Đẹp Trai Là Số 1

Chương 49




Tô Căng Bắc thay chiếc quần Chu Thời Uẩn cho cô, dù sao nó quá dài quá rộng, mặc không thoải mái lắm, nhưng áo sơ mi thì cô không thay, sơ mi của anh phối với mini skirt của cô lại có một nét đặc sắc riêng.

Đương nhiên, Tô Căng Bắc mê trang điểm vẫn phải trang điểm cho mình thật trắng mịn nõn nà, tuy tình địch xuất hiện không có lực công kích gì nhưng collagen người ta mềm mịn như vậy, cô không muốn thua.

Sửa soạn xong, Tô Căng Bắc ra khỏi phòng, Chu Thời Uẩn đã không còn đó nữa. Cô nghĩ rất quan tâm anh, ừ... cũng đúng, Chu bảo bối nhà cô chắc chắn thẹn thùng rồi.

Mấy ngày sau, Dương Tư Tư rất năng đến đội y tá, lúc thì đưa đồ ăn, lúc thì đưa nước trà, dần dà, mọi người đều nhìn ra được, cô gái này rõ ràng nhắm vào bác sĩ Chu, bởi vì ánh mắt cô ấy chưa từng rời khỏi anh.

Nhưng Chu Thời Uẩn hoàn toàn tiến vào trạng thái bơ đẹp, cũng có thể nói anh không quan tâm nên không phát hiện. Người khác đều mang tâm lý vừa thương hại Dương Tư Tư vừa muốn xem trò vui về chuyện tình tay ba bất bình đẳng này, quần chúng ăn hạt dưa bày tỏ, chính chủ quá không dao động rồi.

Thời gian nghỉ trưa hôm nay, Dương Tư Tư lại tới đưa bánh cho mọi người, bánh này tính theo số đầu người, chỉ cho các bác sĩ và y tá. Mà vừa hay hôm nay Tô Căng Bắc ngồi bên cạnh chơi game điện thoại.

Vẻ mặt Dương Tư Tư áy náy nói:

- Chị Căng Bắc, thật ngại quá, em không biết chị ở đây nên không làm thêm cho chị.

Lâm Thanh Duy định động đũa, nghe vậy thì vội vàng nói:

- Không sao, Căng Bắc, ăn phần của tôi này.

Dương Tư Tư mềm mại nói:

- Bác sĩ Lâm, các anh bận như vậy, chắc chắn đều đói rồi. Chị Căng Bắc đâu có làm gì, chắc không đói đâu.

Tô Căng Bắc để điện thoại di động xuống, ngước mắt nhìn cô ấy, ý cười ngập tràn trong mắt nhưng chẳng nói gì, nói thật, dù cô ấy có biết cô ở đây cũng sẽ không làm thêm phần cho cô đâu. Haiz, mấy ngày nay, địch ý của cô ấy quá rõ ràng.

Dương Tư Tư bị nhìn có chút không tự nhiên, vội xoay người tìm Chu Thời Uẩn:

- Anh Thời Uẩn, anh tạm ngưng công việc, mau ăn đi.

Anh lạnh nhạt đáp:

- Anh không đói.

- Vậy, vậy xem như ăn tí lót dạ, bằng không lát nữa sẽ đói.

- Chu bảo bối, người ta đặc biệt làm cho anh đấy, sao anh không cảm kích?

Tô Căng Bắc đột nhiên tiếp lời.

Các vị khán giả nghẹn.

Chu Thời Uẩn quay đầu nhìn Tô Căng Bắc:

- Anh không đói, em muốn ăn à?

Mắt Tô Căng Bắc lóe lên nét giảo hoạt:

- Em có hơi muốn ăn, nhưng em lại không có phần.

- Ờ, vậy em lấy phần của anh đi.

Dương Tư Tư sững sờ:

- Anh Thời Uẩn...

Chu Thời Uẩn khẽ gật đầu với cô ấy, cầm hòm thuốc đi vào phòng. Tô Căng Bắc vươn vai đứng dậy:

- Kỳ thực tôi cũng không muốn ăn lắm. Không ăn đâu, mọi người nghỉ trưa thoải mái nhé, chúng tôi về phòng trước đây.

Sắc mặt Dương Tư Tư trắng bệch khi nghe đến mấy chữ nhấn mạnh của Tô Căng Bắc “chúng tôi về phòng trước đây”.

Người mà từ nhỏ đến lớn cô luôn tâm niệm trong lòng, dù biết bên cạnh anh có một người khác, cô vẫn không thể nào kiềm chế được trái tim mình, cô luôn nghĩ, có lẽ anh có thể nhìn thấy mặt càng ưu tú hơn ở cô, có lẽ họ vẫn chưa tiến triển đến bước xa hơn, cũng có lẽ anh và cô ta không ân ái như vậy...

Mọi người nhìn nhau, cúi đầu lặng lẽ ăn bánh. Thủ đoạn này của Tô đại tiểu thư đơn giản rõ ràng, giết người trong vô hình.

Chu Thời Uẩn cầm hòm thuốc về phòng, lấy hết hộp thuốc rỗng ra, thay thuốc mới vào.

Tô Căng Bắc biếng nhác đi vào phòng anh, tiện tay đóng cửa lại.

Chu Thời Uẩn nghiêng mắt nhìn cô:

- Em không ăn à?

- Em nào dám ăn.

Tô Căng Bắc xòe tay ra:

- Đã nói bánh đó là cô ấy đặc biệt làm cho anh, em mà ăn, cô ấy hận em chết mất.

Chu Thời Uẩn hơi cong môi:

- Em mà có gì không dám?

Tô Căng Bắc đi tới, dựa vào bàn nhìn anh, trêu:

- Đây chính là tình địch, một cô gái khi tình cảm quá sâu nặng sẽ rất đáng sợ, lỡ như em bị làm sao...

- Tô Căng Bắc.

Chu Thời Uẩn cau mày, giọng mang ý cảnh cáo. Có lẽ vì chuyện lần trước tìm Tiểu Nguyên mất tích khiến lòng anh vẫn còn sợ hãi nên không thích nghe những lời không may mắn đó.

Tô Căng Bắc đưa tay véo mặt anh:

- Ôi dào, em chỉ đùa thôi mà.

Chu Thời Uẩn đen mặt:

-...Để tay xuống.

Tô Căng Bắc thu lại vẻ mặt, nói rất nghiêm túc:

- Da anh đẹp quá. Bình thường đâu thấy anh dán mặt nạ đâu nhỉ.

Chu Thời Uẩn nắm chặt cổ tay cô, giữ tay cô phía sau:

- Rảnh rỗi không chịu nổi thì tự sờ mình đi.

Tô Căng Bắc phì cười:

- Em biết da em đẹp... vả lại, anh cũng biết mà.

Ánh mắt Chu Thời Uẩn cứng đờ, ký ức đêm đó hiện lên qua lời nói có ý đồ của cô. Làn da mềm mại mịn màng như tơ lụa, thân thể với mùi hương mê hoặc...

Tô Căng Bắc từ từ bám lấy vai anh, bước lên nói nhỏ vào tai anh:

- Anh đừng nói với em là anh quên đấy.

Hơi thở ấm áp quanh quẩn bên tai, Chu Thời Uẩn ngẩn người, con ngươi u ám.

- Tô Căng Bắc, em kiếm chuyện à?

Mắt cô sáng ngời:

- Sao anh biết?

Mấy ngày nay bất kể cô quyến rũ thế nào, anh đều không phóng túng như đêm đầu tiên nữa, Tô Căng Bắc nghĩ mãi không hiểu, chuyện này là sao, lẽ nào Chu bảo bối nhà cô lại khôi phục thành nam thần cấm dục?

Chu Thời Uẩn hơi khom người, giọng rất trầm:

- Đừng nghịch.

- Em không nghịch.

Tô Căng Bắc thuận thế vòng tay ra sau cổ anh:

- Chu Thời Uẩn, anh bây giờ, có muốn hôn em không?

-...

Hai người dựa vào nhau rất gần, mùi hương thoang thoảng trên người cô cứ khẽ vờn quanh anh, yêu kiều, mê hoặc... tay Chu Thời Uẩn chống phía sau cô dần nắm chặt, lòng thầm than, cô gái này, chắc chắn là yêu-nghiệt.

Anh cúi đầu cắn vào môi cô, tiện thể đưa tay giữ lấy eo cô, ôm cô lên bàn. Tư thế này có thể khiến anh hôn cô dễ dàng hơn.

Khóe môi Tô Căng Bắc hiện lên nụ cười đạt được ý đồ, ha, sẽ không để anh làm hòa thượng đâu.

Hôn rồi hôn, cô giật mình cảm giác được kỹ thuật hôn của Chu Thời Uẩn đã tiến bộ, càng sâu sắc, càng trêu ngươi hơn.

Anh cắn vành tai, phả hơi nóng vào tai cô, tựa như cố ý hành hạ cô, qua lại vị trí hôn môi. Tai cô từ trắng chuyển sang hồng, từ hồng chuyển sang đỏ, cô cắn môi, tiếng rên rỉ vụn vỡ dần tràn ra.

Gian phòng rất yên tĩnh, có ánh dương êm dịu ngoài cửa sổ chiếu vào, ấm áp, vung vãi trên người đôi nam nữ.

Tô Căng Bắc nằm lên vai anh, cảm nhận đôi tay anh đang giày vò cô, bàn tay cô nắm chặt áo anh, để mặc cho từng đợt sóng kích thích tiêu hồn ập tới.

- A...

Cảm giác kích thích nhất trào lên, Tô Căng Bắc đột nhiên hơi khựng lại, toàn thân run rẩy không khống chế được.

Chu Thời Uẩn trìu mến đưa tay xoa mặt cô, cô ngước mắt nhìn anh.

Lúc này mặt Tô Căng Bắc đỏ bừng, vì há miệng thở dốc nên đầu lưỡi non mềm như ẩn như hiện. Anh nheo mắt, càng cảm thấy như rơi vào hố lửa, có lẽ cô không biết, dáng vẻ cô như vậy quyến rũ đến mức nào.

Nhưng... anh không thể làm bừa nữa.

- Mặc đồ đàng hoàng vào.

Giọng anh khàn khàn cất tiếng.

Tô Căng Bắc sững sờ:

- A?

Anh sớm đã có phản ứng, sao cô lại không biết chứ.

- Căng Bắc, lần đầu tiên là anh kích động.

Chu Thời Uẩn khẽ cau mày:

- Ở đây không có T, không an toàn.

Tô Căng Bắc nghe mà lòng ngọt ngào, hóa ra là vì cô...

- Đừng đi.

Vào lúc Chu Thời Uẩn xoay người, cô đưa tay kéo anh lại, cúi đầu lí nhí nói:

- Em có thể giúp anh.

Anh hơi khựng lại.

Tô Căng Bắc cương quyết lặp lại một lần:

- Em có thể giúp anh.

Nói rồi, cô khẽ run run tay thăm dò xuống dưới...

___

Ngày mai sẽ về, mọi người thu dọn đồ đạc.

Tô Căng Bắc ngồi trên ghế trong nhà, nhìn mọi người thu dọn dụng cụ y tế. Vốn dĩ cô muốn giúp một tay nhưng đã bị từ chối uyển chuyển...

Lâm Thanh Duy cười nói:

- Căng Bắc, sắp về rồi, cô vui lắm nhỉ. Nơi này không có internet, chắc khiến cô ngột ngạt lắm.

Cô cong môi cười, ánh mắt nhìn Chu Thời Uẩn ở xa xa:

- Lạ quá, tôi thế mà cảm thấy không có internet cũng rất tốt.

Lâm Thanh Duy nhìn theo ánh mắt cô, cảm thấy mình lại bị đút thức ăn cho chó: (1)

- Vì có sư huynh nên cô cảm thấy không hề buồn chán đúng không?

(1) Thức ăn cho chó: từ lóng, chỉ hành động ân ái yêu đương của người khác trước mặt FA.

Tô Căng Bắc nhìn cậu:

- Thông minh.

Lâm Thanh Duy lắc đầu:

- Nói thật tôi rất khâm phục cô, cô nói xem, một người cứng nhắc vô vị như sư huynh, làm sao mà cô chịu được thế?

Tô Căng Bắc cười kỳ dị:

- Tiểu Duy à, cứng nhắc vô vị đều là ở trước mặt các cậu thôi, trước mặt tôi, anh ấy không phải vậy.

Lâm Thanh Duy khựng lại:

- A... vậy thì thế nào, chia sẻ với tôi nha?

Tô Căng Bắc nhìn cậu đầy ghét bỏ:

- Đùa gì thế, chuyện này chỉ có thể để hai người chúng tôi biết thôi.

Lâm Thanh Duy:

- Nè nè, cô như vậy là không được đâu nhé!

- Ngoan, muốn biết rốt cuộc ngọt cỡ nào hả, tự tìm bạn gái trải nghiệm đi ha.

Lâm Thanh Duy:

-...

Chỉ biết bắt nạt FA!

Hôm sau, mọi người chuẩn bị xong xuôi chờ xuất phát.

- Thời Uẩn, Căng Bắc, sau này có rảnh lại tới chơi nhé.

Trương Triều ôm lấy hai người, nói.

- Được, bác sĩ Trương, anh cũng có thể dẫn Tiểu Nguyên tới tìm chúng tôi.

- Được được được.

Tô Căng Bắc khom lưng xoa đầu Tiểu Nguyên:

- Tiểu Nguyên, sau này phải ngoan ngoãn vâng lời nhé.

Tiểu Nguyên nắm tay cô đầy lưu luyến:

- Chị Căng Bắc, chị không được quên Tiểu Nguyên đấy.

- Đương nhiên rồi, sao chị có thể quên em chứ.

Tiểu Nguyên hít hít mũi, mắt to đen nhánh ửng đỏ. Lưu Đình Đình bên cạnh cũng không khá hơn là bao, nhiều ngày nay, cô cũng nảy sinh tình bạn cách mạng với Tô Căng Bắc, nếu không nhờ cô ấy thì bây giờ cô vẫn chưa dám ngỏ lời với Trương Triều.

Tô Căng Bắc nhìn dáng vẻ muốn khóc của Lưu Đình Đình, bèn vội nói:

- Ôi ôi ôi, cô đừng khóc, bằng không tôi buồn lắm.

- Căng Bắc, tôi...

- Tôi biết tôi biết mà, Đình Đình, tôi cũng rất không nỡ xa cô.

Lưu Đình Đình nghe vậy, vành mắt càng đỏ hơn.

Lam: Nội dung ẩn dưới đây dành cho người quen cũ, từng đọc truyện Lam edit, bạn nào lần đầu đến với truyện của Lam có thể bỏ qua.