Đế Quốc Chiến Thần

Chương 327




“Chu nguyên soái?” Tề Thắng Thiên mặt đầy kinh ngạc nói, “Sao ngài lại ở đây?”

Đối với câu hỏi của Tề Thắng Thiên, Chu Hàn vốn lười để ý.

Anh đến Đường Thành chẳng lẽ lại còn chào hỏi với Tề Thắng Thiên?

Sở dĩ Chu Hàn có thể đến đây trong khoảng thời gian ngắn như vậy, là bởi vì Bạch Hoàn Tài sau khi biết được đã cố ý chụp hình gửi cho Chu Hàn.

Cũng bởi thế mà Chu Hàn mới có thể đến nhanh như vậy.

“Ông chủ Tề, A Cửu đâu?” Chu Hàn trực tiếp bỏ qua hai người ông cụ Mộc, nhìn về phía Tề Thắng Thiên hỏi.

“Chu Nguyên soái, ngài hỏi tôi chuyện này sao tôi biết được? A Cửu bị Quan Lão Nhị chặn đường chứ không phải ông chủ Tề tôi chặn đường.” Tề Thắng Thiên nhìn về Chu Hàn giơ tay như thể chuyện này không liên quan gì đến ông ta.

Tính xấu của Tề Thắng Thiên vẫn không thay đổi.

Trước đây ông ta còn muốn nịnh bợ Chu Hàn. Bây giờ ông ta sắp ôm được cây to Quan Lão Nhị, chưa ôm tới tay ông ta cũng đã cực kỳ kiêu ngạo.

“Haha.” Chu Hàn cười lạnh một tiếng, bóng người lóe lên, anh đã đi đến trước mặt Tề Thắng Thiên.

Tốc độ của anh nhanh như chớp, không đợi Tề Thắng Thiên kịp phản ứng, anh đã thẳng thừng bóp lấy cổ đối phương.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng chữ Thiên lại lần nữa mở ra.

Lập tức ngoài cửa có một đám người xông vào, người cầm đầu không phải ai khác chính là Quan Lão Nhị.

Phía sau ông  ta là tên thủ hạ đắc lực, người đang tóm lấy A Cửu.

Thủ hạ đắc lực của Quan Lão Nhị nắm A Cửu cực kỳ chặt, còn bộ dáng A Cửu không khác gì đã chết.

Tuy nhiên, đây chỉ là bề ngoài, còn việc A Cửu đã chết hay chưa thì chỉ bản thân A Cửu biết!

“Làm gì có chuyện gây khó dễ cho người quen của tôi?” Quan Lão Nhị trực tiếp nhìn Chu Hàn, vẻ mặt khinh thường: “Có bản lĩnh ở địa bàn của tôi, làm tôi xấu hổ sao?”

Chu Hàn nghe vậy cười lạnh một tiếng …

Trong lúc Chu Hàn và Quan Lão Nhị đụng độ, ở phía bên kia.

Ông chủ phía sau Hoàng Hạc Lâu đã nhận được tin Chu Hàn đến khách sạn của mình.

Đối với nhân vật lớn như Chu Hàn, ông ta đương nhiên đặc biệt quan tâm.

Sau khi nhận được tin, ông ta nhanh chóng đến Hoàng Hạc Lâu càng sớm càng tốt.

“Thông báo xuống dưới, toàn bộ lực lượng vũ trang trong Hoàng Hạc Lâu tập hợp. Nhất định phải bảo vệ Chu Nguyên soái!” Ông chủ lớn sau màn kiên quyết nói với đầu dây bên kia: “Nếu Chu Nguyên soái có chuyện gì, các cậu sẽ không xong đâu! ”

Nói xong liền cúp điện thoại, còn đá phi công một cái.

“Cậu lái nhanh hơn được không?” ông chủ lớn nổi giận hét với phi công một tiếng.

Giờ phút này, ông ta sợ mình đến muộn sẽ không nhìn thấy Chu Hàn. Nhân vật lớn như Chu Hàn chính là được vạn người ngưỡng mộ!

Tuy nhiên, vạn người này đều là những người có tên tuổi.

Rốt cuộc, người bình thường vốn không đủ tư cách để biết  được thực lực cùng thân phận nguyên soái của Chu Hàn, cho dù biết thân phận nguyên soái của Chu Hàn thì bọn họ cũng không biết được nó có ý nghĩa gì.

Mà người bình thường ở đây là những kẻ ngốc nghếch  như bọn người Mộc Gia.

Lúc này, bên trong Hoàng Hạc Lâu

Đúng lúc Chu Hàn và Quan Lão Nhị xảy ra mâu thuẫn, hai người Thanh Long và Bạch Hổ cùng nhau xuất hiện.

Chu Hàn nhanh chóng cứu lấy A Cửu, đồng thời anh tiện tay kéo Tề Hoạ Mi về phía mình, véo đối phương cho cô ta tỉnh lại.

“Chu nguyên soái! Đó là cháu gái của tôi, không phải cháu gái của ngài!” Tề Thắng Thiên lo lắng gấp gáp nhìn Chu Hàn, lúc này ông ta hận không thể đem Chu Hàn phanh thây xé xác.

Chu Hàn không thèm quan tâm đến Tề Thắng Thiên đang gào thét.

“Họ Chu, cậu dám ở địa bàn của tôi làm càn? Hôm nay cậu đừng hòng sống sót rời khỏi Đường Thành!” Quan Lão Nhị nhìn về phía Chu Hàn ầm ĩ.

Tuy nhiên, Quan Lão Nhị vừa nói xong thì cánh cửa phòng bị người ta đá văng.

Ngay sau đó, trưởng phòng khách sạn Hoàng Hạc Lâu dẫn theo một đám người tinh anh xông vào.

“Quan Lão Nhị, ông nói gì cơ? Tôi nghe không rõ, phiền ông nói lại lần nữa.” trưởng phòng khách sạn nhìn về phía Quan Lão Nhị nói.

Quan Lão Nhị nghe vậy quay đầu lại nhìn, ông ta nheo mắt lại, lạnh giọng quát: “Tạo phản rồi? Dám hét lên với tôi? Hôm nay cậu lắng nghe cho kỹ..!”

Quan Lão Nhị gằn từng chữ: “Toàn bộ Đường Thành, bao gồm cả Hoàng Hạc Lâu, đều là địa…”

“ chát!” Trước khi Quan Lão Nhị nói ra từ “ bàn ” trong miệng, trưởng phòng khách sạn đã thẳng tay tát vào mặt ông ta.

Quan Lão Nhị bị cái tát làm cho choáng váng, nhất thời không biết phải làm sao.

“Địa bàn của ông? Hoàng Hạc Lâu cũng là địa bàn của ông?” trưởng phòng lạnh lùng mắng, “Ai cho ông can đảm nói ra chuyện này?”

Trước đây, sở dĩ trưởng phòng giúp đỡ Quan Lão Nhị bắt A Cửu rồi khách sáo với Quan Lão Nhị, là do muốn một điều nhịn chín điều lành.

Dù sao thì Hoàng Hạc Lâu cũng mở cửa làm ăn, nhưng khi nghe được ông chủ phía sau nói A Cửu là cấp dưới của nhân vật lớn Chu Hàn, anh ta đương nhiên sẽ không cho Quan Lão Nhị thêm chút mặt mũi nào nữa.

Cho dù làm ăn không tốt, trưởng phòng cũng phải bảo vệ Chu Hàn, bảo vệ A Cửu.

Không có lý do nào khác, chỉ là ông chủ lớn đã ra lệnh, nhất định phải làm theo!

“Cậu dám động vào tôi!” Lúc này, Quan Lão Nhị mới phục hồi tinh thần mắng trưởng phòng.

“Đúng vậy, động vào ông thì đã làm sao?” trưởng phòng trực tiếp hỏi, đồng thời hai tiếng “chát,…chát” lại vang lên.

Lúc này, thuộc hạ của Quan Lão Nhị nhịn không được, muốn động thủ.

Nhưng bọn họ chưa kịp làm gì thì tinh anh khách sạn đã rút vũ khí nóng nhắm vào họ.

Cho nên bây giờ, bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bởi vì trong lòng bọn họ rất rõ ràng, kết quả của hành động thiếu suy nghĩ chính là toàn bộ đều chôn theo Quan Lão Nhị!

Mặc dù bọn họ rất trung thành, nhưng nếu được họ cũng muốn cái chết có mình có chút giá trị, hơn nữa bọn họ không muốn liên lụy đến Quan Lão Nhị.

“Có phải hơi quá đáng không?” Quan Lão Nhị nhìn trưởng phòng hung hăng hỏi một câu.

Hôm nay ông ta chỉ đơn giản là đến đây dùng bữa, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, cho nên vốn không cho thuộc hạ mang theo vũ khí nóng gì cả.

Mà bây giờ nhóm tinh duệ do giám sát đưa tới đều chỉ vũ khí nóng vào thuộc hạ của ông ta, Quan Lão Nhị đương nhiên không dám kêu gào một tiếng.

Nhưng vì giữ thể diện cho bản thân, ông ta như trước không kiêu ngạo không siểm nịnh vẫn lạnh lùng hỏi: “Chỉ là một trưởng phòng nho nhỏ, cậu hung hăng cái gì?”

Vốn Quan Lão Nhị nghĩ mình như thế rất đẹp trai, rất có khí thế có phong thái của lão đại.

Tuy nhiên, ông ta không biết khi nói ra câu này, ông ta đã làm trưởng phòng tức giận.

“Tôi hung hăng gì à?” Trưởng phòng từ phía sau một gã tinh duệ lấy ra vũ khí nóng, trực tiếp bắn vào đùi Quan Lão Nhị.

Anh ta lại lần nữa hô lên: “Quan Lão Nhị! Phiền ông nói cho tôi biết, tôi hung hăng cái gì?”

Trưởng phòng vừa hành động, Quan Lão Nhị đột nhiên trở nên bối rối.

Ông ta gần như vô thức nói: “Cậu hung hăng được chưa! Rất hung hăng!”

“Cậu hung hăng!” Trưởng phòng có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Quan Lão Nhị, anh ta lập tức bắn thêm một phát nữa.