Đêm Khuya Minh Hôn: Thú Cưng Của Diêm Vương

Chương 55: Kế hoạch tìm tòi thực hư




Người đại diện kia bị khiêng đi, đưa đến bệnh viện, nhân viên cứu cấp còn trở thành một phong cảnh tại sảnh triển lãm, vài người qua đường nhìn thấy có người bên trong từ sảnh triển lãm Vương Hồng Duệ khiêng ra, nhao nhao đi tới muốn xem chuyện gì xảy ra.

Hiếu kì thúc đẩy càng nhiều người đi vào sảnh triển lãm, khi bọn họ bước vào sảnh, thứ trước hết nhất hấp dẫn bọn họ, là g bức tranh một vòng trên vách tường.

Rất nhiều người đều bị bức tranh bên trên giá vẽ trên tường hấp dẫn lấy, thật mê mẩn, khắc sâu trong đó không cách nào kềm chế.

Chuyện này đột nhiên tạo thêm sự chú ý cho nhiều người, để người thần tượng Vương Hồng Duệ tăng lên không ít, không biết người đại diện kia bị sắc quỷ nhắm vào sau khi tỉnh lại, là nên khóc hay nên cười?

Tôi cùng Vương Hồng Duệ đứng ở bên ngoài một cánh cửa, nhìn qua cáng cứu thương bị khiêng đi, tôi vẫn là trách cứ mà liếc nhìn sắc quỷ, có chút bất đắc dĩ che lấy đầu.

“Tiểu Hoa, cậu tại sao lại ở chỗ này, mình tìm cậu mãi”.

An bình nhìn thấy bóng lưng của tôi, nhanh chạy tới, trong giọng nói có chút ít giận dỗi.

Tôi nhìn thấy cô ấy liền cười cười, mắt nhìn Vương Hồng Duệ, có chút xấu hổ.

Tôi biết An Bình đối Vương Hồng Duệ có hảo cảm, hiện tại cô ấy nhìn thấy tôi cùng hắn đơn độc đứng chung một chỗ, có thể suy nghĩ nhiều hay không?

” cậu nói cho mình sự thật, cậu đang làm gì ở đây?”.Cô ấy mắt Nhìn Vương Hồng Duệ,mắt lại nhìn tôi, thở dài.

“Thực sự, đừng coi mình là bạn! Trò chuyện mà không có mình, vậy mà mình đã mua trà sữa cho cậu.” Cô ấy giơ túi đồ uống mang đi trong tay và lắc nó trước chúng tôi.

Trái tim tôi tan vỡ, tôi mỉm cười một chút tự ti.

An Bình thế nào lại là cái loại người này, là tự mình cả nghĩ quá rồi.

Tôi nháy nháy mắt với cô ấy:” Được rồi, lỗi của mình, bởi vì có việc gấp Tìm Vương Hồng Duệ, cho nên liền cùng hắn về phía sau phòng nghỉ ngơi nhân viên ở đó nói chuyện một chút, chưa kịp nói cùng cậu”.

“Hả? Nhanh như vậy đến tên thật đều biết rồi?”

Cô ấy nghi hoặc xích lại gần tôi, lại nhìn Vương Hồng Duệ một chút, cuối cùng buông tay, đem trà sữa nhét vào trong ngực của tôi, một mặt hiếu kì: “Đây đều là chuyện nhỏ, ta hiếu kì, các ngươi trao đổi những gì?”

“Ta muốn biết!”

Cô ấy càng kích động nhìn tôi, tôi có chút ngây ngẩn cả người, nhìn cô ấy, trong lúc nhất thời dở khóc dở cười.

Tôi còn đang lo lắng cô ấy sẽ phản cảm việc tôi cùng Vương Hồng Duệ ở cùng một chỗ, ai biết, cô ấy hoàn toàn không để ở trong lòng, dù cho tôi đã biết tên thật của hắn, sự chú ý của cô ấy…… Vẫn là tại một nơi kì quái.

Tôi còn chưa mở miệng, Vương Hồng Duệ liền ôm lấy khuôn mặt, lại nói: “cô tốt nhất vẫn là không nên biết thì hơn”.

Tôi lập tức kịp phản ứng, hắn không biết An Bình cùng quỷ hồn cũng là có một chút liên hệ, kéo bọn họ vào trong cửa, hiện tại sảnh triển lãm bên trong đều là người đến xem tranh, nhiều người dễ xảy ra chuyện, cho nên chuyện này, tốt nhất vẫn là bí mật nói với nhau.

“An bình là bạn của tôi, gia thế nhà cô ấy là thầy trừ quỷ, cho nên cho cô ấy biết cũng không vấn đề gì.”

Vương Hồng Duệ khiếp sợ nhìn qua An Bình, khó có thể tin mà nhìn An Bình, vừa nhìn về phía tôi.

Tôi biết, hắn rất kinh ngạc, một ngày có thể nhìn thấy hai nữ sinh có liên quan cùng quỷ, không biết là ông trời phái tới trợ giúp cho hắn, vẫn là nói mọi thứ mang đến ngoài dự liệu.

“Nhưng lần này, ngay cả khi cô muốn biết điều gì đó, tôi vẫn không muốn cô biết.”

Tôi nghiêm túc nhìn An Bình, nói:” Tình huống lần này rất đặc biệt, cũng có chút đáng sợ……”

“Mình mặc kệ, mình muốn nghe!”

Giống như trêu chọc sự nóng nảy của An Bình, là tôi, tôi cũng không thể chịu đựng được. Tôi gật đầu. Cả ba chúng tôi trở lại khu vực nghỉ ngơi của nhân viên. Vẫn không có ai trong đó..

Khi chúng tôi bước qua cánh cửa đầu tiên bên phải, tôi vô thức nhìn vào cánh cửa đóng kín. Không có cửa sổ nhỏ hay kính trên cửa,toàn bộ một tấm ván gỗ trực tiếp ngăn trở tất cả ánh mắt chúng tôi.

Vương Hồng Duệ lúc đi qua, rõ ràng mặt bỗng nhiên trắng bệch.

Tôi nhìn thấy sắc quỷ trực tiếp xuyên qua tường, tiến vào bên trong gian phòng, trong lòng quýnh lên, vô ý thức muốn mở miệng ngăn cản hắn, bỗng nhiên muốn đứng lại nhớ bên cạnh còn có hai người, vội vàng ngậm miệng chăm chú.

Đừng đi vào, ở trong đó đều không biết chính xác là cái gì, rất nguy hiểm.

Tôi ở trong lòng sốt ruột nói, tôi biết sắc quỷ sẽ không biết, nhưng tôi vẫn là rất lo lắng cho hắn.

Thế nhưng hiện tại là tôi lại không có cách nào đi vào, đành phải ở trong lòng cầu nguyện, hắn có thể cảm nhận được.

Vương Hồng Duệ lại đem sự tình mình gặp được nói lại một lần nữa, lần này cần so lần thứ nhất sự miêu tả của hắn rõ ràng, tỉnh táo rất nhiều mà là tất cả những điều kỳ lạ anh gặp phải một cách có trật tự đem toàn bộ nói ra.

Tôi cũng đem việc mình tra được hoạ sĩ huyền học giải thích cho An Bình, chân mày cô ấy cau lại.

“Hoạ sĩ Huyền học? Để ta gọi điện thoại hỏi ông nội một chút? Nói không chừng ông lại biết gì đó.”

Tôi nghiêng đầu, có chút không tình nguyện, cứ đi phiền phức ông nội An có được không? Mà lại bức họa này là từ nước ngoài gửi đến, nếu là quỷ, cũng là quỷ hải ngoại..

Trước đó sắc quỷ không phải đã nói, âm phủ cũng chia quận, hắn một mực cai quản trong nước, quốc gia khác có Diêm Vương hoặc là Minh Vương khác thuộc về bọn họ.

An bình trấn an vỗ vỗ bờ vai của tôi, nói: “Không có việc gì, mình chỉ hỏi một chút, nếu như biết một chút gì, chúng ta không phải sẽ có biện pháp đi trợ giúp hắn sao?”

Cô ấy thành công thuyết phục tôi, tôi gật gật đầu, lẳng lặng mà nhìn cô ấy bấm điện thoại.

“ Ông nội ơi! Dạ, con đang ở cùng tiểu Hoa …”

Trên mặt của cô ấy tràn đầy nụ cười hạnh phúc, từ khi ông nội An sau khi trở về từ Dương Ý, cô ấy lại khôi phục dáng vẻ năng động bừng bừng, tràn ngập tinh thần phấn chấn.

Có trời mới biết hai ngày trước nàng ta trong nhà tôi, ngoài việc đọc những cuốn sách nghi lễ đó mỗi ngày, cô ấy buồn cả ngày, và biểu hiện của cô ấy còn cay đắng hơn cả nếm mật.

“ Con hỏi ông vấn đề này, ông biết hoạ sĩ huyền học là cái gì không?”

Cô ấy vừa hỏi ra câu nói này, tôi lập tức nín thở, khẩn trương lại mong đợi nhìn qua cô ấy.

Trong lòng còn chú ý đến sắc quỷ có trở về hay không, vách tường màu trắng kia, một mực không có cái kia thân ảnh quen thuộc xuyên tường quay lại, để cho trong lòng tôi không khỏi lo lắng.

Vương Hồng Duệ cũng là nín thở mà chờ đợi, nhìn qua An Bình.

Tôi rõ ràng nhìn thấy trên mặt An Bình lộ ra kỳ quái, tim đập mạnh một chút.

Không thể nào, An gia gia thật biết chút ít gì sao?

Cô ấy nhìn về phía tôi, nói: “Cậu nói với mình lời giải thích về các họa sĩ huyền học mà cậu tìm thấy.”

Tôi giống như là đọc kịch, thuần thục lưu loát đem câu kia giải thích lại, An Bình nhẹ gật đầu, đang muốn cầm điện thoại lên lặp lại một lần, điện thoại mới đặt ở bên tai, sắc mặt lại thay đổi.

Có vẻ như…… ông nội An là nghe được lời nói tôi giải thích……

Cô ấy dường như không có dừng lại, đưa điện thoại di động để xuống, có chút lăng lăng nhìn tôi, sau đó mắt nhìn Vương Hồng Duệ, ngữ khí yếu ớt nói: “ông nội nói…… Để chúng tôi nhanh lên trở về……”

Cùng lúc đó, sắc quỷ từ tường một chỗ khác xuyên về lại, đi vào bên cạnh tôi.

“Chúng ta đi thôi, Hoa nhi.”

“Ta đi

, ngươi làm sao cùng ông nội An nói ra lời giống nhau như vậy.

Ông nội cũng khẩu khí rất gấp, kêu chúng ta mau trở về.”

“Thế nhưng …”… Tôi nhìn về phía Vương Hồng Duệ, chỉ chỉ,” chuyện của hắn làm sao bây giờ, sáu bức họa kia làm sao bây giờ?”

An Bình cũng là một mặt không thể làm gì: “ loại ngữ khí ông nội nói, xem chừng chính là không nghĩ rằng chúng ta có thể quản chuyện này.”

Trước đó chuyện ở Nhạc gia, sắc quỷ không muốn quản, là ông nội AN nguyện ý xuất thủ tương trợ, tôi cảm thấy thật bất ngờ, lần này để cho tôi cảm thấy càng khiếp sợ chính là, ông nội An đều không muốn quản chuyện lần này.

Sáu bức họa, trong mắt cả sắc quỷ cùng ông nội An, giống như lời nguyền rủa khủng khiếp, còn tránh không kịp, tốt nhất là lánh thật xa.

Vương Hồng Duệ lo lắng, hắn bắt đầu nói năng lộn xộn, chân tay luống cuống như một đứa trẻ.

“Ngay cả các người cũng nói như vậy, tôi nên làm gì với những bức tranh đó đây?”

Tôi thở dài, đề nghị:” Đốt đi, bất kể như thế nào, Tôi biết anh đốt những bức tranh do bạn bè ở nước ngoài gửi, anh sẽ cảm thấy có lỗi. nhưng anh không vì mình suy tính một chút sao? “

Vương Hồng Duệ vẫn cau mày, do dự, tôi nghĩ không ra hắn là người nặng tình nghĩa như thế.

Tuy nhiên, khi tôi nhìn thấy những cảm xúc phức tạp hiếm hoi trong mắt sắc quỷ, tôi không thể không nói ra suy nghĩ của mình.

“Tôi muốn xem những bức tranh bên cạnh.”

An Bình không ngạc nhiên, mà còn hét lên phấn khích, “Tôi cũng sẽ đi!”

Sắc quỷ rõ ràng không đồng ý, tôi nhìn về phía Vương Hồng Duệ nói: “Tôi muốn nhìn, đến cùng là chân dung như thế nào, nếu quả như thật rất quá đáng, anh không đốt bỏ được, tôi làm.”

“Tuy nhiên, tôi sẽ không đền bù, tôi đang cứu mạng bạn.”

Tôi nhìn về phía Vương Hồng Duệ, sau đó rốt cục cũng thỏa hiệp, nhẹ gật đầu.

“Thật ra, tôi chỉ thấy những bức tranh trong giấc mơ của mình. Trong đời thực, tôi vẫn không dám tháo chúng ra xem.”

“Có phải sợ rằng nó giống hệt như bức tranh trong giấc mơ không?”

Hắn nhẹ gật đầu, hướng phía tôi cười khổ:” Có phải là cô cảm thấy không thể tin, cảm thấy tôi rất vô lý, trong đầu sẽ có loại ý nghĩ không thiết thực này.”

Tôi lắc đầu: “Không, nếu đổi thành tôi, một mực mơ một cơn ác mộng, cùng có quan hệ sáu bức họa kia, lại đúng lúc bọn chúng gửi tới trong nhà thời gian ăn khớp với nhau như vậy, tôi cũng sẽ không cảm thấy là trùng hợp được.”

Sắc quỷ giữ chặt cánh tay của tôi, không đồng ý nói: “Đừng đi, em sẽ hối hận.”

Tôi nhìn mắt Vương Hồng Duệ, cuối cùng vẫn là mở miệng, nhìn sắc quỷ: “Tôi thật sự tột cùng muốn đi xem.”

“ Vậy về sau em sẽ cũng sẽ giống như hắn, luôn luôn gặp ác mộng, vô hạn tuần hoàn.”

Đôi mắt hắn hơi híp, hẹp dài thâm thúy, ngữ khí băng lãnh “Trừ khi chúng bị phá hủy hoàn toàn”.

Triệt để phá hủy, bọn chúng.

Tôi hiểu ý tứ bên trong lời hắn nói, triệt để phá hủy nói khẳng định không phải thiêu hủy tranh, hắn còn có nói tới bọn chúng, hẳn là những thứ bên trong bức họa kia.

Vương Hồng Duệ nhìn thấy tôi cùng sắc quỷ đang đọc diễn văn, trong mắt hắn, khẳng định tôi đang cùng một mảnh không khí đối thoại, khiến hắn đã kinh ngạc, lại sợ hãi.

“ Cô …… cô đang cùng ai nói chuyện……”

Tôi cùng hắn thừa nước đục thả câu, không nói: “Không nói cho anh, dù sao anh yên tâm, người đó sẽ không tổn thương tới anh.”

“Người đó rất lợi hại, ông An không chịu giúp anh, anh có thể cầu hắn, nói không chừng người đó sẽ giúp.”

Ta đột nhiên ý đồ xấu cười một tiếng, nói như vậy, lẳng lặng mà nhìn xem Vương Hồng Duệ, hắn sẽ có phản ứng gì.