Đế Sư Xuất Sơn

Chương 180




Trần Hùng nắm lấy cánh tay La Hồng An, vẻ mặt anh ta khinh thường: “Anh là cái thá gì chứ mà dám ra lệnh cho tôi?”

“Trần Hùng! Em tôn trọng người khác cho anh!”

“Đây là bạn của anh!”

“Bạn của của phế vật thì cũng chỉ là một tên vô dụng mà thôi!”

Trần Hùng không mảy may quan tâm, anh ta nhìn Diệp Phùng: “Nhóc con, tôi không quan tâm anh với tên ông anh thái giám của tôi có quan hệ gì. Bây giờ, nhân lúc tôi còn chưa tức giận thì mau chóng biến khỏi chỗ này.”

“Trần Hùng!”

Trần Bách đột nhiên gầm lên, anh ta có thể để cho Trần Hùng xỉ nhục sao cũng được, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép cậu ta xúc phạm đến người đã cứu mạng mình!

Vừa rồi, Diệp Phùng đã cứu anh ta một mạng sống!

Chỉ thấy anh ta sải bước đi tới trước mặt Trần Hùng, trực tiếp nâng bình rượu trên bàn lên cao!

Khuôn mặt Trần Hùng không có một chút sợ hãi, ngược lại là khinh thường chế nhạo:”Ái chà chà! Thái giám biến thành đàn ông rồi sao?”

“Trần Bách! Anh đập! Tôi đứng ở đây cho anh đập!”

“Anh dám đập sao?”

Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của Trần Hùng, Trần Bách đang ngẩng cao đầu, toàn thân anh ta không khỏi run rẩy!

Từ nhỏ Trần Hùng đã được mọi người trong nhà họ Trần yêu mến, còn anh ta thì giống như một người vô hình, chỉ có thể đứng từ xa mà ghen tị.

Bị Trần Hùng ức hiếp, ông nội sẽ luôn đứng ở về phía Trần Hùng. Đã từ rất lâu, Trần Hùng giống như một cơn ác mộng mà anh ta không tài nào thoát khỏi, đối mặt với anh ta, tự nhiên bản thân mình sẽ mang theo một nỗi sợ hãi!

“Ha ha…”

Trần Hùng cười và vỗ một cái vào khuôn mặt Trần Bách, chế giễu: “Trần Bách! Anh không dám!”

“Khi còn bé là như vậy! Bây giờ cũng vẫn là như vậy!”

“Anh chỉ là một thứ rác rưởi, một thứ rác rưởi dưới chân hào quang của tôi, một tên vô dụng dùng vài hơi Đường sống qua ngày!”

“Tôi chính là một ngọn núi lớn mà anh vĩnh viễn chẳng thể nào có thể vượt qua được!”

“Ha ha…”

“Xoảng!”

Tiếng cười đột ngột dừng lại, trên đỉnh đầu hỗn hợp rượu và máu trộn vào nhau rồi chảy xuống, Trần Hùng sững sờ, Trần Bách cũng sững sờ!

Bên cạnh, Diệp Phùng nhẹ nhàng lấy đi chai rượu trong tay Trần Bách, khóe miệng nhếch lên một đường vòng cung: “Núi lớn sao?”

“Một chai rượu, vẫn không bị đánh gục?”

Trần Hùng dường như không thể tin được, sờ sờ đỉnh đầu, hai tay đều nhuốm máu đỏ, đồng tử đột nhiên co rụt lại, hét lên một tiếng: “Đồ rác rưởi, không ngờ anh dám đánh tôi!”

Trần Bách vô thức lùi lại một bước, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ: “Anh… Anh không cố ý…”

“Đúng, không phải cố ý, là cố tình đánh anh mới đúng!”

Diệp Phùng giúp Trần Bách tiếp lời.

Sau đó, anh nhìn Trần Bách, ánh mắt đầy sự khích lệ: “Trần Bách, anh nhớ cho rõ!”

“Anh là một người bình thường, không có gì khác biệt cả!”

“Chúng ta không bắt nạt người khác, nhưng nếu người khác bắt nạt, muốn ngồi lên đầu chúng ta, vậy thì chúng ta chỉ có duy nhất một lựa chọn!”

Vừa nói, anh vừa nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng nói: “Chính là, đánh trả quyết liệt!”

“Đánh… Đánh trả?”

Trần Bách lẩm bẩm những lời này trong miệng, ánh mắt dần dần thay đổi!

“Cái tên vô dụng này, anh dám sao?”

Trần Hùng ôm đầu, máu tươi chảy xuống mặt anh ta, dữ tợn nói: “Anh chỉ là một tên vô dụng! Một tên vô dụng mà bất cứ ai cũng có thể bắt nạt được!”

“Không có anh nhúng tay vào, anh ta đứng trước mặt ông đây, sợ rằng ngay cả một cọng lông của ông đây, anh ta cũng không dám động vào!”

“Tên thái giám này cả đời chỉ xứng núp sau cái bóng của tôi thôi!”

“Ahhhhhhhhhhh!”

“Đừng nói nữa!”

Trần Bách đột nhiên gầm lên, túm lấy cổ áo Trần Hùng, sau đó âm thanh vẫn đè nén trong lòng bộc phát ra theo một tiếng hét, anh ta đấm thẳng vào Trần Hùng!

“Bụp!”

Trần Hùng ngã lăn ra đất, phun ra một ngụm máu!

“Hừ… Hừ!”

Làm xong tất cả những điều này, Trần Bách cúi gập người, thở hổn hển. Đúng lúc này, một đôi bàn tay dịu dàng đột nhiên chạm vào vai anh ta, Trần Bách quay đầu nhìn thì đối diện với đôi mắt đầy khẳng định của Diệp Phùng.

“Làm tốt lắm!”

Lời nói nhẹ nhàng tựa như gió xuân thoảng qua, trái tim Trần Bách hơi có chút mở rộng ra. Anh ta đứng dậy, nhìn thẳng Diệp Phùng: “Anh Diệp, cảm ơn anh!”

Nhìn thấy vẻ mặt lúc này của anh ta, khóe miệng Diệp Phùng khẽ nhếch lên một đường cong.

Anh biết rằng, vào thời điểm Trần Bách tự mình giáng xuống cú đấm đó thì Trần Bách đã bước ra khỏi nỗi ám ảnh, sợ hãi mang tên Trần Hùng rồi!

“Trần Bách, Anh… Anh thật sự dám đánh tôi?!”

Trần Hùng chật vật đứng dậy, hung hăng nhổ một cái liền nhổ ra hai cái răng hàm dính máu!

Khuôn mặt Trần Bách thẳng thắn, sự chán nản lúc trước đã bị quét đi sạch, trong mắt không còn chút sợ hãi, anh ta nhìn thẳng Trần Hùng nói: “Trần Hùng!”

“Từ trước đến nay, nhà họ Trần luôn giữ vững lễ nghi về trung hiếu!”

“Anh cả là ba. Cậu bất kính với anh thì chính là vi phạm giáo huấn của tổ tiên nhà họ Trần. Anh dạy dỗ cậu lý lẽ chính đáng, cái này thì có gì là không đúng chứ?”

“Tôi nhổ vào!”

Trần Hùng tức đến thở hổn hển: “Anh là một tên thái giám đáng chết, anh có tư cách gì để thay mặt nhà họ Trần dạy dỗ tôi?”

“Tôi nói cho anh biết, Trần Bách, đây là do anh tự mình tìm lấy cái chết. Tôi sẽ khiến anh phải trả giá cho tất cả những hành động mà hôm nay anh đã làm!”

“Người đâu!”

Âm thanh “Rầm rầm rầm” vang lên, cửa phòng riêng đột nhiên bị mở ra, một đám vệ sĩ mặc áo đen, vẻ mặt ai nấy đều dữ tợn, đột nhiên xông vào!

Nhìn thấy nhiều người như vậy, La Hồng An sợ hãi cả người run lên rồi nhanh chóng trốn ở phía sau Diệp Phùng, lúc này mới cảm thấy có chút an tâm.

Sau đó nhỏ giọng thì thầm: “Anh Diệp, chúng ta có nên gọi cảnh sát không?”

Diệp Phùng bình tĩnh nói “Không cần!”

“Tôi tin rằng Trần Bách có thể xử lý tốt việc nhà của mình!”

“Tất cả mọi người!”

Trần Hùng hổn hển nói: “Đầu xông lên hết cho tôi!”

“Đánh cho mấy người bọn họ thành Đường phế cho tôi!”

“Tôi xem ai dám?”

Trân Bách đột nhiên hô lên một tiếng, trong mắt có sự uy nghiêm chưa từng có, quét qua từng người: “Tôi là cậu chủ nhà họ Trần, các người đều là do nhà họ Trần của tôi thuê. Lễ nào các người còn dám đánh cả ông chủ?”

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều biết Trần Bách, nghe những gì anh ta nói, từng người nhìn nhau, không có ý kiến gì!

“Tại sao lại ngơ ngác cả một lũ ra thết “Anh ta chỉ là một tên rác rưởi, một tên thái giám đáng chết còn không tự lo được cho mình, tôi mới là người thừa kế tương lai của nhà họ Trần!”

“Tôi là con trai đích tôn nhà họ Trần, tôi còn chưa chết, Trân Hùng cậu vĩnh viễn không thể làm người thừa kết”

“Anh là cục c*t chó ấy!”

“Tất cả mọi người nghe rõ cho tôi, hôm nay mà xảy ra chuyện gì, ông đây sẽ chịu trách nhiệm!”

“Tất cả những ai dám ra tay, từng người sẽ được mức tiền thưởng ba mươi triệu!”

Có thưởng ắt sẽ có can đảm, toàn bộ vệ sĩ nghe được hai từ “Tiền thưởng”, hai mắt liên sáng lên.

Ba mươi triệu đồng!

Bằng cả một tháng lương của họi Sau một lúc im lặng, một số người đã bị làm mờ mắt, nói: “Xin lỗi cậu cả, chúng tôi chỉ là tuân theo mệnh lệnh để làm việc.”

Nói xong, anh ta nắm lấy vai Trần Bách, trên mặt hiện lên một tia độc ác, nắm đấm cứ thế hướng vào mặt anh ta mà giáng xuống!

“Tất cả dừng tay lại!”

Đúng lúc cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một giọng nói uy nghiêm đột nhiên vang lên!