Đế Sư Xuất Sơn

Chương 192




Sáng sớm hôm sau, ăn xong bữa sáng, một người hầu nhà họ Khúc cung kính đi tới: “Cậu Diệp, gia chủ lúc gần đi đã dặn tôi nhắn với cậu, rằng ông ấy đã bàn bạc ổn thỏa với tổng giám đốc công ty dược phẩm Thiên Hòa, cậu có thể trực tiếp qua đó ký kết hợp đồng, cậu ấy còn có chút việc bận nên không thể đi cùng cậu được!”

Công ty dược phẩm Thiên Hòa là công ty dược phẩm trực thuộc nhà họ Khúc, hiện đang hợp tác với tập đoàn Thiên Ngân.

Diệp Phùng gật đầu, dù sao thì mục đích lần này anh tới đây chính là vì ký kết hợp đồng, nếu đã sắp xếp xong xuôi, vậy anh liền không ngại đi tìm hiểu tình hình trước. “Xe chúng tôi đã chuẩn bị cho cậu, cậu dự định khi nào xuất phát?”

“Không cần! Hôm nay thời tiết không tồi, tôi đi tới là được, thuận tiện nhìn ngắm phong cảnh!” Trụ sở của nhà họ Khúc năm ở một nơi cực kỳ sầm uất, ngựa xe như nước, 20km tuy rằng không phải quãng đường ngắn, nhưng đối với Diệp Phùng, đây chẳng qua chỉ như loại vận động làm nóng người mà thôi.

Đèn xanh sáng lên, Diệp Phùng đứng dậy quá đường, ngay khi anh tới giữa đường, đột nhiên một tiếng còi xe chói tai vang lên, vội quay đầu lại, thấy một chiếc BMW giống như không thể dừng lại, đang lao thẳng về phía anh, Diệp Phùng nhanh tay lẹ mắt, chống tay lên mui xe, mượn lực nhảy lên, tung người một vòng đẹp mắt trên không trung, vững vàng đáp xuống một bên.

Mà xe BMW kia dưới tình thế cấp bách đột nhiên lao về một phía, đụng vào cây cột điện cách đó không xa, đầu xe bị lõm vào một vùng lớn!

Cửa xe mở ra, một nam một nữ từ trên xe đi xuống, người nam quan sát chiếc xe của minh trước, sau đó nhìn về phía Diệp Phùng, lớn tiếng mắng: “Con mẹ nó, mày không có mắt à! Không thấy xe bố mày đi tới sao?”

Diệp Phùng lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh nói cho tử tế vào, vừa rồi chính là lúc đèn xanh sáng, nếu không phải tôi trốn kịp thì giờ đã bị anh đâm trúng rồi!”

“Mạng của một tháng thấp hèn như mày còn không đáng giá bằng cái đèn xe của tao, đâm chết mày thì đã làm sao?”

Người nữ nói giọng the thé đi lên, nhìn Diệp Phùng từ trên xuống dưới, vẻ kiêu căng phách lối: “Mày biết xe của bọn tao là loại gì không? Đây chính là BMW đấy! Xem dáng vẻ nghèo kiết xác này của mày là đủ biết mày chính là một thằng nghèo rách rưới xe cũng không có rồi!”

Diệp Phùng nối giận nói: “Sao cô có thể nói như vậy? Rõ ràng là các người vượt đèn đỏ trước!”

“Đmm bớt dông dài đi!”

Người thanh niên khinh thường nói: “Cái gì mà vượt đèn đỏ, đây là đường của nhà bố mày, bố mày muốn lái thế nào thì lái!”

“Mau mau bồi thường tiền cho bố mày đi, nếu không bố mày cho mày chết!” Nhìn thái độ ngang tàn của hai người, Diệp Phùng cười: “Được thôi, tôi chờ xem hai người cho tôi chết thể nào!”

“Mẹ nó! Một thằng nghèo rớt mồng tơi còn giả vờ bề thế gì đây! Bố mày đánh chết mày!” Thời điểm người thanh niên đang định ra tay, người phụ nữ đột nhiên giữ chặt gã: “Chồng à, anh chấp nhặt với một thằng nghèo kiết xác làm gì! Đánh nó chỉ làm bẩn tay chúng ta!”

“Xem dáng vẻ này của nó, vừa nhìn đã biết là một thằng vô dụng không có tiền!”

Nói xong, cô ta kiêu căng ngạo mạn vênh mặt với Diệp Phùng: “Thắng vô dụng, đừng nói bà đây không cho mày cơ hội!”

“Bây giờ mày đi tới trước xe của bọn tao, cung kính quỳ gối dập đầu ba cái, nói một tiếng thật xin lỗi, thì tiên này mày sẽ không phải bồi thường nữa!”

“Ha hå… Một chiếc xe nát cũng xứng để tôi quỳ xuống dập đầu?”

“Mày đúng là loại cho mặt mũi còn không biết xấu hổ! Xe nát? Con mẹ nó mày đã được trông thấy siêu xe bao giờ chưa?!”

“Nhìn xem dáng vẻ nghèo nàn rách rưới này của mày, chắc đến cái bánh xe cũng không mua nối chứ gì!” Đúng lúc này, vài tiếng phanh xe đột nhiên vang lên, sau đó một tiếng kêu to ngạo mạn huênh hoang vang lên bên tai: “Ôn ào nhon nháo cái gì đay? Mới sáng sớm đã chặn đường, có chút đạo đức nơi công cộng hay không hả!”

“Đúng thế, không phải chỉ là một chiếc BMW nát đâm vào cột điện thôi sao, có gì hay mà ầm ĩ, mau mau tránh đường, nếu không bố mày đập xe chúng mày đấy!”

Người phụ nữ nhìn mấy người đang nói chuyện trong xe, lập tức hâm mộ nói: “Chồng ơi, xe của bọn họ đẹp quá, không phải xe thể thao chứ?”

Người thanh niên lập tức co rut cổ: “Vô nghĩa! Đương nhiên là xe thể thao, đó là Ferrari, kia là McLaren, mỗi một chiếc xe đều có giá không dưới 6 tỷ đâu!” Sau đó trên mặt gã lộ ra nụ cười nịnh nọt: “Các anh em à, đều là do thắng vô dụng không có mặt này, nếu không chúng tôi cũng sẽ không chan đường các anh em!”

Mấy người kia vừa quay đầu lại, mắt đột nhiên trừng lớn: “Thầy, là anh đó u?”

“Ông trời của tôi ơi, thầy, sao anh lại ở đây!”

Thấy tên nhóc đầu tóc rực rỡ chói sáng này, trên mặt Diệp Phùng hiện lên ba vạch đen, sao mà đi đến đâu cũng gặp được mấy nhóc con tràn đầy tinh thần này thể

Còn nữa, tôi nhận mấy đồ đệ cực phẩm như các cậu từ bao giờ? Chữ “thầy” này không thể gọi bậy đầu!

Nhìn mấy thiếu niên lái xe thể thao kia một câu thầy hai câu thầy, gọi đến vô cùng thân thiết, hai vợ chồng kia lập tức ngẩn ngơ choáng váng tại cho!

Đồ đệ đều lái xe giá hơn 6 tỷ, vậy thầy phải lái loại xe gì? Mình có mỗi cái BMW nát cũng dám vênh váo trước mặt người ta, không nghĩ tới đây mới là “Thầy, hình như thằng nhãi này vừa nói anh vô dụng?”

“Mẹ nhà mày! Dám xúc phạm thầy của tao! Thầy có muốn em đập chết nó hay không?”

“Một chiếc BMW nát mà cũng dám nói năng vô lễ với thầy tao! Các anh em, đập xe nó!” Người thanh niên suýt nữa quỳ xuống: “Đại ca! Các vị đại ca! Cầu xin các cậu đừng đập xe tôi mà!”

Nói xong, gã nhìn về phía Diệp Phùng bằng ánh mắt vô cùng đáng thương: “Người anh em, đều do tôi không cẩn thận, là mắt tôi mù, không thấy đèn xanh đèn đỏ, cậu xem có nơi nào không thoải mái, tôi bồi thường tiền, bồi thường bao nhiêu cũng được!”

Đúng lúc này, lại một tiếng phanh xe vang lên, hai chiếc Rolls-Royce xa hoa lộng lẫy dừng trên đường, thấy rõ biển số xe, mấy nhóc con tinh thần phấn chấn đều có đầu rụt cổ: “Biển số xe nhà họ Khúc, không phải là ra mặt cho hai đứa này đấy chứ?”

Thấy rõ biển số xe, người thanh niên lập tức vui mừng quá đỗi, thái độ quay ngoắt lại, lập tức kiêu ngạo hẳn: “Ha ha, biết ba tao là ai không? Quản gia nhà họ Khúc đó. Tao ở đây chờ xem ai dám làm trò trước mặt người nhà họ Khúc bọn tao, đập xe của tao!”

Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên xuống xe, chạy một mạch tới đây.

Thấy rõ người tới, người thanh niên cung kính nói: “Chú Vương, sao lại là chú ạ? Hôm nay ba cháu không đi làm sao?” Người đàn ông trung niên hơi nhíu mày: “Cậu là con trai

Trương Tài?”

“Đúng vậy chú Vương! Chú tới đúng lúc làm, thång vô dung này đi đường không có mắt nhìn, hại xe cháu bị đụng thành như vậy, cháu nói cháu là người nhà họ Khúc, bọn họ còn nói nhà họ Khúc đã là cái thá gì, còn muốn đập xe cháu, chủ phải làm chủ cho cháu!”

Người thanh niên thấy chỗ dựa tới, lập tức nói thêm mắm dặm muối.

Sắc mặt chú Vương quái dị, chỉ vào Diệp Phùng: “Đồ vô dụng cậu nói là cậu ấy?”

“Chính là nó, quần áo khắp toàn thân không đáng giá đến một triệu, không phải vô dụng thì là cái gì?”

“Chát!”

Chú Vương giơ tay quăng một bạt tai, trực tiếp tát người thanh niên bay ra xa. “Cậu Diệp, thật sự xin lỗi, khiến cậu bị dọa sợ rồi!”