Dị Giới Dược Sư

Quyển 4 - Chương 55: Ý loạn




Lệ Toa và Lạc Na đồng thời la hoảng:

- Băng hệ ma pháp!

Đó chính là ma pháp cao cấp được biến thể từ Thủy hệ, nên tu luyện khó khăn hơn Thủy hệ không biết bao nhiêu lần, ngoại trừ thiên phú ra, người luyện còn cần phải có nghị lực và trí tuệ siêu phàm thì mới có thể thành công. Số lượng Băng hệ ma pháp sư ở trên đại lục này chỉ chiếm khoảng trên dưới một phần trăm số Thủy hệ ma pháp sư hiện có. Nói một cách khác, trong một trăm Thủy hệ ma pháp sư thì mới có một Băng hệ ma pháp sư mà thôi.

Hai thị nữ nhìn thấy Mộ Dung Thiên biểu diễn ma pháp thì khiếp sợ không thôi, họ nhìn quả băng cầu tỏa ra hàn khí lẫm lẫm và đang nổi lơ lửng trên không đầy vẻ nghi hoặc. Phải biết rằng hơn mười ngày trước, Thủy nguyên tố cảm ứng độ của La Địch tiên sinh vẫn còn rất thấp, thậm chí tệ hại đến mức ngay cả một phép Thủy ma pháp đơn giản nhất cũng không thể thực hiện được. Với cái tính sĩ diện của La tiên sinh, tuyệt sẽ không làm cái trò “thâm tàng bất lộ” [1] gì đó trước mặt mỹ nữ. Vả lại còn một chuyện không thể bỏ qua, đó là khi La Địch tiên sinh phát ra Băng hệ ma pháp, y hoàn toàn không có dấu hiệu gì khác lạ và cũng không niệm bất cứ câu chú ngữ nào. Đối với những vị ma pháp sư có khả năng khống chế nguyên tố đến mức thuần thục để làm được như vậy, tức là dù chỉ phát ra một trái băng cầu đơn giản nhất mà không cần niệm chú ngữ, thì tối thiểu họ cũng phải đạt đến cấp bậc tông sư, và cũng chính là nguyệt cấp.

Hai thị nữ ngây dại nhìn dáng vẻ dương dương đắc ý của Mộ Dung Thiên mà tràn ngập ngưỡng mộ. Phải biết rằng, tố chất của một người là rất khó thay đổi, huống chi lại còn thay đổi chỉ trong mười ngày ngắn ngủi như thế, điều ấy qua thật khó có thể lý giải nổi.

Mộ Dung Thiên nói:

- Đây gọi là tu luyện thuật, ta đang muốn dạy cho các nàng môn này đấy.

Hai nàng không thể tin vào lỗ tai mình, run giọng hỏi:

- La Địch tiên sinh, ngươi…..ngươi nói là muốn dạy bọn ta “tu luyện thuật”?

Tu luyện thuật cao cấp rất thần kỳ, nó có thể khiến một người thường với tố chất trung bình trở thành một võ giả cấp thấp, dù chỉ cao hơn một tầng nhưng cũng đã có sự khác biệt rồi. Hơn nữa, có thể trở thành võ giả thì chẳng khác nào quạ đen biến thành phượng hoàng. Đối với một người thường mà nói, đó là một giấc mơ xa vời không ai dám nghĩ đến! Nhưng thông thường thì các phép tu luyện thuật cao cấp đều là những pháp môn bí truyền của cường giả và các gia tộc, muốn tu luyện được thành công thật không đơn giản chút nào. Thế nhưng cứ nhìn vào minh chứng trước mắt, thứ Mộ Dung Thiên tu tập rõ ràng là tu luyện thuật cao cấp nhất, do đó mà hai nàng nghi hoặc không dám tin vào những gì mình vừa thấy vừa nghe, phải chăng mình đang mơ? Tuy nhiên, các nàng cũng không dám hỏi tu luyện thuật của Mộ Dung Thiên từ đâu ra, bởi những việc như thế đều rất tế nhị và rất cần được giữ bí mật.

Mộ Dung Thiên thấy hai nàng lộ vẻ mâu thuẫn trên mặt thì ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng lẽ hai người không muốn học?

Lạc Na cắn môi đáp:

- Không phải, nhưng…..nhưng mà thông thường chẳng ai lại đi truyền tu luyện thuật cao cấp cho người ngoài. La Địch tiên sinh, ngươi làm như vậy có sao không?

Thành thật mà nói, ở trên đại lục này, không ai là không muốn có được sức mạnh, ngẫm lại bản thân mình chỉ là một nữ thị nhỏ bé mà có may mắn được học, nên điều đó khiến cho các nàng sinh ra cảm giác có chút “khó tin”. Bởi vậy bất luận tu luyện thuật có hấp dẫn cỡ nào, họ vẫn cứ lo lắng không dám tiếp nhận.

Lệ Toa gật đầu, nàng cũng sự lo lắng giống như Lạc Na vậy.

Mộ Dung Thiên cười nói:

- Té ra trên đời này cũng có loại quy củ đó hay sao? Tuy nhiên, hai người dù gì cũng là Lạc Na và Lệ Toa “của ta”, sao coi là ngoại nhân được?

Lệ Toa cúi đầu đáp:

- Cái đó khác, bọn ta biết ngươi chỉ là nói đùa thôi.

Mộ Dung Thiên nói:

- Ta mặc xác ai đó có quy củ gì, tóm lại, ta đã coi các nàng là người nhà rồi, trừ phi các nàng xem thường ta.

Hai nàng vội lắc đầu:

- Không có, bọn ta làm gì có ý đó…

Mộ Dung Thiên không cho các nàng có cơ hội đáp trả, cười nói:

- Vậy thì cứ quyết định như thế đi, nhưng ta phải nói trước rằng ta cũng không dám chắc là sẽ dạy thành công đâu đấy.

Bởi vì hắn cũng không rõ kết cấu cơ thể yêu tộc có tương tự với loài người hay không, nên bây chỉ có thể xem là thử nghiệm mà thôi.

Hai nàng cảm kích gật đầu đáp:

- Được, nếu học không được thì âu cũng là do tư chất bọn ta ngu dốt, đâu thể trách La Địch tiên sinh ạ.

Mộ Dung Thiên gãi gãi đầu, ngại ngùng nói tiếp:

- Vậy hai người phải cởi áo ngoài ra mới được, nếu không thì ta không thể chỉ dẫn chính xác được.

Nếu phải chỉ điểm kinh mạch, đặc biệt là với người không hiểu rõ thân thể nữ nhân như Mộ Dung Thiên, quả thật hắn chỉ có thể biết sao nói vậy, tuyệt không phải cố ý khinh nhờn hay nhân cơ hội để chiếm tiện nghi gì cả.

Hai nữ thị biết tính Mộ Dung Thiên tuy háo sắc, nhưng hắn sẽ không làm chuyện quá đáng, nên hai nàng khẽ đưa mắt hội ý với nhau rồi bắt đầu ngượng ngùng cởi áo ngoài ra.

Tật Phong nhân lúc mọi người không để ý, nó cũng chạy đi tìm Tư Tư và Tiểu Á.

Hai thân hình tuyệt diệu từ từ lộ ra trước mắt Mộ Dung Thiên, dưới ánh đèn ma pháp nhu hòa, phong nhũ cao ngất gợi cảm, hấp dẫn kinh người, hai chiếc eo nhỏ nhắn, đôi chân thon dài, da thịt sáng bóng như rắn, đường cong ưu mỹ tuyệt luân, quả là những cực phẩm mà thượng giới đã tạo ra dành cho nam nhân. Những nơi huyền bí như ẩn như hiện sau lớp nội y lại càng làm tăng thêm không ít sức dụ hoặc. Cho dù sớm đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vào thời khắc này thì Mộ Dung Thiên vẫn không nhịn được máu huyết nhộn nhạo, hơi thở trầm trọng. Đừng nói là hắn, dù bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy những tấm thân như vậy thì e rằng tim cũng đập mạnh và khó lòng kiềm chế, trừ phi kẻ đó có vấn đề về mặt tâm sinh lý.

Mộ Dung Thiên cố hết sức kéo ánh mắt rời khỏi những nơi mỹ diệu có thể làm người ta phạm tội kia, để lấy lại bình tĩnh và bắt đầu hướng dẫn. Bước đầu tiên là xác định vị trí huyệt đạo, đây cũng là tri thức cơ bản nhất về kinh mạch cũng như phương thức vận hành, hấp thu năng lượng. Mộ Dung Thiên chìa ngón trỏ ra, hắn hơi do dự một chút rồi cuối cùng cũng đặt nhẹ lên Thiên đột huyệt [2] trên thân hình như ngọc của Lệ Toa.

Lần đầu bị ngón tay của nam tử trẻ tuổi đặt lên người, Lệ Toa hơi run khẽ một chút, sắc hồng mân côi nhanh chóng lan khắp cơ thể, da thịt nàng vốn rất mềm mại, giờ đây càng giống như sắp tan ra. Lạc Na nhìn cảnh tượng trước mắt cũng bị kích thích, sắc mặt thoáng đỏ ửng.

Mộ Dung Thiên nuốt nước miếng:

- Có cảm giác gì không?

Hắn cảm thấy hai chữ “cảm giác” nghe như có chút mập mờ, giống như còn có ngụ ý khác nên hắn liền bổ sung thêm một câu:

- Ý ta là cái cảm giác gai gai đó.

Từ đầu ngón tay Mộ Dung Thiên truyền đến sức nóng như có ma lực, Lệ Toa cảm thấy cả người mình bị tê tê không chịu nổi, nàng nhắm mắt và hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn, cuống quít đáp:

- Có, có một chút.

Mộ Dung Thiên thấy dảng vẻ của nàng như vậy thì chỉ sợ đó là khoái cảm do da thịt đôi bên tiếp xúc mà sinh ra, chứ không phải là sự kích thích do tiếp xúc huyệt đạo, vì vậy, hắn thầm nghĩ thăm dò huyệt đạo như thế này là gần như thất bại rồi, thật dễ gây cảm giác lẫn lộn mơ hồ, vả lại những bộ vị đó cũng quá nhạy cảm, chỉ sợ đến lúc chỉ dẫn không được lại còn khiến “củi khô gần lửa sẽ cháy” thì nguy. Bởi vậy hắn chuyển tới Thiên phủ huyệt [3] trên tay trái:

- Ừm, nơi này không có cảm giác đau đớn gì chứ?

Kích thích trên tay yếu hơn một chút, Lệ Toa hơi khôi phục lại vẻ bình thường, đáp:

- Không có ạ.

Mộ Dung Thiên lẩm bẩm nói:

- Kỳ quái, lẽ ra đúng là chỗ này mới phải.

Chỗ huyệt đạo này rất nhỏ bé nên chắc chỉ cần di chuyển tí tẹo là được rồi, Mộ Dung Thiên nghĩ thế xong thì liền di chuyển ngón tay quanh điểm đó vài milimét, vừa định hỏi lại thì đã thấy Lệ Toa rúng động toàn thân:

- Ý, quả thực có đau một chút, cảm giác rất kỳ quái.

Đó đúng là cảm giác đau nhẹ trên Thiên phủ huyệt, lòng tin của Mộ Dung Thiên tăng lên nhiều, xem ra trên cơ thể yêu tộc cũng có huyệt đạo. Hắn lập tức thử thêm vài huyệt đạo ở những nơi khác, vị trí có thể lệch đi một chút nhưng cũng không sai biệt nhiều, xem ra cũng tương đồng với người ở địa cầu.

Mộ Dung Thiên cười nói:

- Tốt lắm, ta nghĩ hai người có thể tu luyện được đó.

- Thật sao?

Lệ Toa và Lạc Na trong lúc vui mừng chia ra tả hữu ôm lấy hai tay Mộ Dung Thiên, vòng một phong mãn căng đầy của cả hai liền bị chèn ép mà biến dạng. Động tác này chính là một khảo nghiệm khắc nghiệt nhất đối với định lực của nam nhân, máu mũi của Mộ Dung Thiên thiếu chút nữa là đã phún trào ra ngoài rồi. Hắn vội nhớ đến những lời của đức Khổng Tử còn sót lại trong đầu, niệm lấy niệm để không biết bao nhiêu lần câu “phi lễ vật thị” thì mới cấp tốc kiềm nén được dục vọng đang sôi sục trong người.

Hai nàng cũng biết mình có chút thất thố nên vội buông tay hắn ra, đỏ mặt không dám ngẩng đầu lên. Nhưng chuyện phát sinh kế tiếp càng làm các nàng xấu hổ hơn. Đó là vì đầu ngón tay của Mộ Dung Thiên cơ hồ rà khắp toàn thân họ từ trên xuống dưới, không trừ chỗ nào, đây cũng là việc bất khả kháng bởi huyệt đạo đều nằm phân bố khắp nơi.

Mộ Dung Thiên để hai nữ thị tiến vào trạng thái nhập định, thúc đẩy linh lực lưu động y theo những huyệt đạo do ngón tay hắn chỉ dẫn. Thực tế luôn luôn là một vị sư phụ tốt nhất, còn hơn bất cứ lý luận sắc bén nào. Người trên đại lục đều biết nhập định, chỉ là vấn đề mạnh hay yếu mà thôi. Năng lực nhập định của hai nàng so với hắn còn mạnh hơn một chút, nhưng linh lực của họ so với yêu linh khí cường thịnh của Yêu Linh đan thì tất nhiên là không thể sánh được, bởi vậy nên sức lực mà họ phải bỏ ra cũng không ít. Hơn nữa, huyệt đạo trên cơ thể con người quả là nhiều vô số kể, Mộ Dung Thiên phải hao phí hơn hai giờ mới hoàn thành công việc chỉ dẫn linh lực ở nửa thân trên cho hai người. Hơn mười huyệt đạo kế tiếp lại khiến cho hắn cảm thấy khó xử, bởi chúng đều nằm ở khu vực giữa hai chân. Ai cũng biết, với nữ nhân mà nói, đó là nơi rất riêng tư, huống chi hai nàng mỹ nữ này chỉ còn mặc nội y.

Hết

==================================

Chú thích:

[1] Thâm tàng bất lộ: ý chỉ người có tài hoa mà không để lộ ra cho người ngoài biết.

[2] Thiên đột huyệt: Đây là huyệt vị hết sức lợi hại đối với việc làm ngừng tiếng nấc, nằm ở chính giữa chỗ lõm sát bờ trên xương ức.

“Thiên” có nghĩa là trời, nói đến một nơi cao, hàm ý phần cao của cơ thể.

“đột” có nghĩa là sự tiến triển hay sự nhô lên, trồi lên, ý nói trái táo Adam trồi lên ở cổ.

huyệnt nằm dưới trái táo Adam, có tác dụng điều hòa các rối loạn ở họng và làm thông khí, giáng khí, thường dùng trong hen suyễn, nôn nấc.

[3] Thiên phủ huyệt: Ở bờ trong bắp cánh tay trong, dưới nếp nách trước 3 thốn nơi bờ ngoài cơ hai đầu cánh tay. Tác dụng Tuyên thông Phế khí, trị suyễn, ho, chảy máu cam, cánh tay trong đau.