Để Tâm

Chương 39




Không biết là do vừa rồi bị cọ xát hay là do đôi môi phải mở ra quá lâu nên khóe môi lại bị chảy máu. Ngón tay cọ qua một chút liền khiến khóe miệng hơi đỏ.

Nhìn giống như tác phẩm điêu khắc được thợ trang điểm cố ý điểm tô lúc ban chiều, nhưng chỉ khác là bây giờ đã nó đang bị Úc Tùng Niên bắt nạt.

Úc Tùng Niên nhìn khóe môi anh, lộ ra biểu cảm kỳ quái.

Dáng vẻ hiện tại của anh rất khó coi sao? Khóe miệng chảy máu, chắc là không dễ nhìn chút nào rồi.

Thẩm Thứ vừa định cầm điện thoại lên, muốn xem xem tình trạng khóe miệng của mình qua camera trước thì cảm thấy trước mắt tối sầm. Úc Tùng Niên đè anh xuống, đẩy anh dựa vào trên ghế sô pha.

Bên trong miệng vẫn còn dư lại một chút hương vị. Nụ hôn này của Úc Tùng Niên có chút dữ dội, cạy hàm răng ra, cuốn lấy đầu lưỡi của anh rồi dây dưa không ngớt.

Khóe miệng Thẩm Thứ đau nhói, vết máu bị Úc Tùng Niên liếm sạch sẽ. Một tay cậu ôm chặt lấy eo anh, một tay còn lại đỡ sau đầu anh, giữa những nụ hôn là nhịp thở gấp gáp.

Tất cả mọi thứ đều khiến Thấm Thứ choáng váng, giữa môi và răng tràn đầy chua xót và mùi máu. Đầu lưỡi đang làm loạn trong miệng cuối cùng cũng rút ra từ nơi sâu thẳm, lực đạo từ nặng đến nhẹ, khẽ khàng cắn vào môi dưới của anh.

Từ thô bạo đến dịu dàng, nhưng giữa những hơi thở, bàn tay sau đầu anh cũng dần di chuyển xuống phía dưới, chạm vào phần gáy ấm áp, mơn trớn bờ vai. Cùng hướng đi xuống với bàn tay của cậu còn có đôi môi.

Úc Tùng Niên hôn lên cằm anh, chạm vào hầu kết và cuối cùng là xương quai xanh.

Trong cơn đau nhói, Thẩm Thứ giãy dụa theo bản năng. Anh không nhìn thấy Úc Tùng Niên đang làm gì, chỉ cảm thấy vùng da dưới xương quai xanh bị ngậm lấy, sau đó bị mút và cắn vô cùng mạnh mẽ

Cùng lúc đó, cơ thể của anh cũng bị chặn lại. Hai cánh tay rắn chắc vòng từ bên hông rồi tụ họp lại ở phía sau, lòng bàn tay áp sát vào lưng anh, xuống thêm chút nữa là chạm đến mông.

Nhưng Úc Tùng Niên lại không tiếp tục sờ xuống, cậu hơi nôn nóng mà xoa eo anh.

Quần áo trong lòng bàn tay bị vo thành một nắm, ngón tay mơ hồ có thể chạm vào quần áo rồi vén lên, lộ ra phần eo, xúc cảm trơn nhẵn khiến ngón tay run rẩy.

Thẳng đến khi phần xương quai xanh kia được đối phương phóng thích, Thẩm Thứ mới có thể thả lỏng cơ thể.

Úc Tùng Niên chôn mặt ở cổ anh, thở dốc để xoa dịu nhịp tim đang đập thình thịch.

Thẩm Thứ vẫn còn bị đau. Bỗng nhiên ánh mắt anh ngưng tụ, lộ ra sự kinh ngạc cùng khó hiểu mà nhìn về phía Úc Tùng Niên.

Anh thậm chí còn bắt đầu hoài nghi không biết cấu tạo cơ thể của Úc Tùng Niên có gì khác so với người bình thường hay không, tại sao cậu lại có thể tràn đầy tinh lực đến như vậy.

Dưới ánh nhìn ngạc nhiên của Thẩm Thứ, tai của Úc Tùng Niên đỏ bừng. Cậu buông đôi tay đang ôm Thẩm Thứ ra, chỉnh sửa quần áo một cách qua quýt, chống vào ghế sô pha đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Thẩm Thứ do dự chìa tay ra: “Có cần tôi giúp không?”

Giọng anh hơi khàn đi. Có lẽ là do cổ họng có chút khó chịu vì vậy mà âm thanh khi nói chuyện cũng trầm đi không ít.

Lòng bàn tay đang mở ra của Thẩm Thứ không dày cũng không mỏng, không hề có những vết chai như tay của Úc Tùng Niên. Chúng bóng loáng, mịn màng và thanh tú, là một đôi bàn tay chưa từng làm việc nặng nhọc bao giờ, một đôi bàn tay rất cao quý. 

Ý tứ của chủ nhân bàn tay này rất rõ ràng. Dùng cái gì để giúp? Chính là dùng tay.

Úc Tùng Niên không dám nghĩ đến điều đó. Cậu sợ rằng nếu cứ tiếp tục như thế này thì cậu sẽ không kiềm chế được nữa.

Có thể Thẩm Thứ không hề cảm nhận được nỗi khổ tâm của cậu, thậm chí còn muốn cười một chút. Anh mím môi lại, khó khăn kìm lại nụ cười. Lúc Thẩm Thứ vừa mới chuẩn bị chạm vào Úc Tùng Niên thì đã bị đối phương đẩy tay ra.

Úc Tùng Niên thấp giọng nói: “Đừng chạm vào nữa.” Cậu dùng sức xoa đầu Thẩm Thứ, như cảnh cáo lại như bất lực: “Nếu không thì anh sẽ bị thương ở nhiều chỗ hơn đấy.”

Thẩm Thứ chậm nửa nhịp mới hiểu được ý tứ trong lời nói của Úc Tùng Niên, mặt đỏ bừng. Úc Tùng Niên sải từng bước dài mà đi vào phòng tắm, vội vàng đóng cửa lại.

Tiếng nước chảy rào rào. Qua một lúc lâu, Thẩm Thứ vẫn ngồi đoan chính trên ghế sô pha, lúc hơi mỏi mới thả lỏng một chút.

Anh ôm gối, vốn dĩ muốn tiếp tục chờ Úc Tùng Niên. Nhưng tiếng nước cứ chảy không ngừng, người cũng không ra.

Đêm qua ngủ không ngon, hôm nay lại bận bịu cả ngày, bất tri bất giác Thẩm Thứ đã nương theo tiếng nước chảy trong phòng tắm mà ngủ mê man.

Anh quá mệt mỏi nên gần như ngủ thẳng một giấc không mơ mộng gì. Không biết qua bao lâu, lúc anh tỉnh lại lần nữa thì thấy mình đang nằm trong vòng tay của Úc Tùng Niên, trong khi cậu thì đang cố gắng bế anh lên.

Tóc Úc Tùng Niên vẫn còn ướt. Từng giọt, từng giọt nước men theo gương mặt mà chảy xuống cằm, nhìn gợi cảm muốn chết: “Lên giường ngủ thôi.”

“Đêm nay anh cũng không cần phải về nhà.” Giọng nói của Úc Tùng Niên truyền vào bên tai Thẩm Thứ, như xuyên qua một lớp sương mờ.

Thẩm Thứ đột nhiên tỉnh táo lại. Không phải bởi vì phải ngủ cùng một chỗ với Úc Tùng Niên đêm nay mà là bởi vì anh vẫn chưa tắm rửa, sao có thể ngủ trên giường của Úc Tùng Niên được?

Dưới sự kiên trì của anh, Úc Tùng Niên đưa cho anh áo choàng tắm, lại lấy ra một bộ vật dụng vệ sinh cá nhân, sau đó cầm điện thoại rồi xuống lầu mua đồ lót dùng một lần cho anh.

Thẩm Thứ tiến vào căn phòng tắm mà Úc Tùng Niên vừa dùng. Hơi nóng bên trong vẫn còn chưa tản đi, sàn nhà trơn ướt, cũng may trên sàn có trải thảm chống trượt. 

Dẫm chân trần lên thảm có hơi đau nhưng lại giúp người ta tỉnh táo lại. Nước nóng dội khắp người, khiến cả người Thẩm Thứ phiếm hồng.

Sau khi gõ cửa, Úc Tùng Niên đưa đồ lót qua khe cửa rồi nhanh chóng rời đi. Giống như sợ chỉ cần cậu chậm một bước thì Thẩm Thứ sẽ chủ động mà kéo cậu vào trong mất.

Tấm gương trong phòng tắm được làm bằng chất liệu chống mờ, vì vậy dáng vẻ của Thẩm Thứ hiện ra rõ ràng.

Môi sưng tấy, khóe miệng đỏ ửng, làn da dưới xương quai xanh bầm tím, ngày mai chắc sẽ chuyển thành xanh tím. Tất cả đều là dấu vết mà vừa rồi Úc Tùng Niên đã để lại trên người anh.

Thẩm Thứ không dám chạm vào, cũng không dám nhìn chúng. Sự ngượng ngùng lúc này mới chậm rãi dâng lên. Vậy mà anh lại thật sự đi làm loại chuyện này với Úc Tùng Niên. 

Không có sự kháng cự như trong tưởng tượng. Ngoại trừ việc trực diện đối mặt với chuyện này, cảm nhận được sự sợ hãi cùng tâm tình phức tạp của chính mình, thì tất cả mọi thứ còn lại vẫn diễn ra một cách rất tự nhiên. 

Quả nhiên đàn ông đều vô sự tự thông. Mặc kệ là với mình hay với người khác.

Thẩm Thứ đem áo choàng tắm màu xám che chắn trước ngực, thắt chặt lại đai lưng.

Anh ra khỏi phòng tắm, phát hiện Úc Tùng Niên vừa đóng cửa ban công, một chút mùi thuốc lá bay theo gió.

Úc Tùng Niên nghe thấy động tĩnh từ cửa phòng tắm, liền phẩy phẩy khói và ra khỏi ban công.

Sao đột nhiên lại hút thuốc, Thẩm Thứ thầm nghĩ.

Úc Tùng Niên không nhìn Thẩm Thứ mà cúi người đem ly kem còn sót lại trên bàn trà cất vào tủ lạnh: “Nhà em chỉ có một phòng, anh có phiền không?”

Tất nhiên là Thẩm Thứ không ngại. Anh đã nhắn tin cho chú Lý, dặn chú ngày mai lúc tới đón anh thì mang theo một bộ âu phục tới.

Anh đã sắp xếp tất cả mọi thứ trong lúc Úc Tùng Niên đang tắm. Lắc đầu, Thẩm Thứ nói: “Không phải đêm đó đã ngủ cùng nhau ở Thanh Thủy sơn trang rồi sao, không có gì phải ngại cả.” Anh còn ngủ rất ngon đó.

Thẩm Thứ nói xong liền ngáp một cái. Đồng hồ sinh học đã điểm, ngay cả khi vừa tắm rửa xong cũng không khiến anh tỉnh táo hơn chút nào.

Nâng cái đầu nặng trĩu, Thẩm Thứ chủ động đi vào phòng ngủ của Úc Tùng Niên.

Giường của Úc Tùng Niên là chiếu Tatami, đối diện là một màn hình chiếu phim, một số lượng lớn được sách đặt ở góc phòng, các pho tượng nhỏ được đặt trên kệ gỗ. 

Thẩm Thứ cởi giày, cởi dây lưng áo choàng tắm, cầm lấy chiếc áo cộc tay rộng rãi mà Úc Tùng Niên để trên giường, mặc lên người mình.

Vạt áo vừa vặn che đến chỗ cần che, chỉ lộ ra một chút mép quần lót màu trắng.

Thẩm Thứ không vội mặc quần vào mà quỳ chân ngồi lên giường. Anh nắm cổ áo rồi cúi xuống nhẹ nhàng ngửi.                                    

Không biết Úc Tùng Niên dùng nước giặt loại nào, mùi hương có chút đắng nhưng lại rất dễ ngửi.

Thẩm Thứ nhịn không được lại ngửi thêm mấy lần, có hơi giống mùi trên cơ thể Úc Tùng Niên, lại có chút giống mùi sữa tắm còn sót lại.

Úc Tùng Niên quay lại phòng ngủ với hai chiếc cốc trên tay. Đúng lúc trông thấy anh đang quay lưng về phía cậu, ngồi quỳ trên giường, lộ ra gót chân màu đỏ đầy đặn, khỏe mạnh.

Âm thanh của Úc Tùng Niên truyền đến khiến anh giật mình. Anh nghe thấy đối phương hỏi: “Nó có mùi gì sao?”

Thẩm Thứ lập tức buông quần áo trong tay, vén chăn lên rồi nhanh chóng chui vào, nghiêng người nằm xuống, ngay cả quần cũng quên mặc.

Úc Tùng Niên đem hai cái cốc đặt trên bàn, nhìn cái quần nằm bên ngoài chăn bông, cầm lên ném vào trong tủ.

Thẩm Thứ nắm lấy chăn bông. Bị Úc Tùng Niên nhìn thấy lúc ngửi trộm quần áo là đã đủ buồn phiền rồi. Cảm giác xấu hổ mãnh liệt khiến anh khó có thể ngóc đầu lên, chỉ đành núp ở trong chăn, giả vờ ngủ.

Úc Tùng Niên tắt đèn, chỉ để lại một cái đèn ở đầu giường, rồi cũng bò lên giường.

Thẩm Thứ quay lưng lại với Úc Tùng Niên, mặt quay vào tường. Anh có thể nhìn thấy cái bóng của cậu bị tia sáng kéo dài đè xuống giường.

Giường không lớn, hai người đàn ông ngủ cùng một chỗ khó tránh khỏi việc phải dính lấy nhau.

Úc Tùng Niên vừa rồi đứng hút thuốc ngoài ban công, gió thổi khiến nhiệt độ cơ thể cậu hạ xuống hơi thấp. Mu bàn tay đặt trong chăn ấm áp, không biết đụng phải chỗ nào mà một cảm xúc mềm mại chợt lóe lên.

Ngay sau đó Thẩm Thứ quay lại với phản ứng cực mạnh, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn cậu.

“Sao vậy anh?” Úc Tùng Niên nhíu mày, biểu cảm như thể không biết mình đã làm gì sai.

Thẩm Thứ cũng không thể chất vấn cậu tại sao lại muốn sờ mông anh. Bọn họ đã làm ra loại chuyện còn kinh khủng hơn nhiều, mà hiện tại còn ngủ chung một giường.

Nói ra những lời như vậy sẽ khó tránh khỏi bị nghi ngờ là đang giả vờ ngây thơ vô tội.

Mà Thẩm Thứ cuối cùng cũng nhận ra mình quên mặc quần. Anh nhìn ra bên ngoài chăn thì nào còn thấy chiếc quần mà vừa nãy Úc Tùng Niên đưa anh, nó đã biến mất rồi.

Thẩm Thứ trầm lặng suy tư rồi mới nói: “Ngày mai tôi phải dậy sớm.”

Hai mắt Úc Tùng Niên nhắm nghiền, dùng giọng mũi chậm chạp nói: “Em biết rồi.”

Thẩm Thứ tự mình đa tình cắn môi, anh nhìn Úc  Tùng Niên, muốn nói gì đó, cũng không nỡ nhìn đi chỗ khác.

Không biết nhìn được bao lâu, Úc Tùng Niên đang nhắm mắt lại đột nhiên với tay kéo anh vào lồng ngực của mình, chân gác lên đùi anh, cằm đặt trên trán, quyến luyến cọ xát.

Cái chân bên trong quần ngủ áp lên da thịt mịn màng, mỗi một lần vuốt ve nhẹ nhàng đều được Thẩm Thứ cảm nhận một cách rõ ràng.

Điều này khiến Thẩm Thứ nhớ tới năm đó, lúc Úc Tùng Niên ôm bộ tây trang của anh, cọ xát một cách hết sức đáng yêu, giống một chú cún con vậy.

Chỉ là bây giờ, đối tượng bị cọ đã đổi thành bản thân anh.

“Em thích ôm đồ lúc đi ngủ.” Úc Tùng Niên thấp giọng nói: “Nếu anh không thích thì chờ lúc em ngủ say rồi có thể đẩy em ra.”

Nhìn lời nói có vẻ ân cần quan tâm nhưng thực tế lại tràn đầy tính cưỡng chế, chẳng hạn như cậu vẫn phải ôm Thẩm Thứ, cho đến lúc ngủ say vẫn không muốn buông ra.

Thẩm Thứ lặng lẽ lén lút chôn mặt vào trong lồng ngực của Úc Tùng Niên.

Chóp mũi anh áp vào xương quai xanh của cậu, tham lam mà ngửi lấy hương thơm trên nguời Úc Tùng Niên hồi lâu. Cuối cùng, như để đáp lại, anh nỉ non nói: “Tôi cũng thích được người khác ôm khi ngủ.”

Cho nên anh sẽ không đẩy cậu ra, cũng không cầu mong điều gì khác.