Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên

Chương 81: Ấm áp




Sau khi giải huyệt, bốn cô nương gian nan bò dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm Úy Tuệ, không dám làm càn giống như trước.

Đế Trường Nhạc vô cùng căm phẫn, nàng là Thất công chúa được sủng ái nhất Đại Hạ quốc, là khách quý của Đại Chu, ngay cả Hoàng đế Hoàng hậu Đại Chu cũng cưng chiều nàng có thừa, nâng niu nàng trong lòng bàn tay.

Úy Tuệ là thứ cỏ rác, là ngoại tôn nữ của Thái hậu nương nương, khuê nữ thất sủng của Công chúa vô dụng, có thể so sánh với nàng sao?

Tình hình hiện tại cho thấy, rõ ràng Đế Trường Nhạc nàng bị thua thiệt.

"Bản Công chúa mặc kệ các ngươi dùng cách nào, tóm lại, bắt nàng lại cho bản Công chúa."

Trong lúc nôn nóng, Đế Trường Nhạc bắt đầu giở trò vô lại.

Úy Tuệ nghe thế cực kỳ buồn bực, cũng rất không hiểu: "Này, Tiểu Thất công chúa, khi nào thì hai ta kết thù vậy? Sao ta lại không biết thế."

"Bản Công chúa chính là chán ghét ngươi, như thế nào?" Thái độ Đế Trường Nhạc thù địch nhìn nàng chằm chằm.

Úy Tuệ vô tội sờ mũi: "Hình như hai ta gặp mặt lần đầu tiên đúng không?"

Hơn nữa, nếu nàng ta không ném vỏ chuối vào mình thì hai người vốn sẽ không cùng xuất hiện, được không?

"Dù sao bản Công chúa không thích ngươi, không muốn nhìn thấy ngươi, không…"

Không đợi nàng nói xong lời điêu ngoa, Úy Tuệ trực tiếp xua tay, vẻ mặt cũng không buồn không vui.

"Không thích thì cút xéo, không ai trêu chọc ngươi tới đây. Hơn nữa, nơi này là Đại Chu không phải Đại Hạ, muốn giương oai thì về Đại Hạ của các ngươi đi. Nói cho ngươi biết, dùng vỏ chuối ném vào đầu người khác là chuyện cực kỳ không có tố chất. Bản tiểu thư thấy ngươi còn nhỏ tuổi, không tính toán với ngươi thì thôi, ngươi còn khóc lóc om sòm, bản tiểu thư cũng không phải ngồi không, lúc khiến cho mặt mũi của Công chúa ngươi khó coi thì cùng đừng khóc."

Khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, phong thái không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Là ai nói tiểu ma nữ Đại Chu quốc Úy Tuệ dây dưa Thái tử, quấy rầy Tướng quân, không biết xấu hổ không cần mặt mũi là bao cỏ vậy hả.

Lời này nếu đặt trong miệng người bình thường thì có thể nói lưu loát, dễ nghe như vậy sao?

Lâm Y Y và Lục Vô Song vui vẻ vỗ tay, thỉnh thoảng còn giơ ngón tay cái lên với nàng.

"Tuệ, nói rất hay."

"Ừm." Trong lòng Úy Tuệ cũng tự khen ngợi mình, tiên lễ hậu binh, mặc dù về sau có gây chuyện nữa thì nàng cũng có lý.

Đế Trường Nhạc lại bị lời của nàng kích thích thẹn quá thành giận: "Ngươi không biết xấu hổ, cả ngày ngươi quyến rũ Thái tử ca ca…"

Sặc, lời này vừa nói ra, trái Úy Tuệ dựng thẳng ba đường hắc tuyến, lại là Thái tử, ông trời, bởi vì người đó mà nàng đã đắc tội bao nhiêu nữ nhân vậy?

Nhưng mà, mặc dù bởi vì Thái tử, nhưng người nàng nên tìm cũng phải là Úy Như Tuyết chứ, dù sao nàng ấy mới đúng là vị hôn thê chân chính của Thái tử, mình chỉ là một vật hi sinh thôi.

"Hắc, đừng nói nữa, cô nương." Úy Tuệ cũng lười giải thích hiện tại mình và Thái tử không có một xu quan hệ, đây hoàn toàn là lỗi của nguyên chủ mà.

"Ta và Thái tử không có liên quan, tin hay không tùy ngươi. Ngươi đừng ầm ĩ nữa, gây nữa cũng quá mất uy nghi của Công chúa ngươi rồi." Có chút giống người đàn bà chanh chua chửi đổng, dĩ nhiên nàng cũng không có nói ra mấy lời này với tiểu cô nương.

Nói xong, cũng không để ý tới Đế Trường Nhạc nữa, nàng lập tức ngồi xuống, tiếp tục ăn trái cây của nàng, tiếp tục bát quái với Lục Vô Song và Lâm Y Y.

Lại nói, cũng lâu rồi chưa gặp các nàng, nàng cũng rất tò mò, gần đây hai cô nương này bận rộn cái gì, nhất là Lục Vô Dong, nghe nói, trong nhà sắp đặt cho nàng một mối hôn sự rồi.

Đáng tiếc, nàng và Lâm Y Y đeo bám dai dẳng một hồi, cũng không moi ra được chút tin tức gì từ miệng nàng, rốt cuộc trong nhà nàng sắp xếp nam nhân cho nàng là công tử của thế gia vọng tộc nào.

Từ đầu đến cuối, Lục Vô Song chỉ cúi đầu không nói, khuôn mặt đỏ bừng, Úy Tuệ chỉ coi nàng như xấu hổ.

Về sau đề tài lại dời đến trên người Lâm Y Y.

Tính tình Lâm Y Y cởi mở hơn, nhưng đối với nam nhân à, hình như trong cảm nhận của nàng trừ bỏ thiên thần Quân Phi Sắc ra, nam nhân khác đều không lọt được vào mắt nàng.

Úy Tuệ hỏi: "Vậy không bằng tỷ theo đuổi Đại tướng quân đi. Riêng phương diện nhan sắc mà nói thì tên này là một cực phẩm. Cái khác thì ta cũng không biết."

Dù sao, lần bị bắt trói trước đây khiến cho lòng nàng đến giờ vẫn còn vô cùng căm phẫn.

Nhưng Lâm Y Y cười lắc đầu: "Đừng nói bậy, ta kính ngưỡng (kính trọng ngưỡng mộ) Đại tướng quân, nhưng tuyệt đối không có một chút suy nghĩ không an phận nào."

"Thôi đi, nếu hắn nguyện ý cưới tỷ, tỷ không gả sao?" Úy Tuệ và Lục Vô Song trêu ghẹo hỏi.

Nào biết Lâm Y Y nghiêm trang: "Dĩ nhiên không gả."

Kính ngưỡng là kính ngưỡng, nhưng lập gia đình thì trong lòng phải yêu mới được.

Úy Tuệ và Lục Vô Song liếc nhau, đều cảm thấy hồ đồ rồi.

Sau lưng, Đế Trường Nhạc nhìn chằm chằm vào Úy Tuệ, thấy nàng không coi ai ra gì nói đùa với người khác, tức đến nổ phổi, dám không để nàng vào mắt sao?

Nàng muốn đi tới tự mình dạy dỗ nàng, lại bị một nha hoàn bên cạnh ngăn cản.

"Công chúa, bớt giận. Ta không cần chấp nhặt với một bao cỏ."

"Ngươi không thấy cái đức hạnh này của nàng ta sao? Hoàn toàn không để bản Công chúa vào mắt." Đế Trường Nhạc tức giận cắn răng, hễ là Úy Tuệ có thể ở trước mặt nàng phục tùng thì nàng sẽ không như thế.

"Công chúa, giết gà sao lại dùng đao mổ trâu." Nha hoàn kia sợ nàng gây ra chuyện cười trước công chúng, vội vàng hạ giọng, bên tai nàng đưa ra một chủ ý.

Đế Trường Nhạc nghe xong, lành lạnh cười: "Cứ làm như thế."

Lạnh lùng trừng mắt nhìn Úy Tuệ, Đế Trường Nhạc mang theo nha hoàn nghênh ngang rời đi.

Bên kia, Vân Phượng Kiều xem kịch hồi lâu, cuối cùng thấy tiểu Công chúa điêu ngoa bị thua rời đi, không khỏi thổn thức.

Mà Quân Tiên Nhi cũng bĩu môi, vẻ mặt không để ý lắm.

Thật ra thì, nàng cũng từng gặp mặt Thất công chúa của Đại Hạ quốc một lần, vả lại ầm ĩ vô cùng không thoải mái.

Một tháng trước Đế Trường Nhạc theo sứ giả tới Đại Chu, đồng hành còn có Ngụy vương điện hạ Đại Hạ quốc, cũng là Cửu hoàng tử Đại Hạ quốc.

Cửu hoàng tử này là người rất khiêm tốn, sau khi tới Đại Chu, trừ bỏ cung yến ngày đầu tiên ra, thì không có hoạt động gì khác, người bên ngoài cũng không có cách nào nhìn thấy hắn.

Nghe nói, hắn yêu cờ như mạng, vừa đến Đại Chu, thì vội vàng tới Quốc Tự, tìm đắc đạo cao tăng Vô Không đại sư có cờ kỹ cao nhất Đại Chu đánh cờ.

Nhưng tính tình của Thất công chúa Đại Hạ thì khác xa một trời một vực với Hoàng huynh của nàng, tính tình hoàn toàn không biết khiêm tốn là gì, quả thực coi Đại Chu trở thành Đại Hạ của nàng ta, cho rằng người nơi này cũng giống như Đại Hạ quốc, mọi người đều cưng chiều nàng lên tận trời.

Hôm đó, nàng bồi tỷ tỷ giải sầu ở Ngự hoa viên, vừa lúc gặp Đế Trường Nhạc, không ngờ rước lấy một bụng không vui.

Tính tình tỷ tỷ tốt, nếu đổi lại là nàng, nhất định phải dạy dỗ Công chúa ngoại lai (từ bên ngoài đến) này mới được.

Theo tỷ tỷ nói, Hoàng đế Đại Hạ cố ý gả Thất công chúa được sủng ái nhất cho Thái tử điện hạ, nhưng có được hay không thì ai biết được.

Dù sao, nàng cảm thấy, Hoàng đế tỷ phu của nàng dù có ngu ngốc vô năng cỡ nào đi nữa cũng tuyệt đối không để cho một Công chúa quốc gia khác trở thành Hoàng hậu tương lai của Đại Chu.

Dù sao, Quân Tiên Nhi cũng không xem trọng tương lai của Đế Trường Nhạc, bởi vậy, ngày đó nàng tạm thời nuốt xuống cục tức trong Ngự hoa viên, chỉ chờ nhìn thấy ngày sau Công chúa điêu ngoa này nhếch nhác.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đám người Úy Tuệ ngồi khoảng nửa canh giờ, trái cây điểm tâm cũng ăn hơn phân nữa, mắt thấy mọi người phơi nắng muốn chảy mồ hôi, lúc này lão thái giám mới the thé hô lên, Hoàng hậu nương nương giá lâm.

Mọi người đứng dậy cung nghênh Hoàng hậu.

Hoàng hậu cổ đại có dạng gì, Úy Tuệ chỉ thấy qua trên TV, gần như không có ngoại lệ đều là nhân vật có tướng mạo bình thường, tính tình nguội lạnh, cứng ngắt bảo thủ, không hiểu phong tình, nếu không tại sao Hoàng thượng lại có vô số sủng phi mà không yêu chiều Hoàng hậu chứ.

Nhưng, đợi đến khi nhìn thấy phụ nhân được một đám cung nữ vây quanh, a… không, gần như Úy Tuệ muốn đâm mù mắt mình.

Ở đâu ra phụ nhân, hoàn toàn là một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người mà.

Ngũ quan xinh xắn, mặt mày như họa, làn da trắng nõn, quả thật giống như một mỹ nhân bước ra từ trong tranh vậy.

Đợi sau khi Hoàng hậu nương nương ngồi xuống, dịu dàng hào phóng nói tiếng ‘Bình thân’, Úy Tuệ vẫn chưa tỉnh hồn.

Thiếu nữ thanh xuân trước mắt thật sự là đương kim Hoàng hậu nương nương sao? Mà không phải khuê nữ của Hoàng hậu nương nương? "Không phải trẻ quá chứ?" Sau khi Úy Tuệ ngồi xuống, để sát vào lỗ tai Úy Như Tuyết nói nhỏ.

Coi như có thuật trú nhan cũng không thể được như vậy, ánh mắt, đúng, một người coi như làn da có thể trẻ tuổi, dáng người có thể trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại không thể.

Có thể có được một đôi mắt sáng ngời trong veo như vậy, không có khả năng là một phụ nhân trung niên trong tưởng tượng của nàng được.

Úy Như Tuyết nhàn nhạt nhếch môi, ánh mắt trêu tức nhìn chằm chằm vị Hoàng hậu ngồi trên chủ vị kia, cánh môi khẽ động, trả lời Úy Tuệ một câu.

"Nếu nàng nghe được lời này của muội, sợ là vui vẻ không tìm ra được phương hướng rồi."

"Cái gì?" Úy Tuệ sững sốt, quay qua nhìn Úy Như Tuyết.

Úy Như Tuyết chỉ nhướng nhướng mi, không nói nữa.

Trên chủ vị, Hoàng hậu nương nương trẻ tuổi kinh diễm toàn trường, dĩ nhiên có rất nhiều người giống như Úy Tuệ, không ngờ nàng còn trẻ như vậy.

Thậm chí có thể nói, trên gương mặt xinh đẹp kia còn chưa thoát khỏi nét trẻ con.

Sau khi Hoàng hậu nương nương ngồi xuống, đã có cung nữ lấy điểm tâm xuống, bày rượu và thức ăn lên, cùng lúc đó tiếng nhạc vang lên, trên đài giữa vườn hoa có vũ cơ mỹ lệ khiêu vũ.

"Ồ, vậy cũng không tệ." Có rượu uống, có mỹ nhân nhìn, nháy mắt tâm tình của Úy Tuệ tốt lên rất nhiều.

Nhưng một khúc chưa xong, bên kia, giọng nói the thé của lão thái giám lại vang lên: "Hoàng thượng giá lâm."

Ngã, trước có Hoàng hậu, sau có Hoàng thượng, hai người này vốn là phu thê mà không thể đồng hành hay sao?

Trên đài, nhóm vũ cơ đang lắc lắc eo cũng vội vàng dừng động tác, cùng nhau quỳ xuống.

Úy Tuệ không hiểu lễ nghi của cổ đại, nhưng thấy mọi người quỳ cũng quỳ theo.

Nhưng trái lại nàng rất tò mò, Hoàng đế cổ đại lớn lên trông như thế nào, có giống như trong sách viết: tuấn lãng, thâm trầm, khí phách dường như nắm giữ toàn bộ trong tay hay không.

Vậy mà, nàng tận mắt thấy lại khiến nàng cực kỳ thất vọng.

Nam nhân trung niên hơi mập mạp trước mắt là Hoàng thượng, tướng mạo không tuấn lãng, làn da nhăn nheo, bọng mắt thì xanh đen, đôi mắt cũng có chút vẫn đục, vừa nhìn đã biết là do túng dục quá độ.

Chỉ là, làm vua một nước, bên cạnh có nhiều nữ nhân như vậy, không muốn phóng túng cũng khó mà.

Nhưng mỹ nhân trẻ tuổi bên cạnh Hoàng thượng trung niên thì có thể xem được rồi.

Có thể nói, đây là nữ tử đẹp nhất mà từ khi xuyên qua đến nay thấy qua, thậm chí so với Công chúa mẫu thân cũng hơn một hai phần.

Chậc chậc, mỹ nhân như thế lại rơi vào tay một Đế vương như vậy, yêu chiều thì không cần phải nói, nhưng mùi vị khổ sở trong đó sợ là chỉ có nàng ta mới có thể cảm nhận được.

Nếu không, tại sao mỹ nhân này lại có bộ dạng băng sơn như thế, một đôi mắt mỹ lệ thật sự chỉ còn lại sự trống rỗng thôi.

"Tỷ." Quân Tiên Nhi vừa thấy tỷ tỷ tới, vội vàng bỏ lại mọi người, làm nũng tiến tới trước mặt Quân Thi Âm.

Trên gương mặt như băng tuyết của Quân Thi Âm rốt cuộc cũng có một chút ấm áp.