Đêm Khuya Minh Hôn: Thú Cưng Của Diêm Vương

Chương 10: Điện thoại quỷ dị




Edit: Emily Ton.

Bầu trời trở nên tối dần, An gia gia thắp lên một ngọn nến, ánh sáng mờ nhạt đung đưa theo ngọn nến.

An gia gia đã ở trước bàn may vá vải liệm, đứng yên thật lâu, ta và An Ninh chuyển tới hai cái ghế nhỏ, ngồi ở cửa, bắt đầu trò chuyện.

An gia gia thỉnh thoảng lại ngó chỗ cửa, An Ninh là người luôn cố nhích gần tới ta, mỗi lần như vậy, An gia gia đều luôn lên tiếng, nhắc nhở cô ấy chú ý khoảng cách với ta.

"Tiểu Hoa, trời không còn sớm nữa, cháu nên trở về sớm một chút đi thôi."

Ông ấy cầm thước đo, vẫy vẫy tay về phía ta.

Ta cũng cảm thấy trời đã bắt đầu tối, lúc này trở về, có thể sẽ vừa kịp cơm chiều ở nhà, không cần ba mẹ phải chờ đợi ta.

Ta chia tay với An Ninh và An gia gia trước khi đi đến trạm xe buýt về nhà. An Ninh thuận đường tiễn ta một đoạn, khi tới phía sau tấm biển quảng cáo che lấp trạm xe, cô ấy lập tức ôm lấy ta. Ta bị hành động đột ngột của cô ấy dọa sợ.

"Tiểu Hoa! Mặc kệ gia gia mình nói gì đi nữa, mình vẫn muốn nói riêng với cậu!"

Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ, ta còn đang lo lắng vòng tay của mình có khả năng làm hại tới cô ấy, bước chân di chuyển ra sau vài bước, hiển nhiên, cô ấy cũng chú ý tới, trong mắt xẹt qua biểu tình bị tổn thương.

"Mình không quan tâm vòng tay này của cậu sẽ làm gì mình. Dung Hoa, cậu vẫn luôn là bạn của mình, biết không! Cậu ngàn vạn đừng suy nghĩ quá nhiều."

Cô ấy mỉm cười khi nói với ta, trong lúc nhất thời, ta có cảm giác mắt mình ẩm ướt, trái tim ấm áp.

Kiếp này, có thể có một người bạn tốt như vậy, thật sự là quá tuyệt vời.

Khi xe buýt tới, ta lên xe vẫy tay chào tạm biệt cô ấy, sau đó tìm một chỗ phía sau xe buýt ngồi xuống, tiếng di động trong túi lập tức vang lên ầm ĩ.

Ta cầm lấy di động, nhìn thấy hiện lên người gọi là ông chủ của quán cà phê, trái tim bất giác bắt đầu căng thẳng. Rốt cuộc, quán cà phê kia, có những hồi ức khủng bố khó quên của mình.

Tay ta run rẩy khi nhấc máy, đặt điện thoại ở bên tai, từ tai nghe truyền đến giọng nói quen thuộc của người đàn ông trung niên.

"Xin chào? Có phải Tiểu Hoa hay không? Tôi là ông chủ Trương."

"Ông chủ, tôi đã thôi việc, ông gọi điện thoại cho tôi là......"

Không biết có phải do tác dụng trong lòng ta hay không, ta luôn cảm thấy tiếng nói phía bên kia rất trầm thấp, khàn khàn, nghe qua thực sự không thấy thoải mái. Hơn nữa, tín hiệu cũng dường như hơi yếu, có thể nghe được tiếng ồn rè rè qua điện thoại.

"Tôi đang ở quán cà phê...... không mang theo chìa khóa, chìa khóa dự phòng có phải ở chỗ cô hay không? Phiền cô mang tới đây một chuyến."

Ta vừa nghe nói như thế, lập tức nhớ tới, sau khi ta bỏ việc ở quán cà phê, dường như đúng là chưa trả lại chìa khoá dự phòng.

Là do sơ sót của ta. Vì vậy, ta không suy nghĩ nhiều, vội vàng vừa dùng một tay tìm kiếm trong túi, vừa nói lời xin lỗi với ông chủ Trương.

"Xin lỗi ông chủ, nếu vậy bây giờ tôi sẽ qua đó một chuyến."

"Được...... tôi chờ cô ở quán cà phê."

Ta ngẩng đầu lên nhìn vào bản đồ tuyến đường của xe buýt, vận khí của ta không tệ, tuyến đường của chiếc xe này vừa lúc đi ngang qua quán cà phê.

Ta quyết định xuống xe gần một khu dân cư nhỏ, khoảng cách từ đó đến quán cà phê không xa, xuống xe sau đó đi bộ một chút là đến nơi.

Ta đã tìm được chìa khoá ở trong túi của mình, chờ lát nữa đến trạm và xuống xe sẽ đi thẳng đến quán cà phê, sau đó đưa chìa khoá cho chủ quán.

Khi ta xuống xe, trời đã bắt đầu tối, những chiếc đèn bên đường đã được bật sáng lên, ta vội vội vàng vàng vòng qua khu dân cư nhỏ, chạy tới quán cà phê.

Trước quán các phê cực kỳ vắng lặng, ngay cả một bóng người đều không thấy.

Di? Ông chủ ở đâu? Không phải nói rằng sẽ chờ ta ở cửa hay sao? Vì sao không thấy người đâu?

Ta đi tới cửa của quán cà phê, dán mặt ở trên cửa kính. Trong tiệm vốn nên sáng đèn nhưng lại tối đen, mơ hồ có thể nhìn thấy quầy thu ngân chỗ gần lối vào.

Ta cầm lấy di động, gọi điện thoại cho chủ quán.

"Xin chào, số điện thoại mà bạn đang gọi đã ngừng hoạt động."

Ta lập tức trợn tròn đôi mắt, nhìn lại tất cả những cuộc gọi vừa rồi, thật sự đúng là số di động của chủ quán, nhưng vì sao ta lại không gọi được cho ông ấy? Chỉ vừa mới trôi qua 10 phút, di động đã ngừng hoạt động?

Ta nhìn một mảnh tối đen trong tiệm, trong lòng đột nhiên sinh ra một chút sợ hãi. Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy, có chút kỳ lạ, đặc biệt là cuộc điện thoại vừa rồi có chút quỷ dị.

Đột nhiên, một bóng đen loé lên từ bên trong quán cà phê, ta sợ tới mức lùi về phía sau vài bước, sau lưng toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Vừa rồi...... vừa rồi, đó là.... là cái gì......

Ta nuốt một ngụm nước miếng, lấy điện thoại gọi cho chủ quán lần nữa, nhưng của điện thoại vẫn không thông được. Ta chịu đựng sự khó chịu mãnh liệt, nhìn trái lại nhìn phải, không nhìn thấy bóng dáng chủ quán, vì thế đang định rời đi.

Ai ngờ, khoảnh khắc ta vừa quay đầu đi về phía cửa kính của quán, ta nhìn thấy có một cửa sổ không bị rèm che lại, một luồng ánh sáng rực rỡ tản ra, đột nhiên chiếu sáng toàn bộ phía bên trong quán.

Nhưng, đây không phải là điểm quan trọng nhất, điều khiến ta đặc biệt sợ hãi chính là, vị trí chỗ cửa sổ lúc nãy mà ta đã dựa vào, có một thanh niên nhợt nhạt, đang nghiêng người bất động dựa vào trên ghế. Chiếc cổ bị xoắn thành một độ cong rất quỷ dị, đầu treo ở trên ngực, cặp mắt không có đồng tử, chỉ có lòng trắng, cứ như vậy nhìn ta.

Đó là...... đó là Tiểu Hoàng!

Ta sợ hãi đến nỗi hai chân run rẩy, thật sự muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này!

Ai ngờ, ta còn chưa kịp nhấc chân bước đi, cánh cửa vốn dĩ bị khoá chặt sau lưng đột nhiên mở ra, một luồng lực cực mạnh kéo ta vào trong!