Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa

Chương 15




Bên trong phòng học vô cùng yên tĩnh, Chu Tự Hằng dáng vẻ lười nhác ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn xuống nên Minh Nguyệt không thấy rõ cảm xúc của cậu, cô bé chỉ nhìn được hàng lông mi đen như mực của cậu mà thôi.

Đường vĩ tuyến 38 được Chu Tự Hằng kẻ rất thẳng, ngay chính giữa bàn học.

Mà vết phấn trắng, lại tựa như một lưỡi dao khắc trên bàn.

Tiếng của giáo viên ngữ văn trẻ tuổi đang vang lên rất truyền cảm, tông giọng nhẹ nhàng và biểu cảm.

Minh Nguyệt cho tới bây giờ vẫn luôn là một học sinh chăm ngoan cố gắng, thành tích luôn ở mức ổn định, chưa bao giờ không chú ý nghe giảng, thế nhưng vào lúc này, cô bé hoàn toàn không có tâm trạng để học.

Khi cô bé dần khôn lớn, cùng với việc Giang Song Lý về nước, vấn đề giáo dục Minh Nguyệt đã trở lại quỹ đạo, chuyện copy vở bài tập của Chu Tự Hằng không còn tiếp diễn nữa, cô bé cũng đã không cần đến sự chăm sóc của Chu Tự Hằng, nhưng vẫn ngồi cùng bàn với cậu.

Chu Tự Hằng cao lớn, nên Minh Nguyệt ngồi cùng cậu ở bàn cuối.

Minh Nguyệt quay sang nhìn Chu Tự Hằng, tư thế ngồi của cậu rất không nghiêm túc, không quàng khăn đỏ, cũng không mặc đồng phục mà mặc mộtbộ thể thao màu đen, nhưng không thầy cô nào trách phạt cậu, vì học sinh giỏi thì luôn luôn có đặc quyền.

cô bé rút một cái khăn tay kẻ caro đen trắng từ trong túi áo ra, lại nhìn cậu một cái, sau đó cẩn thận để cái khăn trùm lên đường kẻ trắng, nhẹ nhàng lau đi từng chút một.

“Đừng có lau.” Chu Tự Hằng nói mà không nhìn cô bé.

Minh Nguyệt mặc kệ, cứ tiếp tục lau.

“Nào! Cái cô ngốc này, sao nói mà không chịu nghe lời vậy!” Chu Tự Hằng nghiêm mặt gắt lên, cuối cùng quay sang nhìn chằm chằm cô bé, “Bảo em đừng lau rồi mà!”

Tay Minh Nguyệt rụt nhanh về như bị kim châm, lặng lẽ nắm chặt cái khăn trong tay.

cô bé từ nhỏ luôn rất ngoan ngoãn lễ phép, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện.Khi Giang Song Lý đi nước ngoài hai năm, Minh Nguyệt khôngbao giờ kể khổ với mẹ trong điện thoại, chỉ luôn kể chuyện vui thôi, mà lúc Minh Đại Xuyên phải đi công tác, cô bé cũng không khóc.

Hầu như cô bé chỉ luôn tươi cười đáng yêu, thế nhưng bây giờ lại đang lặng lẽ cắn môi, lòng buồn bã.

Chu Tự Hằng nhìn mái tóc dài buông xuống của cô bé, che kín nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, thật sự rất muốn tết tóc cho cô bé, nhưng lại nghĩ đến việc mẹ của Minh Nguyệt đã về nước rồi, từ nay không cần cậu tết tóc cho cô bé nữa.

cô bé đã dần lớn lên, không còn là một em bé ngây ngô luôn phải ôm đùi cậu mới có thể ngủ nữa rồi.

cô bé có một gương mặt rất xinh đẹp, hai má lúm đồng tiền nhỏ xíu, lông mi dài, da trắng như tuyết.

[Đại ca, Minh Nguyệt hình như sẽ cùng cái thằng ngốc ở lớp bên cạnh đóng Bạch Tuyết và bảy chú lùn hay sao ý!]

[Thằng ngốc nào?]

[Cái thằng mà Minh Nguyệt tặng hoa ở tiệc tối năm ngoái ý, cái đứa biết đánh đàn dương cầm đó đại ca!]

Chu Tự Hằng nhớ ra thằng nhóc đó thì ngay lập tức giận tái mặt, mày nhíu lại.

Minh Nguyệt đích thị là một cô công chúa nhỏ xinh đẹp như trong truyện miêu tả, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun.

Nhưng người diễn vai hoàng tử lại không phải Chu Tự Hằng.

Cậu đột ngột giơ chân đá mạnh vào cái ghế bạn học đằng trước đang ngồi, làm bạn học đó suýt nữa thì ngã, nhưng vì sợ Chu Tự Hằng nên khôngdám nói gì.

Chu Tự Hằng cũng không hiểu mình bị làm sao nữa, trong lòng như thể luôn có một ngón lửa đang bùng cháy, khiến cho cậu vô cùng phiền não.

Tâm trạng của cậu vốn đã không được tốt, cho nên nhìn thấy ai cũng khó chịu.

Chuyện diễn kịch ở tiệc tối quan trọng như vậy, thế mà cô nhóc kia lại không hề nói với cậu một tiếng, coi cậu là…

Là cái gì chứ?

Chu Tự Hằng giận dỗi thở hổn hển.

Là anh trai cùng lớn lên từ nhỏ? Là bạn cùng bàn? Hay chỉ là hàng xóm?

Chu Tự Hằng không tìm được từ nào thích hợp hơn để hình dung về quan hệ của hai đứa, cậu chỉ biết là, đối với cậu mà nói thì Minh Nguyệt là một côbé hoàn toàn không giống với những bạn học nữ khác.

Nhưng dù thế nào thì đó cũng chỉ là suy nghĩ của một mình cậu mà thôi.

Vì quá tức giận nên Chu Tự Hằng mới vẽ cái vĩ tuyến 38 kia, như thế thì sẽ khỏi phải quan tâm đến cô nhóc kia nữa, nhưng lửa nóng trong lòng thì lại càng thiêu đốt dữ dội hơn.

Minh Nguyệt nghe tiếng đá vào ghế của Chu Tự Hằng, vang rất to, làm giáo viên đang giảng bài cũng phải dừng lại.

cô bé không khỏi ngước lên nhìn Chu Tự Hằng.

Cái nhìn này lập tức bị Chu Tự Hằng bắt được.

Cậu thấy cô bé đang rơm rớm như sắp khóc.

Chu Tự Hằng rất hiếm khi thấy Minh Nguyệt khóc, cô bé luôn tươi cười như một bông hoa hướng dương, cậu cực kỳ thích ngắm nhìn cặp má lúm đồng tiền trên hai gò má căng tròn của cô bé.

Hình như cô bé đang rất tủi thân.

Chu Tự Hằng thở dài, khóe môi giật nhẹ, hơi mất mặt một chút nhưng vẫn nói: “Em sắp diễn vai công chúa Bạch Tuyết à? Cùng cái thằng mặt trắng nhỏ ở lớp bên cạnh đúng không?” (Editor: Mặt trắng nhỏ hay còn gọi là tiểu bạch, chỉ vẻ ngoài non nớt trắng trẻo trông có vẻ yếu ớt.)

Minh Nguyệt kinh ngạc nhìn cậu.

không nói gì ư? Chu Tự Hằng tức tối nghĩ, nể tình lắm thì cậu mới hỏi đấy nhé!

“Thằng nhóc đó biết đánh piano nhỉ, còn em thì biết múa, cũng hợp đôi đấy.” Cặp lông mày sắc bén của cậu dựng lên, giọng mỉa mai.

Cậu thì đi học ghita, còn thằng nhóc kia lại đánh piano, cố tình muốn đối đầu với cậu có phải không?

Minh Nguyệt nhìn Chu Tự Hằng đang trừng mắt nhìn mình, cô bé im lặng một lát rồi phì cười.

Còn gọi người ta là mặt trắng nhỏ nữa chứ, anh mới là mặt trắng nhỏ thì có ý, chẳng qua có quả đấm mạnh mẽ nên không ai dám nói thôi.

“Em còn dám cười!” Chu Tự Hằng đứng thẳng lên quát.

Minh Nguyệt lắc đầu nói: “Em không đóng vai công chúa Bạch Tuyết đâu.”

Hả?

Chu Tự Hằng nghe xong thì từ từ hồi phục tinh thần, nét mặt thay đổi cực nhanh, lông mày giãn ra, khóe môi nhếch lên, cằm hất cao, dúm tóc nhỏtrên đầu thoắt ẩn thoắt hiện.

Tựa như ngày xuân đến sau những đêm đông giá rét, ấm áp và tươi sáng.

“Vậy em đóng vai gì?” Chu Tự Hằng lại lười nhác ngồi xuống hỏi.

Minh Nguyệt ngập ngừng, xấu hổ đỏ mặt đáp: “Em đóng vai mẹ của công chúa Bạch Tuyết, vừa mới ra sân khấu thì đã chết rồi.”

Chu Tự Hằng nghe xong thì không nhịn được cười, Minh Nguyệt sợ bị giáo viên phát hiện nên rụt đầu lại, giận dỗi nhìn Chu Tự Hằng.

Chu Tự Hằng không cười nữa, cậu an ủi cô bé: “không sao hết, mẹ của công chúa Bạch Tuyết cũng là một mỹ nhân đấy.” Chỉ có điều là mất sớm, đoản mệnh.

Minh Nguyệt biết Chu Tự Hằng đang trêu mình nhưng vẫn nhận lấy sự an ủi, nói: “Có cơ hội được tham gia là đã vui lắm rồi.”

Tâm trạng của Chu Tự Hằng trở nên rất tốt, Minh Nguyệt nhân cơ hội cầm khăn tay hỏi: “Bọn mình có thể…” Dừng một lát rồi nói tiếp: “Đừng kẻ vĩ tuyến 38 không?”

“Hử?” Chu Tự Hằng thờ ơ nói.

Giọng của cậu rất nhẹ nhàng, nên Minh Nguyệt cứ cho là cậu đã đồng ý rồi, cô bé mỉm cười lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ, lòng vui rạo rực cầm khăn tay lau vết phấn đi.

Chu Tự Hằng giữ tay cô bé, nhướn mày nói: “anh vẫn chưa nguôi giận đâu.”

Miệng thì nói vậy nhưng giọng điệu thì nghe không giống chút nào.

Minh Nguyệt bị cậu giữ tay nên không nhúc nhích được.

Cậu trời sinh đã có sức lực rất lớn, suốt ngày cậy mạnh làm càn, Minh Nguyệt chỉ đành thuận theo nói: “Vậy em phải làm gì thì anh mới hết giận?”

Tự nhiên lại đi kẻ vĩ tuyến 38, tự nhiên lại tức giận với mình, tự nhiên bắt mình phải dỗ cho nguôi giận, Minh Nguyệt có phần tủi thân ấm ức, giọng nghe cực kỳ đáng thương.

Chu Tự Hằng mềm lòng mà không biết làm sao, phải vội vàng quay đầu đi chỗ khác không nhìn cô bé nữa, như vậy mới bình tĩnh được.

Nhưng hành động theo bản năng này của cậu lại khiến Minh Nguyệt hiểu lầm.

Từ nhỏ cậu đã luôn hướng nửa bên mặt về phía Minh Nguyệt, kiêu căng nhận lấy một cái hôn từ cô bé.

Hôn một cái, cho ăn kẹo; hôn một cái, tết tóc cho; hôn một cái, cho copy bài tập; hôn một cái…

Minh Nguyệt liếc mắt nhanh như mèo nhìn giáo viên Ngữ Văn đang giảng bài, cô bé cầm sách giáo khoa lên che mặt, ngồi bàn cuối cũng là vì Chu Tự Hằng thôi chứ thật sự thì cô bé rất thấp, cho nên lúc này có làm hành động gì mờ ám thì giáo viên cũng không phát hiện ra được.

Minh Nguyệt tiến sát vào Chu Tự Hằng, nhẹ nhàng hôn một cái lên má cậu.

“Đừng giận nữa mà.” cô bé nhỏ giọng nói.

Chu Tự Hằng bỗng cảm thấy trên mặt tự nhiên có gì đó mềm mềm thơm thơm chạm vào, từng chút từng chút một xuyên qua da, thấm sâu vào máu.

Trong lòng cậu nhộn nhạo lắm, tựa như có một hạt giống đang âm thầm nảy mầm, cố gắng chui lên từ trong đất.

Tay của Minh Nguyệt vẫn còn đang bị cậu nắm chặt, bàn tay cô bé nho nhỏ mềm mại chứ không như tay cậu.

Chu Tự Hằng theo bản năng vuốt ve tay cô bé, sau đó vội vàng hất ra như bị điện giật.

Trong lòng tuy đã hết giận rồi nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ vẻ kiêu căng như đại thiếu gia, ai nhìn vào cũng không thể nhìn ra được sự bối rối căng thẳng của cậu.

Minh Nguyệt lại hỏi: “Em lau đi được chưa?”

Chu Tự Hằng: “Ừ.”

Minh Nguyệt vui vẻ lau vết phấn đi, từ góc nhìn của Chu Tự Hằng, cậu có thể nhìn thấy sự vui vẻ trên gương mặt cô bé.

Minh Nguyệt lau xong liền cất khăn vào trong cặp sách, đúng lúc tiếng chuông hết giờ vang lên.

cô bé hơi ảo não, vì đã không nghe giảng tiết này.

Chu Tự Hằng nhớ ra một chuyện, nói: “Hai ngày nữa anh sẽ đi Hồng Kông với bố, em có muốn anh mua gì không?”

Cậu có phần mất tự nhiên, tay cứ vuốt vuốt cây bút máy.

Minh Nguyệt không đáp, sự vui vẻ bỗng chốc bị giảm bớt.

“anh bảo đảm sẽ về trước sinh nhật em.” Chu Tự Hằng nói như đinh đóng cột, sinh nhật cô bé là cuối tháng chín, cậu sẽ về kịp.

Minh Nguyệt nói: “Vâng ạ.”

Chu Tự Hằng nhìn nụ cười của cô bé thì không biết làm sao, cậu có phần gượng gạo chuyển chủ đề khác để nói: “Em dạy anh mấy câu tiếng anh đi, nghe nói người dân Hồng Kông nói tiếng anh tương đối nhiều.”

Minh Nguyệt đồng ý: “Để em về hỏi mẹ.”

Trường tiểu học Nam Thành chưa phổ cập việc dạy tiếng anh, phải đến lớp năm mới bắt đầu học, cho nên cả Minh Nguyệt và Chu Tự Hằng đều chưa biết tiếng anh.

Chu Tự Hằng thì không muốn học, còn cái đầu nhỏ của Minh Nguyệt thì chưa thể chứa quá nhiều kiến thức.

Xế chiều, Minh Đại Xuyên đưa hai đứa về nhà, Chu Xung quá bận rộn, vì công ty hắn hiện nay đang là công ty đứng đầu ở Nam Thành.

Giang Song Lý đang nấu cơm, cô mặc một cái tạp dề màu lam, tóc buộc cao lên, nét mặt dịu dàng thanh tú, sau khi trở về từ anh quốc, cô đã trở thành giáo viên tiếng anh của trường đại học Nam Thành.

Lúc Minh Đại Xuyên về, hắn lập tức tiếp nhận công việc xào nấu thức ăn.

Giang Song Lý vừa rửa rau vừa nói với Minh Nguyệt đang uống sữa: “cô giáo của con nói là con sẽ đóng công chúa Bạch Tuyết đúng không? Để mai mẹ dẫn con đi mua váy mới nhé.”

Minh Nguyệt có cả một tủ quần áo đẹp, nhưng Giang Song Lý vẫn luôn cảm thấy con gái bị thua thiệt, yêu thương con đến tận đáy lòng.

“không cần đâu ạ.” Minh Nguyệt đung đưa mũi chân, “Con đã nói với cô là sẽ không đóng vai công chúa nữa rồi.” cô bé hơi xấu hổ, “Đóng vai công chúa thì sẽ phải hôn môi.”

Giang Song Lý nhìn con gái, cảm thấy hơi tiếc, chỉ có Minh Đại Xuyên là nghiêm túc nói: “Con làm thế là đúng.”

“Dù thế thì vẫn phải mua váy đẹp.” Giang Song Lý nói, “Con gái mẹ không cần diễn thì cũng vẫn là một công chúa nhỏ xinh đẹp.”

Minh Nguyệt đỏ mặt ôm eo mẹ.

cô bé suy nghĩ một chút rồi nói ngọt sớt: “Mẹ, mẹ dạy con mấy câu tiếng anh thường dùng được không ạ?”

Giang Song Lý cười, dịu dàng nói: “Con muốn học tiếng anh rồi à?” cô là giáo viên tiếng anh, nhưng lại chưa muốn dạy vỡ lòng cho con gái khi còn quá sớm, thành tích học tập của Minh Nguyệt luôn ở tầm trung, cho nên hai vợ chồng càng không thể nóng vội.

“Dạ.” Minh Nguyệt nheo mắt cười, “Mẹ nói một câu cho con nghe đi.”

Minh Đại Xuyên đang xào thức ăn, nghe thế thì liền bật ra một câu: “I love you.”

Lúc nói hắn nhìn Giang Song Lý, ánh mắt rất dịu dàng, không hề phù hợp với tác phong thường ngày của hắn.Thông thường cứ tan làm là hắn về nhà ngay, không đi xã giao nhiều, lúc này hắn đã cởi áo vest ngoài ra, xắn tay áo sơ mi lên, mặt mũi khôi ngô tuấn tú.

Giang Song Lý nhất thời sửng sốt, sau đó mỉm cười, giống như cô bé sinh viên năm nào còn đang học đại học, nhẹ nhàng đáp lại: “I love you, too.”

I love you.

Minh Nguyệt nhẩm lại mấy lần, lặng lẽ đi ra khỏi bếp.

Sáng sớm hôm sau, Chu Tự Hằng như thường lệ tới gõ cửa nhà Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt cười khanh khách nói với cậu: “Em dạy cho anh một câu tiếng anh nè.”

“Câu gì?” Chu Tự Hằng tựa vào khung cửa hỏi.

Minh Nguyệt bước lại gần, ghé vào tai cậu, chậm rãi nói: “I love you.”

Chu Tự Hằng nghe xong cũng nhắc lại theo: “I love you.”