Đế Quốc Cuồng Lan

Chương 81: Đất phong




"Đại nhân, ngài. . . . Ngài nói. . . . giao cho ta?" Chu Quần Ích khó khăn lắm mới nuốt được một hớp nước miếng. Chu Quần Ích cũng đã từng coi như là một người có chút khát vọng Từ sau khi gã đảm nhiệm huyện chủ huyện Lư Lăng, gã cũng nghĩ muốn làm ra một thành tích khiến cho người ta phải nhìn chăm chú, thế nhưng giữa sự thật cùng lý tưởng lại có chênh lệch cực lớn. Tình huống huyện Lư Lăng hoàn toàn phá vỡ giấc mộng của gã. Trải qua một thời gian ngắn hao tổn sức lực cùng vật lộn, Chu Quần Ích rốt cục ý thức được, gã căn bản không có khả năng cải biến hiện trạng huyện Lư Lăng, cho nên cuối cùng Chu Quần Ích dứt khoát buông tay không hỏi chính sự, mỗi ngày sống phóng túng, qua một ngày tính toán một ngày, cuộc sống này ngược lại nuôi dưỡng cơ thể gã trắng trẻo, béo mập, nhưng tâm lại càng ngày càng nguội lạnh.

"Đương nhiên ta muốn giao cho ngươi, vấn đề là ngươi có thể làm được hay không?"

"Có thể!" sắc mặt Chu Quần Ích đỏ bừng, lưng thẳng tắp, giọng nói còn lớn hơn gấp mấy lần so với trước, trả lời Tiền Bất Ly.

Tiền Bất Ly mỉm cười gật đầu, hiện tại vấn đề làm cho hắn nhức đầu nhất chính là không người có thể dùng. Tuy hắn chỉ có một chút hảo cảm đối với Chu Quần Ích, nhưng hắn cũng đành phải để cho đối phương tiếp tục đảm nhiệm chức vụ huyện chủ. Thống trị một phương so với hành quân tác chiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cho dù bản thân Tiền Bất Ly, hắn tình nguyện mang theo ba nghìn người đi nghênh chiến một vạn đại quân của đối phương, cũng không muốn ngồi một chỗ thống trị chính sự, không có kinh nghiệm sẽ không có lực lượng.

"Thống lĩnh đại nhân, ruộng bậc thang này của ngài. . . . là chính ngài nghĩ ra được sao?" Giả Thiên Tường đi vào, lên tiếng chào.

"Ừ. . . Điện hạ, bá tước đại nhân, các ngươi đã tới." Lúc này Tiền Bất Ly mới phát hiện hai người Cơ Thắng Tình, hắn gật đầu cười: "Đây là tưởng tượng của ta, về phần hiệu quả như thế nào, còn phải xem vận khí của chúng ta." Khi người khác nói dối có thể lộ ra sơ hở hay không thì con khó nói, nhưng khi Tiền Bất Ly nói dối, ngay cả sắc mặt không đổi sắc tim không nhảy, huống chi một đạo văn nho nhỏ (ăn cắp bản quyền)!

Sống lưng Chu Quần Ích mới chỉ đứng thẳng lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nghe được hai chữ 'Điện hạ', thân thể của gã lại bắt đầu trầm xuống, còng xuống quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: "Điện hạ. . . ." Tuy gã không nhớ rõ tối hôm qua chính bản thân mình đã đùa giỡn Cơ Thắng Tình điện hạ như thế nào, nhưng chuyện này đối với gã mà nói không thể nghi ngờ là một cơn ác mộng đáng sợ.

"Ngươi đứng lên đi." Cơ Thắng Tình lãnh đạm nói, nàng không có bất kỳ hảo cảm nào đối với Chu Quần Ích, thế nhưng nàng có thể nhìn ra Tiền Bất Ly muốn dùng người này. Tuy nói nàng cảm thấy không hài lòng trong lòng, nàng cũng sẽ không tiếp tục làm khó dễ, chỉ có thể đợi đến lúc lúc không có người nào khác, nàng sẽ hỏi Tiền Bất Ly đến tột cùng.

"Nam tước, không nên quá đa lễ, điện hạ cho ngươi đứng lên, ngươi hãy đứng lên đi." Giả Thiên Tường nhìn thấy Cơ Thắng Tình coi như đã quên chuyện ngày hôm qua, lão càng chắc chắn sẽ không cường tự xuất đầu, Giả Thiên Tường đưa ánh mắt chuyển hướng nhìn Tiền Bất Ly, hỏi: "Thống lĩnh đại nhân, ngài có biết ruộng bậc thang này có ý nghĩa như thế nào hay không?"

"Bá tước đại nhân, về phương diện chính sự, kinh nghiệm của ta còn xa mới bằng ngài." Tiền Bất Ly gãi gãi đầu, thử thăm dò nói: "Có nghĩa là Phúc Châu không còn là vùng đất cằn cỗi nữa rồi hả?"

"Đâu chỉ phải không còn cằn cỗi, mà là giàu có...!" Đôi mắt Giả Thiên Tường sáng ngời có thần: "Phải biết rằng, lấy dân làm gốc, nếu như chúng ta có thể phổ biến ruộng bậc thang trong toàn bộ Phúc Châu vậy. . . ."

"Đó là chuyện của ngài, không quan hệ tới ta." Tiền Bất Ly cười vẫy vẫy tay, cắt ngang lời Giả Thiên Tường mà nói: "Điều ta cần, là ngày sau khi ta lâm chiến, ta cũng không có nỗi lo ở phía sau!" Nơi này có một Chu Quần Ích không thể hoàn toàn tín nhiệm, cho nên Tiền Bất Ly nói rất hàm hồ.

Giả Thiên Tường trầm ngâm một hồi rồi nói: "Cày bừa vụ xuân mùa đã tới rồi, năm nay chắc là không thể nhìn thấy hiệu quả, phải chờ tới sang năm."

Chu Quần Ích có chút hồ đồ, nhưng gã cũng không có đảm lượng truy hỏi 'Cự Đầu' trước mặt này xem muốn đánh trận ở nơi nào. Sau khi nghe xong lời của Giả Thiên Tường, gã có chút khiếp đảm nói tiếp: "Kỳ thật. . . . Năm nay cũng có thể chứng kiến hiệu quả."

"Hả?" ánh mắt của ba người Tiền Bất Ly cùng tập trung đến trên người Chu Quần Ích.

Chu Quần Ích cố lấy dũng khí nói: "Điện hạ, hai vị đại nhân có khả năng không biết, nếu như Phúc Châu gieo trồng lúa nước, một năm có thể trồng trọt được hai lần. Chỉ cần có thể tu sửa lại ruộng bậc thang cẩn thận trong tháng năm, năm nay còn có thể trồng trọt một lần nữa."

Giả Thiên Tường ngẩn người, chợt cười ha hả nói: "Tốt, như vậy thoạt nhìn, Phúc Châu thật sự đúng là Phúc Châu ...!"

Tiền Bất Ly có chút thưởng thức nhìn Chu Quần Ích, người này có chút tâm tư, không phải cái bao cỏ! Ánh mắt Tiền Bất Ly chuyển tới trên bản đồ, đột nhiên hắn liền nghĩ tới một sự kiện: "Theo lý thuyết, huyện Lư Lăng không nên khốn cùng đến trình độ như này, không phải còn có quặng sắt Lư Lăng sao?"

Chu Quần Ích cười gương gạo nói: "Đại nhân, ngài không biết, khoáng thạch đào ra từ quặng sắt Lư Lăng sẽ bị rèn thành sắt thô ngay tại chỗ, trong đó chín phần phải nộp lên cho nội các, chỉ cho chúng ta để lại một phần, mà một phần này. . . . Ta còn phải nộp lên phủ Phúc Châu một nửa, còn dư lại nửa phần, sau khi bán ra ngoài lấy tiền mặt, còn phải cấp tiền công cho thợ mỏ cùng thợ rèn, hơn nữa chi phí vận chuyển sắt thô cũng do huyện Lư Lăng phụ trách, một năm tính toán xuống, có thể không bồi thường ta đã cám ơn trời đất rồi."

"Lẽ nào lại như vậy! Phúc Châu không phải đất phong của điện hạ sao?" Tiền Bất Ly kêu lên.

Chu Quần Ích ngây người nhìn Tiền Bất Ly, im lặng.

Giả Thiên Tường vừa đưa mắt ra hiệu cho Tiền Bất Ly vừa lên tiếng: "Nam tước, ngươi đi ra ngoài lo chuyện của ngươi trước, chờ khi chúng ta cần sẽ gọi ngươi."

Chu Quần Ích biết ý, gã vừa hành lễ vừa lui ra ngoài.

Chứng kiến Chu Quần Ích đã đi ra ngoài, Giả Thiên Tường cười nói với Tiền Bất Ly: "Thống lĩnh đại nhân, ngài dường như còn không hiểu rất rõ đối với tình hình trong nước Cơ Chu quốc ta, tuy đất phong là thuộc về cá nhân, nhưng tài nguyên khoáng sản trong đất phong lại thuộc về quốc hữu."

"Coi như là thuộc về quốc hữu, huyện Lư Lăng cũng không phải nghèo đến mức khốn cùng như này." Tiền Bất Ly vẫn chưa hiểu: "Mỏ vàng cánh đồng tuyết của ngươi. . . ."

Giả Thiên Tường cười cắt ngang lời Tiền Bất Ly, nói: "Ta không phải đã từng nói với ngài sao? Ta có mật ước cùng bệ hạ, ngài dùng tiêu chuẩn của ta để cân nhắc người khác, ngài đã sai rồi."

"Như vậy .... . . ." Tiền Bất Ly trầm ngâm một chút rồi nói: "Ta còn có chuyện không rõ, Phúc Châu là đất phong của điện hạ, thế nhưng vì sao trong cảnh nội Phúc Châu cảnh nội còn có nhiều đất phong của các quý tộc khác?" Vừa rồi khi Tiền Bất Ly đọc huyện chí, hắn phát hiện bên trong huyện Lư Lăng còn có mười bảy thế gia quý tộc, tuy tước vị cao nhất của bọn hắn cũng chỉ là nam tước, nhưng đất đai mà bọn hắn chiếm hữu tổng cộng đã vượt qua một phần tư đất đai của huyện Lư Lăng, đây là điều mà Tiền Bất Ly không thể hiểu được cũng như không thể tiếp nhận! Nghĩ lại mà đau đầu, sau này khi thực hiện đủ các loại cải cách chính sự, sẽ dẫn đến đủ loại lực cản, quý tộc cùng quý tộc với nhau đều có thông báo tin tức cho nhau, rút giây động rừng.