Đệ Tam Thứ Mười Chín Công Lược

Chương 16: Muội Muội Là Nam Hài Tử 16






"Các ngươi nhìn xem tiểu cô nương kia."
"Oa, lớn lên thật là đẹp mắt......"
"Cái gì đẹp mắt, còn không phải là cô nhi sao, bị mẹ mình vứt bỏ! Các ngươi nói xem mẹ của nó có phải hay không là tiểu tam! Nuôi không nổi con mình, liền đem bỏ đi, khó trách nó lớn lên lại có một khuôn mặt tai họa như vậy......"
"A? Là tiểu tam nha......"
"Nữ hài tử không thể quá xinh đẹp! Sẽ làm tiểu tam! Là ba ba ta nói!"
"......"
Một đám nhóc choai choai, lại học theo thói xấu của người lớn, ở bên cầu trượt xì xầm to nhỏ.

Duy Âm một mình đứng ở bên kia.

Rũ lông mi, tựa như không nghe thấy gì.

Chỉ là nghe được câu cuối cùng, hơi hơi nhếch đuôi lông mày.

Cô cúi người, từ bên cạnh chiếc xe đồ chơi lấy lên một khẩu súng, đem những viên đạn bi bỏ vào, không chút để ý cầm súng bước tới, mấy đứa nhóc kia thấy cô lại đây, có chút sợ hãi, ngoài mạnh trong yếu nói: "Ngươi làm gì? Đừng tới đây, mẹ ta không cho ta cùng cô nhi chơi, có người sinh lại không có người dưỡng!"
Câu trả lời lại là tay nhỏ trắng mềm của tiểu cô nương bóp cò súng, đạn bi chuẩn xác bắn vào trán của đám nhóc con, bắn đến bọn chúng ai da một tiếng, vội vàng bỏ chạy tứ phía.

Trong đó có một người vội vàng chạy trốn, không cẩn thận té ngã trên mặt đất.

Tiểu cô nương phía sau chậm rì rì đi tới, rũ con ngươi xinh đẹp, bình tĩnh nhìn chằm chằm nó: "Các ngươi có người nuôi, lại không có người dạy."
Họng súng lạnh băng nhắm ngay huyệt thái dương nó.

Phịch một tiếng.

Huyệt thái dương tiểu hài tử tức khắc bị đạn bi đánh đỏ.

Hắn sợ tới mức oa một tiếng, khóc lớn, té ngã lộn nhào: "Ngươi khi dễ ta, ngươi đánh người! Ta muốn nói cho mẹ ta!"
...!
Cùm cụp.

...!
Có một cú nhấp chuột sâu thẳm trong tâm trí cô, giống như nút chuyển cảnh.

Cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên thay đổi.

Duy Âm đang ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng làm việc của viện trưởng, đung đưa chân, mặt không biểu tình nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, hai chú chim sẻ đang ở trên cây nhảy tới nhảy lui, thánh thót hót ríu rít.

"Phi thường xin lỗi......" Viện trưởng xấu hổ mà nhìn huyệt thái dương có vệt đỏ của tiểu hài tử, "Ta rất xin lỗi, ta sẽ quản tốt tiểu hài tử trong cô nhi viện đã gây phiền toái cho ngài......"

Sau đó gia trưởng của tiểu hài tử kéo hắn hùng hùng hổ hổ mà rời đi.

Viện trưởng sắc mặt lập tức âm trầm, quay đầu nhìn Duy Âm nói: "Buổi tối không được ăn cơm, chính mình đi phòng tạm giam ở một đêm."
Duy Âm nghiêng đầu liếc nhìn bà một cái, liền nhảy xuống ghế dài, chính mình hướng phòng tạm giam mà đi.

Đẩy cửa ra.

Bên trong là một mùi mốc meo, Duy Âm một mình đi vào, tay nhỏ đem cửa đóng lại, ánh sáng cuối cùng len vào khe cửa, sau đó toàn bộ biến mất.

...!
Cùm cụp.

...!
"Sở Sở, tới đây, đây là muội muội mới của ngươi, về sau các ngươi chính là người một nhà."
Khuôn mặt hiền lành của nữ nhân thân thiết nói.

Nữ hài tử phía sau lại bắt lấy góc váy bà, vẻ mặt đầy kháng cự, "Ta không cần muội muội, các ngươi có ta còn chưa đủ sao, vì cái gì nhất định phải nhận nuôi hài tử khác?"
"Sở Sở ngoan, muội muội sẽ nghe lời, về sau ngươi có bạn chơi cùng, sẽ không nhàm chán......"
"Ta không muốn muội muội!"
Nữ hài tử bỗng nhiên cầm một món đồ chơi lên, hung hăng ném tới: "Ngươi đi đi, đây là nhà ta, chúng ta không chào đón ngươi!"
Duy Âm nghiêng đầu tránh thoát món đồ kia, nhấp cánh môi đỏ bừng, híp mắt.

Nữ nhân vội vàng ôm nữ nhi của mình vào nhà, ôn tồn mà dỗ dành.

Tiểu hài tử được nhận nuôi bị bỏ lại bên ngoài.

Duy Âm đứng trong chốc lát, rũ mắt nhìn xuống đồ chơi dưới mặt đất, đem nó nhặt lên, vỗ vỗ tro bụi, nhìn nó.

"Không ai hoan nghênh chúng ta cả." Cô từ từ thở dài, sờ sờ lỗ tai đồ chơi nhỏ, chỉ là trong giọng nói lại không nghe ra mất mát, ngược lại có chút cười như không cười, không chút để ý.

...!
Cùm cụp.

...!
Cảnh tượng biến thành phòng thí nghiệm tối tăm.

Trước mắt là cái nữ nhân kêu Tô Ý.


"Từ nay về sau, nơi này chính là nhà của ngươi, có yêu cầu gì cứ việc nói cho ta."
Tô Ý cười tủm tỉm nói, duỗi tay định sờ tóc tiểu cô nương, lại bị cô nhẹ nhàng nghiêng đầu tránh đi.

Duy Âm đôi mắt liếc nhìn căn phòng pha lê trước mắt, môi mỏng cong lên có chút tinh nghịch, nghe thấy Tô Ý ở bên cạnh hỏi mình: "Ngươi thích món đồ chơi này không? Tỷ tỷ cố ý chuẩn bị vì ngươi nga."
Duy Âm tay nhỏ đẩy cửa kính ra, không nói thích, cũng không nói không thích.

Tô Ý đánh chủ ý lấy lòng cô, vì vậy thái độ như cũ ân cần, dắt cô tham quan toàn bộ căn phòng, lại nói bóng nói gió mà thử: "Tỷ tỷ ngươi......!Chính là Doãn Sở, cô ấy có việc, không thể cùng ngươi ở chung một chỗ, cho nên ngươi tự sống một mình nga.

Có vấn đề cứ việc tìm ta, biết không?"
Tiểu cô nương ngước mắt bình tĩnh liếc nhìn Tô Ý một cái.

Nhắc tới tỷ tỷ của mình, cũng không có phản ứng gì.

Thấy Duy Âm không có biểu hiện ỷ lại nữ chủ, Tô Ý rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, cười tủm tỉm nói: "Nếu ngươi không ngại, cũng có thể gọi ta là tỷ tỷ.

Ta sẽ coi ngươi như muội muội ruột thịt nha."
Tiểu cô nương cúi đầu nhìn đồ chơi, không để ý cô.

Tô Ý tươi cười cứng đờ, hoà giải nói: "Không sao, từ từ làm quen.

Chắc ngươi cũng mệt mỏi rồi, hôm nay trước nghỉ ngơi cho tốt."
Nói xong, cô liền cười vẫy vẫy tay, đóng cửa lại đi ra ngoài.

Tiểu cô nương bị bỏ lại một mình trong phòng kính, nhìn con gấu nhồi bông trong tay, có chút ghét bỏ, ném lên sô pha.

Chính mình cũng ngồi trên sô pha, cuộn tròn thân thể, đôi mắt nâu nhìn chằm chằm vào gấu bông dưới đất, thở dài: "Có phải hay không bị giam lỏng? Đáng tiếc chúng ta trốn không thoát được."
Cô hơi khựng lại.

"......!Cũng không có người sẽ cứu chúng ta."
Từ nhỏ đến lớn đều là như vậy.

...!
Cùm cụp.

...!
Cảnh tượng cuối cùng lại một lần thay đổi.


Duy Âm ngẩng đầu.

Dung nhan tang thi tái nhợt lạnh băng, cách một tấm kính, cùng cô đối diện.

Cặp mắt màu lam, thực thuần khiết, như là màu lam đá quý.

Duy Âm chớp mắt, chậm rãi cất bước đi qua, tay nhỏ đặt ở trên tấm kính, cùng đôi tay tái nhợt của tang thi kia dán lên nhau.

"......"
Tang thi ở ngoài làm khẩu hình, nói muốn cứu cô ra.

Duy Âm ngơ ngẩn nhìn cô.

Thủy tinh rầm một tiếng toàn bộ bị đánh nát, Duy Âm nhìn tang thi thiếu nữ duỗi tay đến trước mặt, không có duỗi tay nắm lấy, ngược lại do dự mà mím môi, chớp chớp đôi mắt.

Tang thi thiếu nữ thấy cô không nắm tay mình, có chút nghi hoặc mà đi tới trước mặt tiểu cô nương: "Duy Âm?"
Duy Âm chớp mắt.

Không kịp phòng ngừa, đột nhiên cảm thấy lồng ngực lạnh ngắt, cái gì đó sắc nhọn và lạnh lẽo đâm xuyên thấu tim.

Máu tươi ướt đẫm áo sơ mi trắng tinh.

Tiểu cô nương mở to hai mắt.

Cô chậm rãi nhìn lên, đối diện là một đôi đồng tử xanh lam kích động điên cuồng.

Tang thi tỷ tỷ trong tay cầm một khối thủy tinh, hung hăng đâm xuyên qua trái tim cô, trên mặt dần lộ ra ý cười dữ tợn:
"Ngươi cho rằng ta thật sự coi ngươi là muội muội sao? Đừng mơ mộng, ta từ nhỏ đã không thích ngươi, nhà ta vì cái gì mà muốn nhận nuôi một người ngoài, cha mẹ vĩnh viễn là của ta, muội muội, ngươi chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, cha mẹ mua cho ta món đồ chơi......"
Dung nhan thanh tú của cô bởi vì gào rống mà vặn vẹo.

...!
Duy Âm bỗng nhiên mở to mắt.

Trước mắt là cái rèm giường xe buýt đơn giản, bên người có một khối thân thể lạnh băng, đường cong lả lướt, đúng là tang thi tỷ tỷ trong mộng.

Duy Âm chậm rãi từ trên giường ngồi dậy, giữa trán có một tầng mồ hôi trong suốt.

Tùy ý lau trán, nheo mắt, nhìn người đang ngủ phía bên cạnh.

Im lặng vài giây.

Trong ánh mắt dần dần hiện lên sự dữ tợn.

·

Bên ngoài xe buýt.

Không ít dị năng giả đều hâm mộ mà nhìn chiếc xe này.

Ở mạt thế, có loại phương tiện giao thông này, chắc chắn là rất thuận tiện.

Không giống như bọn họ không có xe, chỉ có thể ăn ngủ ngoài trời, tùy tùy tiện tiện ngủ một đêm.

Tô Ý cùng đồng bạn đều co ro trong một góc.

Trận tỷ thí vừa qua, nữ chủ dựa vào thực lực giành được sự ủng hộ của mọi người, Tô Ý đã thua, đương nhiên không dám lộ mặt ra, chỉ có thể tránh ở một góc.

Cô ta híp mắt nhìn về phía xe buýt.

Thấp giọng hỏi người bên cạnh: "Thế nào?"
Đồng bọn nhẹ hít một hơi, chậm rãi mở mắt ra, gật đầu nói: "Ta tiến vào mộng của cô ấy, ở trong mộng biến thành tỷ tỷ của cô, dùng thân thể đó giết chết cô......!Nếu như tỉnh lại không nhớ rõ nội dung trong mộng, nhưng nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong tiềm thức có lẽ đã gieo mầm thành công."
Tô Ý nghe vậy nhẹ nhàng thở ra: "Vậy là tốt rồi."
"Chính là......" Đồng bọn có dị năng tiềm thức chần chờ nói.

Tô Ý hỏi: "Chính là cái gì?"
"Chính là tiểu cô nương kia, có điểm kỳ quái." Dị năng giả do dự nói, "Ta chỉ có thể nhìn đến hồi ức lúc mười tuổi của cô ấy, nhìn không tới trước kia.

Hơn nữa, khi ta biến thành tỷ tỷ của cô, theo hồi ức cô hẳn là nên nắm lấy tay của ta, để ta đem cô chạy trốn......!Nhưng cô không có dựa theo hồi ức tới dắt tay ta."
"Ân?"
Tô Ý không hiểu những vấn đề này, vì thế hỏi: "Kia có ảnh hưởng gì sao?"
Dị năng giả trầm ngâm một lát, lắc đầu: "Chỉ là không nghĩ ra......!Nhưng hẳn là không ảnh hưởng tới tiềm thức ám chỉ.

Chờ sau khi tỉnh lại, liền sẽ đối với tỷ tỷ kia sinh ra nghi ngờ."
"Vậy đủ rồi." Tô Ý hừ lạnh một tiếng.

·
Trên xe buýt.

Duy Âm trầm mặc không lên tiếng ngồi một lúc lâu, ngước mắt liếc nhìn ngoài cửa sổ, sau đó quay lại, yên lặng nhìn tang thi thiếu nữ ngủ bên cạnh.

Thân là tang thi nhưng lại ngủ đến rất ngon.

Bởi vì trước khi ngủ hai người lăn lộn một hồi, cổ áo thiếu nữ rời rạc, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, làn da tái nhợt ở dưới ánh trăng giống như ngọc thạch.

Duy Âm lạnh lùng liếc nàng trong chốc lát, bỗng nhiên tiến tới đè lên, nhào vào trong lồng ngực thiếu nữ, cánh môi đỏ bừng dán ở xương quai xanh cô, hàm răng trắng nhẹ nhàng ma sát, không thoải mái nói: "Tỷ tỷ, ta không vui, dỗ ta."
===
Âm Âm làm nũng nha ~
210915.