bọn hắn đến tột cùng xảy ra chuyện gì.

- Nếu Táng Phật cao nguyên có người phi thăng, Lý huynh muốn đi nhìn sao?

Diệp Sơ Vân không còn đàm luận việc này, đổi một cái chủ đề nói.

Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

- Sơ Vân, phi thăng đối với ta mà nói, đó là không quan trọng. Nếu như ngươi muốn lấy được phi thăng chân giải, ta có thể dẫn ngươi đi, đoạt tới cho ngươi một phần.

- Phi thăng chân giải tiểu muội không dám cưỡng cầu, hết thảy nhìn duyên phận đi.

Diệp Sơ Vân ấm nhàn nói.

Lý Thất Dạ chỉ là nhẹ gật đầu, không nói gì nữa. Phi thăng, nếu một thế này Táng Phật cao nguyên phát sinh sự tình phi thăng lần nữa, chỉ sợ sẽ lại lần nữa gây nên oanh động.

Sau khi Mai Tố Dao đi, Lý Thất Dạ cùng Diệp Sơ Vân thả thuyền mà xuống, ở trong hai ngày hai người bọn họ là gặp không ít người, trong đó rất nhiều là tuổi trẻ tài tuấn của tu sĩ giới.

Trong hai ngày này, có thật nhiều tuổi trẻ tài tuấn vội vàng mà đi, có thanh niên đầu đội thần quan, ngồi thần xa, hoành không mà đi, cũng có thanh niên chân đạp thiên kiếm, bay trên trời mà lên, càng là có thanh niên tiền hô hậu ủng, bọn họ đều là vội vàng đi...

- Nghe nói Mai tiên tử xuất hiện tại Thánh Thành, chúng ta đi gặp một lần!

Những người vội vàng mà đi này đều là vì Mai Tố Dao mà đến, bọn họ đều là người ái mộ của Mai Tố Dao.

Có thể nói, lần này Mai Tố Dao xuôi nam là mười phần điệu thấp, nhưng mà, nàng vang danh thiên hạ, lại được người xưng đệ nhất mỹ nữ, người giống như nàng coi như là lại điệu thấp cũng sẽ khiến người khác chú mục.

Cho nên, thời điểm Mai Tố Dao vừa xuất hiện, vô số tuổi trẻ tài tuấn đều nhao nhao tiến đến, đều muốn xem dung nhan của Mai Tố Dao một lần.

Tại Nhân Hoàng giới, không biết có bao nhiêu người vì Mai Tố Dao mà mê say, không biết có bao nhiêu tuổi trẻ tài tuấn vì xem dung nhan của Mai Tố Dao mà không tiếc hết thảy.

- Mai tiên tử mị lực vô tận.

Thấy nhiều tài tuấn vì truy đuổi phương tung của Mai Tố Dao mà bôn ba như thế, Diệp Sơ Vân cũng không khỏi cảm khái nói.

Lý Thất Dạ chỉ là cười nhạt một tiếng, nói ra:

- Trường Hà tông lịch đại đều ra mỹ nữ, mị lực vô biên. Thủy tổ Tụ Thủy Tiên Đế liền là một vị nữ tử tuyệt thế vô song, có thể nói, Trường Hà tông có nội tình dạng này!

Diệp Sơ Vân cũng không khỏi đồng ý, truyền thuyết liên quan tới Tụ Thủy Tiên Đế nàng cũng đã được nghe nói một chút, nghe đồn là vang dội Cửu Giới, để chúng sinh khuynh đảo.

Hai người Lý Thất Dạ thả thuyền mà xuống, tốc độ của bọn họ không nhanh không chậm, rốt cục đã tới Thánh Thành.

Thời điểm còn chưa tới Thánh Thành, Lý Thất Dạ cùng Diệp Sơ Vân từ bỏ thuyền nhỏ, lên bờ mà đi.

Trông về Thánh Thành phía xa, đầu tiên nhìn thấy không phải Thánh Thành, mà là một dãy núi to lớn, mà Thánh Thành liền là dựa vào dãy núi to lớn kia xây lên.

Thánh Thành, có thể nói là vô cùng to lớn, nhưng mà, ở trước dãy núi kia, coi như Thánh Thành lại to lớn cũng chỉ là một góc nho nhỏ mà thôi, giống như là một chiếc thuyền lá nhỏ bên trong biển lớn mênh mông.

Dãy núi to lớn này, người xưng Phục Long Sơn, nó kéo dài trăm ngàn vạn dặm, giống như là một đầu cự long ghé vào phía trên Nam Xích Địa rộng lớn vô biên.

Thánh Thành, cổ phác hào phóng, thoạt nhìn là đã trải qua vô số năm tháng đắm chìm, ở dưới tháng năm dài đằng đẵng đi qua, toà thành trì cổ lão này vẫn sừng sững không ngã.

Tại Nhân Hoàng giới có một câu nói như vậy, đông có Đông Lâm, nam có Thánh Thành. Lời này chỉ là Đông Bách Thành có Đông Lâm thành, mà Nam Xích Địa lại có Thánh Thành.

Nghe đồn ở trước đây thật lâu, Thánh Thành gọi Thủ Thiên thành. Nhưng mà, về sau bởi vì lịch đại tu sĩ không dám ở trong này giương oai, cũng không dám ở chỗ này nháo sự sinh sự, khiến cho tòa cổ thành này thành một khối bình tĩnh chi địa, cho nên, chậm rãi được người xưng là Thánh Thành.