Đêm Tân Hôn Ngủ Trong Quan Tài

Chương 12: Cưới người âm, lại gặp phải ma?




Thẩm Trúc Bạch quyết định đến khu mua sắm, nơi đó cách con đường này không xa. Lại hay có đồ giảm giá, sẵn tiện vào trong đó ngắm vài thứ cũng không phải ý tượng tệ cho lắm.
Dẫu sao Trạch Khiết Long vẫn đi bên cậu, Thẩm Trúc Bạch không cô đơn.
Hai người cười cười nói nói đi trên từng có phố. Người ngoài nhìn vào đều tưởng Thẩm Trúc Bạch bị điên.
" Này! Khiết Long"
Bỗng nhiên được gọi, Trạch Khiết Long quay sang hỏi.
" Chuyện gì vậy?"
" Tôi cứ cảm thấy mọi người đang nhìn tôi có đúng không ? "
Lúc bấy giờ, Thẩm Trúc Bạch mới nhận ra mọi người trên con phố này nếu ai đi ngang qua cũng nhìn cậu bằng ánh mắt ái ngại. Cậu ngu ngơ khó hiểu hỏi hồn ma bên cạnh, Trạch Khiết Long nhịn cười trong cực khổ đáp.
" Cậu nhìn xem mình có giống ai không kia chứ ? Ở ngoài đường lại đi nói chuyện một mình ?"
Thẩm Trúc Bạch ngơ ngơ ngác ngác, nhếch môi tự tin trả lời.
" Anh có bị điên không ? Tôi nói chuyện mình khi nào? Rõ ràng là tôi nói chuyện với anh cơ mà. Anh bị ngốc hả"
Trạch Khiết Long không nói nhiều, hắn đi đến trước mặt một người qua đường. Người qua đường kia vừa đi với đám bạn vừa xuyên qua hắn. Chẳng hề hay biết gì.
Thẩm Trúc Bạch lúc này mới nhận ra, chỉ hận không có lỗ chui xuống đất. Cậu nghiến răng nghiến lợi nói.
" Chết tiệt !"
Trạch Khiết Long thấy vẻ mặt âm u của cậu, chỉ cười cười hỏi.
" Làm sao? Nhận ra điểm khác thường chưa ?"
Thẩm Trúc Bạch thở phì phò, oán hận liếc nhìn hắn rồi đáp.
" Anh nhận ra sao không nói tôi ? Thì ra tôi nói chuyện với một con ma, mọi người sẽ nghĩ tôi bị điên mất..."
" Yên tâm đi, họ không dám làm gì cậu đâu."
" Tại sao lại không dám làm gì ?"
Thẩm Trúc Bạch lại một lần nữa hỏi, Trạch Khiết Long tốt bụng trả lời.
" Có tôi ở đây, ai dám ăn hiếp cậu tôi cũng sẽ trị được hết. Ngoan đừng buồn, đi mua sắm tiếp nhé?"
Trạch Khiết Long thúc giục, Thẩm Trúc Bạch cũng chẳng còn sức đâu mà để ý mấy người kia. Hoặc, có một nguyên nhân sâu xa hơn khiến cậu không để ý đến, chính là bản thân họ Thẩm nghĩ.
" Thôi kệ đi, dù sao mình cũng không bình thường thật mà. Nếu là người bình thường, có ai rãnh hơi đâu mà đi cưới một con ma làm chồng đâu ? Cậu bị thần kinh mới lấy ma làm chồng đó thì sao? Người ta nói chuyện với chồng người ta cũng không được à ?"
Thẩm Trúc Bạch nghĩ ngợi một chút rồi tâm trạng lại vui vẻ như bao ngày. Cậu cùng Trạch Khiết Long đùa giỡn trên đường, chẳng mấy chốc đã đến được khu mua sắm.
Thẩm Trúc Bạch nhìn tòa nhà cao chọc trời, lòng thỏa mãn nói.
" Bấy lâu nay muốn có tiền vào tiêu mua sắm cho thỏa thích. Bây giờ ước nguyện thành hiện thực rồi, tôi vào đây"
Trạch Khiết Long làm điều bộ mời khách, nói với cậu.
" Xin mời đại gia"
Cậu vừa nghe đến thế đã vui sướng cả lỗ tai, nghênh ngang đi vào.
Chỉ là còn chưa bước đến cổng, đã có cái gì đó rơi xuống trước mặt cậu.
Bịch!
Thẩm Trúc Bạch vội nhìn xuống, chỉ thấy một thân thể nữ sinh nằm úp sấp. Chân phải vì cú ngã mà gãy hẳn sang một bên, trong mắt nữ sinh này trợn to như muốn lồi ra, tay chân đều bê bết máu.
Thẩm Trúc Bạch thấy cảnh này liền vội thề thốt không ăn huyết gà, huyết heo hay bò gì nữa. Dạ dày cậu cuồng lên một trận sóng, cảm giác buồn nôn vô cùng.
Nhưng trên hết, cậu lại mấp máy môi nói.
" Có....có người nhảy lầu tự sát"
Người người ra vào khu mua sắm, vậy mà chẳng ai thèm để ý đến cậu. Thẩm Trúc Bạch dường như muốn hét lên, nhưng lại bị Trạch Khiết Long ra giấu hiệu im lặng. Hắn nhìn cậu nói.
" Con này là ma, nó chết được hai năm rồi. Ngày nào cũng đúng vào giờ này nhảy lầu tự tử cả. Cậu đừng hét lên, ma nữ này vô hại"
Thẩm Trúc Bạch vừa thấy Trạch Khiết Long, tâm trạng liền ổn hơn một chút. Cậu hồi phục tinh thần, lại nhìn con ma kia.
Nó vẫn nằm im đó không động đậy gì, lúc này...cậu mới hỏi hồn ma họ Trạch.
" Mặc đồ nữ sinh! Có vẻ chết trẻ, anh biết nguyên nhân chết không ?"
Trạch Khiết Long gật đầu, có vẻ biết rõ người này. Hắn nhanh chóng đáp.
" Đây là Tử Giai, hai năm trước không đỗ đại học cho nên chán nản từ sân thượng của khu mua sắm này nhảy xuống tự tử. Hậu quả là nát mặt, chết không toàn thay. Gia đình đã rước linh hồn về thờ cùng, chỉ là Tử Giai mỗi ngày đều đến đây nhảy lầu một lần xem như tự trách bản thân"
Thẩm Trúc Bạch vừa nghe đến đây liền thương cảm. Cậu cũng hiểu rõ áp lực từ việc học nó mệt mỏi đến thế nào. Gánh nặng cho tương lai, sự hy vọng của bố mẹ, nỗ lực của bản thân. Nhưng cuối cùng lại bị trượt, đây cũng là một sự thống khổ của con người.
Thẩm Trúc Bạch lắc đầu thương xót cho ma nữ vẫn nằm im ở đó. Một lúc sau, cậu lại nhìn sang Trạch Khiết Long hỏi.
" Nhưng mà sao chuyện gì anh cũng biết vậy? Hồn ma này chết cũng đâu ở gần chỗ anh"
Trạch Khiết Long hất cằm, tự tin nói.
" Hừ! Chuyện gì mà tôi không biết, tôi là thổ địa ở đây mà"
Vị thần thổ địa nào đó của khu này đang ngồi trên ghế hóng gió. Bỗng nhiên hắt xì một tiếng. Ông xoa xoa mũi rồi tự lẩm bẩm.
" Lại loài người đi nói xấu mình à "
Thẩm Trúc Bạch cười đến đỏ mặt định chê Khiết Long nói điêu, nhưng mà bỗng nhiên... Sau lưng cậu truyền đến một giọng âm u.
" Cậu...có thể nhìn thấy tôi sao?"