Đêm Tân Hôn Ngủ Trong Quan Tài

Chương 1: Ngủ trong quan tài




Mở đầu : Đám cưới có quan tài

Tại ngoại ô thành phố, một căn biệt thự chìm trong bóng tối. Những tán cây nằm sát nhau, tiếng xào xạc gió thổi làm bầu không khí trở nên quỷ dị.
Căn biệt thự to lớn đến như vậy nhưng lại không có nổi một bóng đèn điện chiếu sáng, tất cả ánh sáng đều dựa vào những cây đèn sáp màu đỏ đã được đặt cố định ở những nơi trọng điểm. Trên trần nhà, cửa ra vào... Hay thậm chí là lan can còn có cả những dải lụa đỏ dùng trong việc trang trí đám cưới.
Đám quạ ngoài kia không biết từ đâu bay tới, chúng nó thi nhau gào lên âm thanh thê lương như tìm thấy được linh hồn người đã mất. Ấy vậy mà người trong căn biệt thự vẫn điềm tĩnh sửa soạn.
Trên cửa nhà chính có dán chữ " Hỉ" hai bên, ánh đèn mập mờ làm không khí trở nên quỷ dị, rùng rợn hơn bao giờ hết.
Trước nhà khách lập một bàn thờ, ánh đèn hắt hiu soi được chút hương khói đang nghi ngút ở trên bàn. Vài cây hoa trắng cắm trong lọ đã có dấu hiệu rủ đầu xuống trông chán nản kinh khủng.
Trên di ảnh người đã mất là một khuôn mặt nam nhân tầm độ tuổi hai mười, nét mặt lạnh lùng nhưng khí chất vẫn còn đó, chỉ tiếc là người này đã chết quá trẻ.
Một người phụ nữ đứng tuổi mặc bộ đồ sườn xám đen từ trên cầu đi xuống, nhìn đám người làm trong nhà đang tấp nập chuẩn bị trà nước mà hài lòng gật đầu.
Bà thuận tay lấy ba cây hương, nhanh chóng đốt lên rồi cắm vào lư hương. Miệng thì thầm.
" Khiết Trạch Long, con ở đâu xin hãy quay về. Thầy đồng đã dẫn lối đi, con trai của ta hãy mau trở lại"
Phựt.
Ngọn đèn sáp trên bàn thờ bỗng nhiên vụt tắt mặc dù không hề có ngọn gió nào thổi qua đây cả. Đám người làm trong nhà có kẻ run sợ phát ra tiếng hừ hừ, có người thì niệm " nam mô a di đà phật" như muốn nuốt luôn cả lưỡi.
Chỉ có người phụ nữ vừa thắp hương là điềm tĩnh, bà dùng bật lửa thắp lại đèn sáp. Miệng tiếp tục khẩn.
" Máu gà diệt quỷ, gà trống thay con lấy vợ. Linh hồn chưa tan xin hãy về với gia đình, mẹ biết con chết không can tâm... Mau trở về đây, chúng ta cùng nhau báo thù cho con.

Ầm! Ầm!
Sấm chớp nổi lên đùng đùng, mấy con quạ ngoài kia vẫn nhìn vào ngôi nhà u ám mà gào thảm thiết như thể chúng là quỷ sai của địa ngục vậy.
Tiếng cửa gỗ cọt kẹt vang lên trong không gian u ám, sắc trời âm u càng thêm sợ hãi. Một tia chớp nửa lại nổi lên.
Bỗng.... Có tiếng nữ nhân hét lên.
" Á... Á.... Á... Có ma, có ma, có maaaaa"
Choang!
Tiếng thủy tinh va chạm với mặt đất, trước cánh cửa nhà xuất hiện cái bóng của chàng trai cao to và khuôn mặt trắng bệch dọa người, một người đàn ông độ tuổi trung niên quỳ xuống mặt sàn miệng mấp máy nói.
" Phu....phu nhân.... Cậu hai, cậu hai về rồi"
Vừa nghe đến thế, vị phu nhân lập tức thắp thêm ba cây hương.  Sau đó nhanh chóng sai khiến đám gia nhân trong nhà.
" Người đâu, mau lên phòng cậu hai mở cửa đón người về. Nhanh chóng mở nắp quan tài ra, sau đó liên hệ với nhà dâu... Hai hôn sau tiến hành lễ kết hôn"
Đám gia nhân nghe vậy cuống cuồng chạy lên lầu làm theo lời của bà chủ. Riêng người được gọi là phu nhân nhìn ra ngoài cửa, quan sát thấy cái bóng cùng khuôn mặt u buồn quen thuộc liền bật khóc nói.
" Không sao đâu Khiết Long, mẹ nhất định sẽ làm rõ chuyện này cho con"
---------*****-----
Truyện mang theo yếu tố tâm linh phi logic, không hề kinh dị mà còn hài nên mọi người cứ thỏa mái đọc nhé!

Chương 1

" Khốn nạn! Khốn nạn! Chết tiệt... Tam A Nha....cô là đồ phụ bạc... Aaaaa...."
Tám giờ tối tại quảng trường của Bắc Kinh, một kẻ say khướt chân nọ đá chân kia ngửa cổ kêu trời hận đất. Bộ dáng lôi thôi lếch thếch, tay phải cầm chai rượu, tay trái cầm cây xúc xích nhìn thảm hại đến vô cùng... Trông bộ dạng của kẻ nát rượu này có ai nghĩ hắn vừa tròn hai mươi sáu tuổi không chứ ?
Thẩm Trúc Bạch cả người như cọng bún mềm oặt ngồi bệch xuống một góc của cột đèn điện, cậu tu một ngụm rượu. Sau đó lại bắt đầu kêu gào.
"Tam A Nha, tôi nguyền rủa cô lấy chồng giàu thì bị phá sản. Lấy chồng đại gia thì làm vợ bé bị phụ tình... Đáng đời cô, ông đây sẽ cười vào mặt cô"
Ực!
Lại thêm một ngụm rượu nữa chảy vào cổ họng cậu, hương vị cay đắng pha chút ngọt xen lẫn nhau. Thẩm Trúc Bạch cảm thấy môi lưỡi mình tê đi chút ít, nước mắt lại trào ra vì đau lòng.
Cậu ôm cây cột điện tiếp tục gào khóc như một kẻ thần kinh. Người qua đường thì ngán ngẩm lắc đầu với suy nghĩ.
" Một bộ phận giới trẻ ngày nay làm sao thế nhỉ ? Bị điên rồi sao?"
Thẩm Trúc Bạch bây giờ là người say, là một kẻ say khướt đến độ trời không nhìn ra, mặt đất cũng không thể tưởng tượng nổi. Cái cậu nhớ hiện tại là ngày chia tay với bạn gái Tam A Nha.
Cách đấy mười mấy ngày trước, Tam A Nha- cô bạn gái đã hẹn hò cùng cậu ba năm bỗng nhiên chia tay cậu với lí do đã yêu phải tên sếp béo mập, đầu hói của mình. Đã thế....cô nàng còn có thai với tên sếp kia nữa.
Như thế chẳng phải là đã cắm sừng cậu rồi sao? Mà cắm sừng thì thôi đi, tại sao lại nói lời vô tình với cậu. Tại sao lại có thể nói rằng .
" Nhà anh nghèo lắm, yêu anh em sẽ khổ mất thôi"
Một thằng con trai bị bạn gái chê nghèo mạc, bỏ đi với người khác như thế có gọi là nhục không ? Nhục không hả ?
Xin thưa rằng nó không nhục đâu, nhưng cảm giác đau lòng... Mất niềm tin vào đàn bà lại rất là nhiều.
Thẩm Trúc Bạch mắt mở không lên tiếp tục ôm cột điện khóc lóc, bỗng nhiên một tiếng chuông điện thoại reo lên phá đi tiếng khóc ngút trời kia.
Thẩm Trúc Bạch mày mò mãi mới lấy được điện thoại từ trong túi quần của mình ra, Lại phải mất thêm vài giây nữa để nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia vừa thấy cậu bắt máy đã vang lên tiếng của mẹ.
" Này Trúc Bạch, con đang ở đâu? Lại uống say rồi có phải không ?"
Giọng của bà Nhiệt Lệ vang lên nghe như vừa giận dữ lại mang theo chút vội vã trong đó. Trúc Bạch lơ ngơ một hồi mới trả lời.
" Con... Không say, con chỉ buồn một chút xíu thôi, một chút thôi. Mẹ...mẹ nói thử xem, một tên nhân viên lương ít ỏi như con thật sự không thể lấy vợ sao?"
Nhiệt Lệ chậc lưỡi một cái, cũng không hề thương xót cho con trai đang đau lòng của mình, vội vã đáp.
" Ai da, không cưới được người này thì còn người khác. Mẹ làm mai cho mày một người bao ngon, bao giàu nhé? Chịu không ?"
Thẩm Trúc Bạch ôm cột điện, liên tục gào vào điện thoại.
" Không cần! Con không cần! Giờ con chỉ muốn uống rượu thôi"
" Được được! Vậy con đang ở đâu? Nói địa chỉ ra đi, mẹ đến uống rượu cùng con"
Thẩm Trúc Bạch là kẻ lập dị nên không có ai chơi cùng, mấy ngày qua đi uống rượu cũng chỉ có mình cậu đơn độc say khướt...không hề nhận lấy được một sự an ủi từ ai. Nay bỗng có người muốn nhậu cùng mình, cậu cố gắng nhìn nhận cảnh vật xung quanh. Ánh mắt liu riu mãi một hồi mới nói tiếp.
" Con đang ở quãng trường của thành phố. Mẹ tới đây đi, không say không về"
Nhiệt Lệ chỉ chờ có vậy, sau khi trả lời qua loa vài câu bà trực tiếp tắt máy. Còn Thẩm Trúc Bạch thì lại tiếp tục ôm cột điện gào thét loạn xạ.
Tầm một tiếng sau, bỗng nhiên một chiếc xe ô tô màu đen đắt tiền xuất hiện. Bốn năm người mặc đồ vest đen như vệ sĩ bước ra, vừa nhìn thầy Thẩm Trúc Bạch ôm cột điện ngủ đến chảy dãi lập tức kêu to.
" Chính là người kia, mau mau mang về nếu không sẽ trễ giờ cử hành hôn lễ. "
Lời vừa phát ra, bốn người đàn ông cao to nhanh chống kéo lê con sâu rượu họ Trúc lên xe. Sau đó....chiếc xe lao nhanh về phía ngoại thành.
------****------
" Đầu đau quá... Cảm giác ngột ngạt này là thế nào?"
Thẩm Trúc Bạch cảm thấy cả người mình mệt mỏi không còn sức lực, đầu cũng đau đến độ cậu phải giật mình tỉnh dậy.
Tiếng chim vẫn ríu rít ngoài kia, Thẩm Trúc Bạch mở mắt đã thấy trần nhà màu trắng xóa sạch sẽ...chứ không phải là trần nhà ẩm mốc trong căn phòng của mình.
Chỗ cậu nằm thật chật chội, độ dài thì chỉ dư ra thêm năm căng ti met tính từ chân cậu cho đến điểm cuối, hai bên miễn cưỡng lắm mới có thể xoay qua, xoay lại để dịch chuyển người. Cảm giác không khác gì mình đang nằm trong một cái hộp cả.
Cố gắng kéo lê thân thể mềm oặt ngồi dậy, Thẩm Trúc Bạch nhìn ngó xung quanh liền nhận ra đây là một cái phòng ngủ....không phải là phòng ngủ bình thường, mà là phòng ngủ mà cậu thường hay thấy trên tivi của những người giàu... Chiếc giường ngủ êm ái được đặt cạnh cái " hộp" cậu đang nằm.
Nhìn qua bên phải, Thẩm Trúc Bạch không khỏi kinh ngạc vì trong phòng ngủ mà lại có bàn thờ... Nhang đèn trên bàn thờ vẫn sáng, khói hương vẫn cháy nhưng không hề nồng nặc... Ngược lại còn rất là dễ chịu.
Nhưng Thẩm Trúc Bạch không khỏi nhíu mày nói.
" Để khói hương trong phòng thế này tính hại chết người à?"
Trên bàn thờ, một di ảnh nam nhân hiện ra. Khuôn mặt trong ảnh lộ rõ vẻ khí chất ngời ngợi lại còn rất đẹp trai. Ánh mắt phượng sắc bén mang theo chút gì đó của sự thù hận.
" Chậc, đẹp trai như thế mà đã chết rồi sao? Uổng phí thật"
Thẩm Trúc Bạch vừa nhìn chằm chằm vào di ảnh vừa khen ngợi.... Nào ngờ, khuôn mặt trong di ảnh bỗng nhiên tạo nên cảm giác ghê rợn, cuốn hút khiến cậu không thể nào dứt ra được.
Cậu cứ nhìn chằm chằm vào di ảnh, một sức lực vô hình nào đó đã khiến Trúc Bạch không thể nào quay đi chỗ khác.
Bức ảnh vẫn cứ nhìn cậu, nam nhân trong ảnh dường như có lòng thù oán trước khi chết hay sao mà khiến Trúc Bạch cảm thấy rùng mình, ánh mắt căm hận trong di ảnh có cảm giác như mỗi lúc càng trợn lớn.... Sau đó, đôi mắt trong di ảnh bỗng nhiên nhắm lại rồi mở ra.
Một động tác rất nhanh thoáng qua như ảo giác nhưng cũng đủ để dọa Thẩm Trúc Bạch từ trong cái hộp lăn xuống. Cậu có rụt người lại dùng mông lùi về phía sau, môi mấp máy.
" Ma...ma...có ma.... Maaaaa!"
Cậu vì quá sợ hãi mà cứ lui dần, lui dần mãi đến khi lưng chạm đến cái hộp mới dừng lại. Dự cảm không lành, Thẩn Trúc Bạch quay sang nhìn lấy cái thứ mình vừa ngủ.
Ba phút trôi qua, khuôn miệng căng cứng của cậu cũng có thể hét lên.
" Mẹ nó! Đây là cái quan tài mà"
Thẩm Trúc Bạch không dám tin rằng, cả đêm qua mình lại ngủ trong quan tài.....
Chuyện gì đang xảy ra, cậu còn sống hay là đang ở địa phủ vậy? Mẹ nó, cứu người .